Chỉ với lý do như vậy, sao bọn họ có thể phục? Hôm nay rốt cục là cái ngày tồi tệ gì, xem ra sau này trước khi hành động còn phải nhìn hoàng lịch a! Chẳng qua là qua ngày hôm nay bọn họ cũng không còn cơ hội nữa.
Mộ Chỉ Ly ngẩng đầu nhìn Hàn Như Liệt một cái, Hàn Như Liệt hiểu được, lập tức nhìn Bạch Thừa Duẫn nói: “Bạch công tử, tin rằng chuyện kế tiếp ngươi có thể giải quyết hợp lý, như vậy chúng ta đi trước!”
Nói xong, Mộ Chỉ Ly dẫn đầu biến mất trong tầm mắt người Bạch gia.
Nhìn thân ảnh đoàn người dần biến mất, người Bạch gia đối với nữ tử áo trắng vô cùng hảo cảm, mặc dù nàng cái gì cũng không nói, nhưng không thể phủ nhận tính mạng bọn họ đúng là do nàng ấy cứu.
Nếu nàng ấy không có xuất hiện, thì âm mưu hôm nay của Lăng gia đã thành công rồi, còn bọn họ cũng biến thành thi thể rồi.
Vị cô nương kỳ lạ này, lưu lại ấn tượng rất sâu cho mọi người của Bạch gia, thân ảnh sợ là lâu sau cũng không quên được.
Bạch Thừa Duẫn nhìn bóng lưng Mộ Chỉ Ly biến mất, trong mắt hiện lên tia phức tạp. Hắn có cảm giác rất kỳ lạ, luôn cảm thấy nữ tử này rất quen thuộc, nhưng là biết rõ trước cuộc thi này hắn cũng chưa từng gặp nàng.
Chẳng qua là cảm giác quen thuộc cứ luẩn quẩn trong lòng. Tự giễu lắc đầu, sợ là vừa rồi bị trúng độc nặng quá nên mới xuất hiện ảo giác đi…..
“Lăng gia, ha hả, bây giờ chúng ta tính toán khoản nợ này cho tốt đi!”…………..
Sauk hi Mộ Chỉ Ly một người đi thẳng về vừa trước, biết đã hoàn toàn biết mắt trong tầm mắt của người Bạch gia mới bước chậm lại.
Hàn Như Liệt đi tới bên cạnh Mộ Chỉ Ly, vô cùng tự nhiên dắt tay nàng một câu cũng không nói. Hắn biết tâm tình Ly nhi bây giờ rất phức tạp.
Chẳng qua là, tâm tình của hắn bây giờ không tệ. Mới vừa rồi chạm mặt cùng Bạch gia, hắn mới biết được tin tức mới, thông qua Bạch Thừa Duẫn biết được cái nhìn của Bạch giai với chuyện Bạch Mạt Lăng thái độ cũng không phải đặc biệt phản đối như trong tưởng tượng.
Bạch Thừa Duẫn niên kỳ cũng không lớn hơn Ly nhi bao nhiêu, nếu như cả Bạch gia ngậm miệng không đề cập tới hoặc là coi chuyện này là sự sỉ nhục thì thái độ của Bạch Thừa Duẫn cũng không như vậy.
Nói như thế, cũng chỉ có một cách giải thích là Bạch gia không xem chuyện này là sự sỉ nhục mà Bạch Mạt Lăng cũng không vì chuyện này mà ở gia tộc bị đãi ngộ khác biệt.
Nếu phỏng đoán theo ý nghĩ này thì có một kết luận là: Thái độ của Bạch gia và Lôi gia hoàn toàn ngược nhau.
Kể từ đó, Chỉ Ly cũng không phải phiền não xem có đối phó với Bạch gia hay không. Trong lòng hắn biết rõ, Ly nhi là một cô nương lương thiện, nếu không thì trước đây nàng cũng không đối xử tử tế với Mộ gia như vậy.
Chỉ từ việc này đã nói lên sự thiện lương của nàng, mà điểm này của nàng cũng làm cho người ta thưởng thức.
Nắm tay Hàn Như Liệt, Mộ Chỉ Ly đi một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lê, nói: “Liệt, lần này sau khi rời khỏi Trục Điên Tái Sự ta muốn đi một chuyến đến Bạch gia”
Hiển nhiên, những việc Hàn Như Liệt mới suy nghĩ, nàng cũng nghĩ đến. Cho nên mới nói muốn đi một chuyến đến Bạch gia, nàng không thể đảm bảo lần này đi nàng sẽ được kết quả mà mình muốn, nhưng ít ra nàng cũng có thể chắc chắn mình tuyệt đối sẽ không có việc gì.
Nghe vậy, trên mặt Hàn Như Liệt lộ ra tia cười sủng nịnh, xoa nhẹ sợi tóc như tơ lụa sáng mềm đang bay của Mộ Chỉ Ly, nói : “Đi đi! Ta đi cùng nàng!”
Nghe được những lời này của Hàn Như Liệt, trên mặt Mộ Chỉ Ly rốt cục cũng nở nụ cười: “Được!”
Lúc hai người đang nói chuyện, có thanh âm truyền vào tai mọi người: “Đuôi Xích Luyện hổ đã do Bạch Thừa Duẫn Bạch gia đoạt được!”
“ Đuôi Xích Luyện hổ đã do Bạch Thừa Duẫn Bạch gia đoạt được!”
