Lý Cảnh Lung nói: “Sao vậy? Người này có gì không tốt sao?”
“Ngươi bị bệnh à.” Một Hồ cơ cười, “Nhiều cô nương như vậy, ai biết được Hương Ngọc là ai?”
Hồng Tuấn cười ha ha, đành coi như thôi. Lý Cảnh Lung thế mà cũng chịu trắng tay, hắn đành đưa Hồng Tuấn sang bên ven đường.
“Em xem, bọn họ đều chọn chọn lựa lựa.” Lý Cảnh Lung nói với Hồng Tuấn, “Chú ý ánh mắt, đừng hiếu kỳ quá cứ coi như đi dạo phố là được.
Hồng Tuấn miễn cưỡng nói: “Đi.”
Hai người cố gắng tỏ ra không phải là người ngoài, lúc đi qua quầy hàng của một thương nhân người Hồ to béo, thương nhân kia đột nhiên “Hây!” một tiếng, khiến Hồng Tuấn giật mình, thương nhân cười ha ha, cười đến rung cả người, bên cạnh có mấy Hồ cơ trang điểm rất đậm, trên chân còn đeo chuông, nhanh chóng bước đến lôi kéo Lý Cảnh Lung cùng Hồng Tuấn, Lý Cảnh Lung vung tay tránh thoát được.
Đi qua một đoạn, Hồng Tuấn không ngừng nhìn về phía khu người Hán, đột nhiên có người huýt sáo, quay đầu nhìn lại thấy một nam tử cao lớn, cởi trần, mặt mũi đỏ ửng, khiến hắn nhớ đến Mạc Nhật Căn.
Nam tử kia ngoắc ngón tay về phía hắn, ra hiệu đến gần, Lý Cảnh Lung vẫn đang nghe ngóng, Hồng Tuấn tiến đến, “Ta muốn hỏi thăm một người…”
Người Hồ kia tiến về phía Hồng Tuấn, hỏi: “Ngươi là người Hán?”
Hồng Tuấn gật đầu, nam tử kia nói: “Ta là người Thất Vi.”
Hồng Tuấn thầm nghĩ, khó trách sao giống vậy, đang định hỏi tiếp, thì nam tử kia lại nói: “Vừa để ý tới ngươi, người đi cùng ngươi là ai vậy?”
Hồng Tuấn nói: “Lang quân nhà ta.”
“Này, còn đi cùng hắn đến đây?” Người Hồ kia liền rút dây thắt lưng, chiếc quần rộng vừa tụt xuống, còn nói, “Tiền bao nhiêu cũng được, ca ca chơi với ngươi…” Nói xong định đưa tay ôm, muốn cúi xuống hôn.
Lý Cảnh Lung trước trướng người Hồ đang hỏi thăm, nghe Hồng Tuấn quát to một tiếng vội chạy đến xem có chuyện gì, thấy từ trong trướng một nam nhân người Thất Vi, cái kia còn đang vểnh lên.
“Sẽ không làm ngươi đau đâu.” Nam tử kia cười nói, lấy tay chỉ hạ thân.
“Hắn chạm vào em sao?” Lý Cảnh Lung hỏi.
Hồng Tuấn vội nói: “Không có, là ta hiểu lầm thôi.”
“Hai người đi cùng nhau?” Nam nhân Thất Vi hỏi.
“Có một xíu như vậy mà đòi làm?” Lý Cảnh Lung hướng người kia nói, “Được, ta sợ làm ngươi đau.”
Người kia: “…”
Hồng Tuấn cười nghiêng ngả, vội kéo Lý Cảnh Lung chạy đi.
“Cùng vào trong đi.” Lý Cảnh Lung nói, “Ở giữa có tửu quán, dễ hỏi thăm tin tức, đến đó tìm người hỏi xem.”
Hồng Tuấn đi qua phố dài, lại nghe thấy tiếng huýt sáo, phát hiện một thiếu niên người Sắc Mục, toàn thân bôi dầu, trần truồng đứng dậy, vật kia còn xỏ vòng vàng nói: “Tới đây?”
Hồng Tuấn đành giả bộ không nghe thấy, nghĩ thầm sao toàn gọi ta làm gì, gọi Lý Cảnh Lung ấy.
