“Chỉ vậy thôi?”
“Đương nhiên!”
Thanh Việt mạnh miệng trả lời.
Thanh Việt kiêu ngạo đương nhiên sẽ không thừa nhận, lúc nghe Tạp Ân nói phụ hoàng của bé trước kia thực thích tên hoàng đế Đông Chích kia, còn có đủ chuyện lúc bọn họ ở cùng nhau, Thanh Việt ngay cả sát tâm cũng nổi lên làm Tạp Ân nhát gan sợ tới run lẩy bẩy.
“Ha hả~~~~ vậy được rồi, là phụ hoàng làm liên lụy Việt nhi, Việt nhi cảm thấy phải làm gì bây giờ?”
Hoàng Phủ Ngạo cúi đầu hôn nhẹ lên cái miệng nhỏ non mềm của Thanh Việt, mang theo ý cười hỏi.
“Còn làm gì a, đương nhiên phải nghĩ biện pháp thu hồi máu phụ hoàng.”
“Nếu chúng ta không thu lại được thì sao?”
“Vậy Việt nhi chỉ có thể sử dụng biện pháp trực tiếp nhất.”
Âm thanh Thanh Việt đột nhiên lạnh đi vài phần, sau đó còn rất nghiêm túc chăm chú nhìn Hoàng Phủ Ngạo, mở miệng hỏi.
“Phụ hoàng, nếu một ngày nào đó bọn họ chết trong tay Việt nhi, phụ hoàng có giận Việt nhi không?”
Thanh Việt đột nhiên hỏi vấn đề như vậy làm Hoàng Phủ Ngạo có chút giật mình sửng sốt, y lập tức cười nói.
“Vật ngốc, bọn họ đối với phụ hoàng chẳng là gì cả, mà Việt nhi là của phụ hoàng, là bảo bối trân quý nhất, phụ hoàng sao lại vì bọn họ mà tức giận Việt nhi chứ?
Chính là, phụ hoàng không hi vọng Việt nhi vì phụ hoàng mà làm đôi tay của mình nhiễm máu tươi, những chuyện phiền phức do phụ hoàng kéo tới, phụ hoàng sẽ nghĩ biện pháp giải quyết. Việt nhi không cần lo lắng chuyện đó, chỉ cần vui vẻ ở cùng phụ hoàng là tốt rồi.”
“Chính là….”
Nghe Hoàng Phủ Ngạo nói vậy, Thanh Việt cảm thấy lòng mình trở nên thực ấm áp, ngọt ngào, chính là lo lắng cho phụ hoàng vẫn còn tồn tại như cũ, hơn nữa bé cũng không có khả năng nghe lời phụ hoàng mặc kệ chuyện này.
“Tốt lắm, vật nhỏ, phụ hoàng không tới mức vô dụng như vậy, đừng lo lắng. Hôm nay cũng rất mệt rồi đúng không? Mau đi ngủ đi, phụ hoàng đọc xong công văn sẽ vào ngay.”
“Việt nhi phải ở đây chờ phụ hoàng.”
“Ân, hảo.”
Hoàng Phủ Ngạo lại ôm Thanh Việt chặt thêm một ít, sau đó mới cúi đầu đọc công văn.
…
Ánh nắng sớm đặc biệt nhu hòa, từng cơn gió nhẹ nhàng thoang thoảng giữa trời lam, không khí tươi mát, ướt át làm người ta cảm thấy thực thư sướng.
Thanh Việt mới cùng Hoàng Phủ Ngạo dùng xong bữa sáng ở tiểu hoa viên, nhưng thời gian bình yên như vậy cũng không kéo dài.
Đại điện hạ của Nam Việt đế quốc——Hoàng Phủ Minh Khê, mang theo A Thất và Tiểu Thần, Tam điện hạ——Hoàng Phủ Trác Diệu, Thất công chúa——Hoàng Phủ Hàm Vi, còn có Quan cận vệ trên danh nghĩa của Thanh Việt——Phỉ Lý Đặc • Đề Đề Tư đã tụ tập tới nơi này.
Lí do, trừ bỏ Hoàng Phủ Minh Khê thì tất cả mọi người đều đến chúc mừng Thanh Việt đã thắng trong trận tỷ thí ma vũ.
Chính là mọi người không ngờ trong hoa viên nhỏ bé này lại tới thêm một vị khách nhân đặc biệt.
“A Hoa • Phất Lan Tây Tư • Áo Khoa • Y Tây Tư, bái kiến Nam Việt đế quốc hoàng đế bệ hạ cùng các vị hoàng tử điện hạ, công chúa điện hạ.”
Cô gái mặc quần áo trắng tinh, nhan sắc cũng không thể xem là tuyệt trần lại làm người ta có ấn tượng nàng giống như một đóa bạch liên rực rỡ trong làn tuyết, thánh khiết, tao nhã như ánh trăng sáng ngời giữa tầng mây.
Cháu gái của tộc trưởng Phất Lan Tây Tư • Áo Khoa • Y Tây Tư gia tộc, cũng được xưng tụng là tộc trưởng tiếp theo của gia tộc mang dòng máu của thần, thân phận này so với công chúa, vương tử, thậm chí là một vài quốc vương còn tôn quý hơn rất nhiều.
Cô gái có được thân phận cao quý như vậy cũng không hề ngạo mạn, tao nhã, ôn nhu chào hỏi mọi người.
Lúc mọi người còn đang suy đoán mục đích cô gái tới đây, thì ánh mắt như ngọc lưu ly của nàng đã ngừng lại trên người Thanh Việt.
Nghi hoặc, sợ hãi, vui sướng, tán thưởng…
Đủ loại tình tự bốc lên trong ánh mắt cô gái, nhưng đôi mắt như lưu ly tím kia lập tức che dấu tất cả, nàng kính cẩn thi lễ với Thanh Việt.
“Tộc trưởng mệnh A Hoa tới, hi vọng điện hạ có thể tới gặp tộc trưởng.”
Lời mời như vậy, đối với gia tộc Phất Lan Tây Tư • Áo Khoa • Y Tây Tư mà nói tuyệt đối là trịnh trọng, kính cẩn nhất, lễ ngộ như vậy, trên đại lục này tuyệt đối chưa từng có ai được hưởng thụ qua.
…
Hoàn chương 119.