– Đây là do ngọc lục bảo tốt nhất làm thành, nút chai được làm rất tinh xảo, nhưng mà dùng bức tranh bên trong, họa sĩ không tồi, nhưng có chút hơi dư thưa rồi.
Viên Hoành Đạo ở bên cạnh lắng nghe, biết tể tướng ám chỉ điều gì, mỉm cười nói:
– Con rể mới bái kiến nhạc phụ, đưa lễ vật tới, vốn là cũng có ý rồi.
Lâm Nhược Phủ mỉm cười đứng dậy, đưa tay xốc một quyển trục lên trên mặt bàn, thì ra đó là một bức tranh, bức tranh cũng vẽ một ông lão ngồi câu cá một mình bên sông, nước sông chảy đi, không thấy điểm cuối cùng, trên bức họa đều một mảnh thanh khiết, bên cạnh còn có một bài thơ.
Thiên sơn điểu phi tuyệt,
Vạn kính nhân tung diệt.
Cô chu thoa lạp ông,
Độc điếu hàn giang tuyết. (1)
Lâm Nhược Phủ ngâm khẽ bài thơ trên bức tranh, thở dài nói:
– Bức tranh mặc dù đơn giản, thư pháp cũng không thần kỳ, nhưng bài thơ quả thật không tồi, luôn luôn nghe nói Phạm Nhàn rất có thi danh, đúng thật, chỉ với một bài thơ thế này, ngươi có cảm giác thấy hắn có ý gì không?
Viên Hoành Đạo cười khổ, nghĩ thầm vị Phạm công tử này cũng thật sự là quái lạ, biết rõ lão đại nhân đang có tang gia, tâm tình còn chưa bình phục, lại đưa một bức tranh thơ cô độc buồn thảm như thế tới đây, hơi có chút trầm ngâm, đột nhiên trước mắt hắn ngời sáng nói rằng:
– Đại nhân người nhìn xem ở đây.
Tay hắn chỉ vào một chỗ trên bức tranh.
Cái điểm trắng trên bức tranh, chính là sườn một vách đá bên cạnh núi, mờ hồ có thể thấy được hai vệt nhỏ nhè nhàng lay động trong tuyết, giống như một nhánh cỏ nhỏ yếu ớt cố gắng muốn giãy từ trong tuyết ra ngoài.
– Đây là…?
– Còn đây là sông lạnh sườn núi tuyết một điểm xanh.
Viên Hoành Đạo mỉm cười giải thích.
Lâm Nhược Phủ nhìn nhành cỏ nhỏ bé rất khó phát hiện trên bức tranh, sắc mặt dần dần nhu hòa, nhẹ giọng nói:
– Xem ra ngay cả ngươi cũng thích tiểu tử tên Phạm Nhàn này.
Viên Hoành Đạo không chút kiêng kị vừa cười vừa nói:
– Phạm công tử gia thế không tồi, tài học không tồi, tính tình lại vô cùng tốt.
– Trong miệng ngươi, hắn trở thành một con người toàn vẹn rồi.
Lâm Nhược Phủ lắc đầu cười:
– Thần nhi nếu gả cho hắn có thể hạnh phúc, tự nhiên là chuyện tốt rồi.
Đột nhiên hắn nhỏ giọng nói rằng:
– Chỉ là chuyện đó, người thực sự có thể chắc chắn?
Viên Hoành Đạo nghiêm túc trả lời:
– Chuyện chân núi Thương Sơn quả thật như vậy, nghe nói Phí Giới lúc này đang tới Đông Di thành can thiệp.
Lâm Nhược Phủ nhắm nửa mắt nói rằng:
– Ừ! Ta cũng tin tưởng như vậy, kỳ thực ta không để ý tới gia thế cùng tài học của Phạm Nhàn, chỉ để ý tới tính tình cùng thủ đoạn của hắn, chỉ cần tính tình tốt, thủ đoạn ngoan độc, tương lai ta chết đi, có thể bảo vệ Lâm gia ta, có thể bảo vệ được hai con của ta, đó là tốt rồi.