“Không đến.” Lý Cảnh Lung xoa cổ, nói, “Chúng ta là Yêm đảng[1], không được.”
Thiếu niên: “….”
Hồng Tuấn chỉ thấy Lý Cảnh Lung nói năng linh tinh nghe rất vui. Vừa ra khỏi đường chính lại có người huýt sao tiếp, liên hồi, ai cũng trêu chọc hắn, khiến hắn không dám nhìn.
“Hai vị lang quân!” Lại có thiếu niên hỏi hắn, “Đến đây nghỉ một chút?”
Lý Cảnh Lung đẩy Hồng Tuấn sang bên cạnh, lễ độ cười với thiếu niên kia, không nói gì. Hồng Tuấn vừa mới chuyển chỗ, lại có người huýt sáo với hắn, là một nam nhân Thổ Hỏa La, nói vài câu tiếng Ba Tư với hắn. Câu thơ kia Hồng Tuấn từng nghe A Thái hát qua, là một phụ nhân khuê các viết ra, ý là: “Thiếu niên mỹ lệ kia có thể đến bên cửa sổ chỗ ta không?”
Lý Cảnh Lung lại đẩy Hồng Tuấn chen qua kỹ khu người Hồ, cuối cùng không phải nghe mấy tiếng huýt sáo nữa, chỉ có một Hồ cơ đứng trước trướng, nhìn dòng người đi qua, cổ tay khẽ lay động, những tiếng chuông thanh thúy vang lên. Khu người Hán thì là các nữ hài mân mê quạt tròn trong tay, lười biếng nhìn về phía đường đi ở giữa.
“Sao mọi người lại hứng thú với em như vậy.” Lý Cảnh Lung nói.
Hồng Tuấn liền cười, mặt hơi đỏ, nói: “Đúng vậy, bọn họ có vẻ không thích huynh.”
Lý Cảnh Lung không trả lời, thoáng nhìn Hồng Tuấn, một lát sau mới nói: “Em có cảm thấy không…”
Lúc này, chân mày Lý Cảnh Lung nhíu lại, dường như đang suy nghĩ, Hồng Tuấn nhướn mày, “Phát hiện được gì sao?”
“Mùi thơm.” Lý Cảnh Lung nói.
Hồng Tuấn cũng ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt giống mùi trên người Văn Tần. Chỉ là lúc đi qua chỗ người Hồ có mùi hương liệu nồng đậm át đi, đến chính giữa Thập Lý Hà Hán liền ngửi thấy rõ ràng hơn hẳn.
“Ta đi xem một chút.” Lý Cảnh Lung nói, “Em ở đây đợi, lát nữa gặp.”
Giữa phố là hàng ăn cùng tửu quán, có mấy cửa hàng bán ít đồ lặt vặt và cả xuân dược đang mời chào khách. Lý Cảnh Lung trước tiên vào quán ăn hỏi thăm, Hồng Tuấn khịt mũi cố phân biệt xem mùi hương kia từ đâu đến.
Lại có người huýt sáo, quay đầu nhìn lại, Hồng Tuấn thấy một nam tử đứng trên lầu khoác dục bào, để lồng ngực, bên eo còn đeo bội kiếm.
Hồng Tuấn hơi rối trí, thấy nam tử kia một chân đạp trên cột, say khướt nhìn hắn kỹ từ đầu đến chân.
“Đi một mình?” Nam tử kia hỏi Hồng Tuấn.
Hồng Tuấn không nói gì, lùi ra sau ngẩng đầu nhìn hắn.
“Dung mạo thật xinh đẹp.” Nam tử lẩm bẩm nói, trong mắt dường như có ý thương tiếc, lại nói, “Uống rượu không? Tiểu huynh đệ, lên đây uống rượu.”
Nam tử kia hẳn là người có luyện võ, dáng người giống Lục Hứa, cơ ngực cơ bụng thon gầy, chỉ là khung người có lớn hơn Lục Hứa, tay phải cầm bầu rượu, hướng Hồng Tuấn lắc lắc, ra hiệu đến chỗ hắn.
Nam tử gọi hắn là “tiểu huynh đệ”, Hồng Tuấn cảm giác hắn không phải là người đến đây mua vui, trên người còn đeo bội kiếm, giống người trong giang hồ liền vui vẻ lên lầu.