“Đuôi Xích Luyện hổ………”
Vang lên ba tiếng, để cho mọi người biết được danh thứ hai cũng mục tiêu của bọn họ Xích Luyện hổ đã bị Bạch gia đoạt được rồi, mà nghĩ đến danh thứ ba cũng đã bị đoạt được cũng chỉ còn danh thứ nhất: —– Cuồng Bạo Yêu Long
Trên mặt Mộ Chỉ Ly lộ ra tia kinh ngạc: “Xích Luyện hổ lại bị bọn họ giải quyết rồi! Lúc trước Lăng gia cùng bọn đánh nhau là vì đuôi hổ của Xích Luyện hổ?”
Hàn Như Liệt gật đầu: “Chắc vậy. Nhưng mà bất luận là Bạch gia hay là Lăng gia đều là loại người tâm cơ thâm trầm, vì tránh để cho những người khác biết, bọn họ lúc chiến đấu cũng không nói việc này”
Nếu song phương nói ra, chỉ cần xung quanh có người của thế lực khác chắc chắn sẽ bị đuôi hổ của Xích Luyện hổ hấp dẫn, đến lúc đó cho dù là đối với bọn họ hay đối phương đều vô cùng bất lợi, cho nên song phương ở trên chuyện này đạt thành đồng minh.
Nhưng nếu lúc trước Hàn Như Liệt nghe được song phương vì Xích Luyện Hổ mà tranh đấu, hắn tuyệt đối sẽ không ngần ngại mà sảm một cước. Dù sao danh thứ hai cho dù là ai cũng đều không dễ dàng buông tha.
Chẳng qua là, tất cả giả thiết đều không tồn tại, trong mắt mang theo tia áy náy: “Vậy chúng ta cũng chỉ có thể đi tìm Cuồng Bạo Yêu Long”. Nếu không phải là mang Ma Nhãn giao cho Thần Quyết cung thì tình huống bây giờ của bọn họ cũng không khẩn trương như vậy.
Vừa nhìn vẻ mặt của Mộ Chỉ Ly, Hàn Như Liệt đã biết ý nghĩ của nàng, lập tức nói: “Cuồng Bạo Yêu Long thì Cuồng Bạo Yêu Long, chúng ta hướng đệ nhất danh tới.”
“Nhưng là vạn nhất chúng ta không có tìm được……..” Vậy thì thi trượt à!
Song, Hàn Như Liệt giống như không thèm để ý: “Vậy thì sao, mỗi Trục Đỉnh Tái Sự đều có một phương thế lực lớn thi trượt, Hàn gia chúng ta cũng không phải là lần nào cũng đạt được thứ hạng. Trục Đỉnh Tái Sự lần này có thể làm cho chúng ta ở chung một chỗ lâu như vậy, cũng là chuyện ta cao hứng nhất!”
Đương nhiên Mộ Chỉ Ly biết Hàn Như Liệt nói như vậy là an ủi nàng, nhưng trong lòng cũng không khỏi cảm động. Trên đời có một nam tử như vậy, nguyện ý vì nàng mà giao ra tất cả.
Mọi người Hàn gia nghe thấy tin tức kia trên mặt cũng lộ ra sự bất đắc dĩ, chẳng qua là rất nhanh mọi người đều bình tĩnh lại, hiển nhiên tố chất của mọi người không phải người bình thường có thể sánh bằng.
Chỉnh đốn lại tâm tình sau, mọi người lần nữa đứng lên tìm kiếm Cuồng Bạo Yêu Long.
Nhắc tới Cuồng Bạo Yêu Long là khó chế phục nhất, phàm là yêu thú có liên quan đến long thì chắc chắc sẽ không đơn giản, cho dù là đội ngũ mạnh mẽ như Hàn gia đối với Cuồng Bạo Yêu Long cũng không có lòng tin tuyệt đối.
Nếu tình huống Hàn gia như vậy, thì hiển nhiên những thế lực khác cũng không mạnh hơn so với bọn họ. Trước thời điểm quần hùng tụ hội, Mộ Chỉ Ly tránh ở trong chỗ tối đánh giá tương đối, chuyến này đội ngũ Hàn gia ở trong các thế lực có thể xem như hàng đầu.
Lúc này, những đội ngũ khác cũng là bộ dạng sầu mi khổ kiểm.
“Ta cũng không tin, vận khí của chúng ta tệ như vậy! Ta đi nhiều ngày như vậy, một đầu yêu thú cũng không tìm được!”
“Bây giờ khen ngược, chúng ta liền bóng dáng cũng không thấy, người khác cũng bị ánh sáng thu hút rồi”
“Hiện tại Ma Nhãn Con Báo và đuôi hổ của Xích Luyện hổ cũng đã bị giải quyết rồi, chỉ còn lại Cuồng Bạo Yêu Long, nếu như ngay cả Cuồng Bạo Yêu Long cũng tìm không được, Trục Đính Tái Sự lần này chúng ta chính là đến không rồi!”
“Đều nghiêm túc chút cho ta! Nếu không tìm được, trở về mọi người cứ đợi phạt đi!”
………..
Những câu nói này ở các thể lực trong rừng rậm vang ra, dường như là trừ Thần Quyết cung và Bạch gia hai thế lực này được đến bài danh ra thì tâm tình của mọi người vô cùng trầm trọng
Trận tranh đoạt này, chắc chắn là làm cho mọi người điên cuồng!