Không đợi Azik mở miệng, Katarina Pelle lại dùng chất giọng tuyệt mỹ như tiếng ca, lên tiếng:
“Ta rất hiếu kỳ, tại sao ngươi lại liên tục đánh mất ký ức như vậy.
Ta nhớ rằng chỉ trong giai đoạn “Kẻ Bất Tử” của đường tắt này, các ngươi mới bị thế. Cứ cách sáu mươi năm lại chết một lần, hồi sinh một lần, xong quên sạch quá khứ. Nhưng ngươi đã thăng cấp, đã sớm thoát khỏi loại nguyền rủa này rồi mà.
Ngươi đã gặp phải chuyện gì trong hồi cuối Tai họa Thương Bạch vậy?
Haha, lúc ấy bảy thần phân liệt, xem nhau như địch. Chúng ta đều tưởng rằng Nguyên Sơ và Tử Thần sẽ thành công. Ai ngờ, Mặt Trời tự cao nhất lại cúi đầu, Bạo Chúa ngạo mạn nhất cũng cúi đầu, các Thần nhanh chóng liên hợp với nhau. Nếu không phải trùng vào đúng lúc thăng cấp, hẳn ta đã chết trong hồi cuối của trận thần chiến kia rồi. Ta nghĩ, chắc ngươi cũng bị thương tổn gì đó nên mới biến thành cái tình trạng hiện giờ. Đối với ngươi mà nói, bản thân chuyện Tử Thần vẫn lạc chính là tổn thương lớn nhất.”
Azik trầm mặc, lộ ra một biểu cảm đau đớn không quá rõ ràng trên khuôn mặt:
“Ta-Ta không thể nhớ được…”
Đến tận giờ phút này, Klein mới phát hiện ra “Ma Nữ Bất Lão” Katarina Pelle hơi quen mắt, cảm tưởng như cô ta chính là người phụ nữ áo trắng đã dẫn dắt phu nhân Sharron bước lên con đường trở thành ma nữ.
Đột nhiên, ánh nhìn của Katarina đảo qua Klein, cô ta mỉm cười với Azik:
“Vậy các ngươi sẽ không quên mục đích hôm nay đến đây chơi chứ?
Ta rất hiếu kỳ, tại sao hắn lại muốn ám sát Tracy, chẳng lẽ vì chính nghĩa?”
Ánh mắt của “Ma Nữ Bất Lão” kia khi chuyển qua ngập tràn nét đa tình ẩn ý và ngọt ngào hoạt bát. Tựa như người đưa mắt tới chính là một thiếu nữ xuân xanh mơn mởn còn vị thành niên. Mà ngũ quan và khí chất của cô ta lại tôn cảm giác này lên một cách thần kỳ, khiến cho cô ta hoàn toàn chẳng giống một phụ nữ trưởng thành đang cố đóng vai thiếu nữ trẻ tuổi chút nào. Lúc này đây, Klein thấy Katarina Pelle như là một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi.
…Cô ta đã có thể phô bày toàn bộ vẻ quyến rũ trong từng giai đoạn của một người phụ nữ ra, lại còn kết hợp với trạng thái da, ngũ quan và khí chất nữa… Không hổ là “Ma Nữ Bất Lão”… Klein đã dùng thử dùng suy tưởng để cưỡng lại sự hấp dẫn khó miêu tả thành lời kia.
Hắn chủ động nhìn về phía ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ Tracy:
“Ngươi có biết thương gia tài phiệt tên Jimmy Necker không?”
Tracy hé miệng ra, lại khép vào, vẻ mặt hơi ngây ngốc và uất ức:
“Đó là ai?”
“Chắc ngươi không biết ông ta. Ông ta từng giữ một phần văn hiến cổ xưa liên quan tới Tử Thần, ông ta chết dưới tay ‘Trung Tướng Gió Lốc’ Qilangos.” Klein nói bằng gương mặt của ‘Trung Tướng Gió Lốc’ Qilangos.
Con ngươi xanh thẳm của Tracy híp lại, cô ả thoạt mù mờ, rồi phẫn nộ:
“Ngươi đến vì chỗ văn hiến ấy ư?”
Quả nhiên là nằm trong tay ngươi… Klein phán đoán dựa trên tông giọng của đối phương.