“Có tiền không?” Nam tử hỏi Hồng tuấn, “Giúp ta trả cho tiểu nhị.”
Hồng Tuấn mới biết là hắn không có tiền, đành móc bạc để tiểu nhị mang rượu đến, nam tử kia còn để râu, nhìn qua có vẻ khá chán chường, rượu mang lên xong liền nói “Tạ ơn” cũng không biết là nói với Hồng Tuấn hay tiểu nhị. Hắn uống hai ngụm xong mới hỏi, “Sao không đi vui đùa một chút?”
“Đến tìm người.” Hồng Tuấn nói, “Ngươi tên gì?”
“Tên của ta.” Nam nhân say rượu kia cười, “Nói ra, hù chết ngươi đó.”
Hồng Tuấn cười, “Nói xem xem.”
Nam nhân kia ngồi cũng không vững vàng, liền tựa vào án, hỏi: “Ngươi tìm ai? Thập Lý Hà Hán, vạn dặm sao trời, ngươi nhận ra sao nào với sao nào sao?”
“Một nữ hài tên là Hương Ngọc.” Hồng Tuấn hỏi, “Ngươi có gặp qua không?”
“Hương Ngọc à…” Nam nhân nói, “Có gặp qua, nhưng không ngủ qua, mua thêm rượu cho ta đi, cảm ơn.”
Hồng Tuấn thấy hắn đã uống hết rượu liền nói, “Ngươi uống nhanh như vậy không nghẹn tiểu sao?”
“Nói đúng, mang hổ tử [2] qua đây cho ta.”
Hồng Tuấn: “…”
Nam nhân kia mặc đúng một kiện dục bào màu xanh sẫm, khoanh chân ngồi, vung vạt áo, cầm hổ tử xong là giải quyết được, Hồng Tuấn ở Trường An gặp không ít người say đến bất tỉnh nhân sự, còn có người chạy loạn trên phố bị bắt đi nữa, cũng không thấy kỳ lạ, lại hỏi: “Hương Ngọc ở đâu?”
“Bên kia…” nam nhân chỉ phía đông, nói, “À nhầm rồi, hình như bên kia…”
Hồng Tuấn nói: “Ta mua cho ngươi hai vò rượu, ngươi dẫn ta đi.”
Nam nhân nói: “Thành giao!”
Thế là Hồng Tuấn cùng nam nhân kia xuống lầu, ở ngoài tửu quán chờ Lý Cảnh Lung, nam nhân kia say rồi, một tay bám lấy vai Hồng Tuấn, dựa vào người hắn, mặc dù tư thế dựa dẫm rất thân mật nhưng không có chút ý tứ gì. Hồng Tuấn cũng không sợ Lý Cảnh Lung ghen, ngày thường trong Khu ma ti cũng cùng mọi người kề vai sát cánh như vậy, không có ý gì là được.
Lý Cảnh Lung hỏi một vòng rồi quay lại, thấy nam nhân kia, lập tức nói: “Này, buông người của ta ra! Ngươi là ai?”
Nam nhân tóc tai bù xù, ngẩng đầu, ánh mắt mê man, cố gắng nhìn xem Lý Cảnh Lung là ai. Lý Cảnh Lung lại ngây người trước, “Thái Bạch huynh?”
Nam nhân “ừ” một tiếng, ấn Hồng Tuấn cho Lý Cảnh Lung, nói: “Ngươi là… Tiểu Lung? Ừm… hai người biết nhau sao? Thật.. trùng hợp.”
Hồng Tuấn: “…”
Hồng Tuấn nhìn nam nhân kia, Lý Cảnh Lung lờ mờ nói: “Giới thiệu một chút, đây là Lý Bạch…”
Hồng Tuấn cảm giác như trời sập xuống!
_____________________________________________
Thập Lý Hà Hán: Mười dặm sông Ngân
[1] Yêm đảng: đảng hoạn quan, Cảnh Lung bảo vậy để né đạn ấy mà. [2] Hổ tử: là cái ống tiểu hình con hổ
Chắc tầm cuối tuần này là xong project, chấm dứt chuỗi ngày đau đầu dức óc, được quay lại edit tiếp dồi huhu (ಥ﹏ಥ)