Sau khi Lâm Củng mất, kỳ thực tể tướng đại nhân trong lòng đã có chút nản lòng thoái chí rồi, con lớn ngu đần, nữ nhi thì lại nhiều năm không được gặp mặt, chỉ là hắn vẫn muốn dựa vào chức quan của mình, dựa vào những lo lắng dự định cho người trong tộc mình, cho nên Lâm Uyển Nhi gả cho người như thế nào, hiện giờ là nỗi lo lắng nặng nhất trong lòng hắn.
– Bên ngoài thế nào?
Lâm Nhược Phủ vẻ mặt ôn nhu nói rằng.
– Tốt, so với đại nhân tưởng tượng còn tốt hơn nhiều.
***
– Vì sao bầu trời lại màu lam?
– Bởi vì biển rộng là màu lam.
– Vì sao biển rộng lại có màu lam?
– Bởi vì tia sáng khi chiếu lên nước biển, thì biến thành màu lam… ngươi đừng hỏi ta chuyện này, ta không nghiên cứu chuyện này, trên cơ bản là nói mò mà thôi.
– Vì sao nước trong ao lại không có màu lam?
– Bởi vì trong ao toàn nước cạn.
– Hả?
– Ừ? ~ Trong vườn hoa, đại ca của Lâm Uyển Nhi ngồi trên ghế, thân thể mập mạp của hắn hầu như chiếm toàn bộ cái ghế, hiếu kỳ hỏi Phạm Nhàn, trên mặt hắn đơn thuần chỉ như một tiểu hài tử vô hại, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng hiện ra vài phần ngây dại.
Phạm Nhàn biết đại công tử của tể tướng phủ thân thể không được tốt, nhưng lại không ngờ tới, thì ra đại cả của Lâm Uyển Nhi lại là một người si ngốc. Không biết nguyên nhân vì sao, tể tướng đại nhân chậm chạp không tiếp kiến mình. Bản thân hắn phải ngồi ở sau viện, nhưng trùng hợp gặp phải cậu cả, không làm gì khác được là phải ngồi nói chuyện với hắn. Hắn cười cười nghĩ thầm, không biết tên mập ngốc này có thể thỉnh thoảng nổi giận mà đánh mình không nhỉ.
– Ngươi tên là gì?
Phạm Nhàn mỉm cười nhìn cậu cả si ngốc, hàn huyên một lúc hắn phát hiện đối phương thật ra chỉ phản ứng chậm mà thôi, giống như một hài tử vài tuổi, vẻ hồ đồ còn có chút khả ái, chí ít còn khả ái hơn tiên sinh phòng thu chi Phạm Tư Triệt.
Cậu cả hé miệng, gương mặt béo lại càng tròn hơn nữa, hai bên môi toàn thịt là thịt:
– Ta là Đại Bảo, đệ đệ của ta tên là Nhị Bảo, Nhị Bảo đã không có ở trong nhà lâu lắm rồi.
Phạm Nhàn rùng mình, nghĩ tới Lâm Củng, trong nhất thời nhìn khuôn mặt ngây ngốc của ông anh vợ trước mặt mà không biết nên nói gì cho tốt.
———-oOo———-
========
Chú thích:
(1)
Giang Tuyết – Liễu Tông Nguyên
Thiên Sơn điểu phi tuyệt
Vạn kính nhân tung diệt
Cô chu thoa lạp ông
Ðộc điếu hàn giang tuyết
Dịch nghĩa:Tuyết Trên Sông
Trên ngàn ngọn núi, chim bay đi hết;
trên vạn con đường nhỏ, mất hết vết chân người.
Trong con thuyền lẻ loi, ông già mặc áo tơi, đội nón lá,
một mình ngồi câu trên tuyết sông lạnh.
Dịch Thơ: Tuyết Trên Sông.
Nghìn ngọn núi chim bay hết,
Muôn dặm đường đi đâu vết chân người.
Trên thuyền ông lão áo tơi
Một mình bến vắng, ngồi với tuyết sông.
– Tiểu sử:
Liễu Tông Nguyên 柳宗元 (773-819) tự Tử Hậu, người Hà Đông, lúc đầu làm Lam Điền uý, sau tham gia vào phe của Vương Thúc Văn. Văn bị gièm, ông bị đổi làm Vĩnh Châu tư mã, rồi Thứ sử Liễu Châu. Quan điểm chính trị của Liễu Tông Nguyên tiến bộ, chủ trương văn chương phải có tính hiện thực. Tác phẩm có “Liễu Châu thi tập”.