Hắn lạnh lùng đáp:
“Phải.”
Tracy hớp một chút khí, lớn tiếng:
“Elaine đâu rồi? Ngươi đã làm gì em ấy? Ta biết Elaine còn sống, nếu em ấy xảy ra vấn đề, trực giác linh tính sẽ mách bảo ta.”
Klein không thử mập mờ nước đôi, trực tiếp nói:
“Cô ta đã quay trở về Intis, cô ta sắp bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.”
Tracy sầm mặt xuống, trong đôi mắt ấp ủ một cơn bão lốc, khí thế của một tướng quân hải tặc hoàn toàn lộ ra. Song, Azik tùy ý liếc qua một cái, khiến cô ả lập tức bình tĩnh lại.
Khóe miệng cô ả hơi cong lên:
“Chỗ văn hiến đào được bên trong lăng tẩm của hoàng thất Đế quốc Balam đúng là đã rơi vào tay ta.
Nhưng ta chẳng hứng thú gì với chúng hết, chỉ tùy tiện lật qua hai trang xong là nộp luôn cho Giáo phái.
Haha, kể cả trước đó ngươi có ám sát ta thành công, cũng chẳng cách nào lấy được chúng. Ta vốn chưa từng đọc, dù có thông linh cũng chẳng thuật lại được. Tiếc quá nhỉ, ta không nỡ từ bỏ mạng sống của mình, bằng không lúc ấy hẳn có thể nhìn thấy bộ dạng thất vọng của ngươi rồi. Nó nhất định sẽ vô cùng đặc sắc cho xem.”
Klein ung dung đáp lại:
“Không, ta sẽ chẳng thất vọng đâu. Ta có thể thu được linh hồn và đặc tính của một “Ma Nữ Thống Khổ”, chăn thả ngươi, sai khiến ngươi.”
Vừa nói, hắn vừa giơ bàn tay trái đeo Đói Khát Ngọ Nguậy lên——hình dạng hiện tại của nó là một chiếc găng tay màu đen.
Tracy nheo mắt, ánh nhìn trở nên cực kỳ nguy hiểm, hệt như một con hổ vừa bị khiêu khích. Nếu không phải còn đang có hai vị cường giả Danh sách cao bên cạnh, chắc cô ả đã ra tay.
Mà Klein vừa dứt lời, chợt nhận ra có gì đó không ổn.
Rõ ràng hiện giờ mình đâu có đóng vai Gehrman Sparrow, vì sao vẫn còn dùng phong cách nói chuyện theo nhân cách của hắn chứ… Klein sợ hãi kinh ngạc, hoài nghi có phải gần đây mình đã quá nhập tâm rồi không.
Nhất định phải nhớ kỹ, mình chỉ có thể là chính mình.
Không thể vì đóng vai lâu dài mà bị vai diễn ảnh hưởng ngược lại… Điều này sẽ dẫn tới lạc lối, sẽ ủ mầm mất khống chế!
Hắn nhanh chóng kiểm điểm bản thân, ném tổng kết này vào quy tắc đóng vai “Người Không Mặt”.
Thấy hắn thoáng im lặng, Azik nhìn “Ma Nữ Bất Lão” Katarina Pelle, vẫn nói bằng tông giọng bình thường:
“Có thể gửi một bản sao của mớ văn hiến kia cho ta không?”
“Đó chẳng phải vấn đề gì to tát.” Katarina nghiêng đầu nhìn Tracy một chút, “Con có yêu cầu gì không?”
Tracy nhìn chòng chọc vào Klein, nói bằng giọng trầm khàn:
“Nói cho ta tung tích của Elaine.”
Klein ngừng suy nghĩ, nhìn vào cô ả, rồi lại quay sang nhìn “Ma Nữ Bất Lão” thanh khiết Katarina.
Đương nhiên hắn đã có quyết định trong lòng, song vẫn không khỏi hơi thấp thỏm.
Hắn nghiêng đầu quan sát thầy Azik một chút, phát hiện ra ông vẫn treo một nụ cười dịu dàng ấm áp, không hề thúc giục, cũng chẳng ép buộc.
Klein thu hồi tầm mắt, đáp ngắn gọn:
“Ta từ chối.”