Nơi Khương Thái Công câu cá!
Ở chỗ này, Hứa Thành cũng sẽ một là thả câu câu cá, nhưng hắn và Khương Thái Công không giống nhau. Khương Thái Công người ta câu chính là một Chu Văn Vương, chính là tìm một minh chủ để phụ tá! Hứa Thành hắn thì đang câu hơn ba mươi vạn người, hơn nữa toàn bộ là địch nhân!
“Tất cả mọi người, lấy hết những cái tui mang theo trên người xuống cho ta!” Vừa đến bờ sông Vị Thủy! Hứa Thành đã lớn tiếng hạ lệnh.
Nghe quân lệnh, ba nghìn kỵ binh lập tức xuống ngựa, mỗi người đều lấy từ trên người chiến mã, ngang hông của mình, xuống không ít hơn năm túi da dê to!
“Dùng cái đó thổi gió, đúng, chính là vật kia! Thổi tất cả các túi lên cho ta!” Hứa Thành tự mình cầm một cái túi da hình tam giác, phía trước có gắn một cái ống bằng gỗ!
Không lâu, chừng gần hai vạn túi da dê đã căng phồng bày ở bờ sông!
“Buộc toàn bộ lại! Mấy cái buộc thành một khối, phía trên buộc thêm trên một ít mảnh gỗ, đúng, chính là như vậy! Ha ha! Đám người Mã Đằng cho rằng thu hết thuyền ở bờ bắc Vị Thủy sẽ khiến cho Lão Tử sẽ không có biện pháp qua sông sao? Hiện tại bọn hắn đều đến bờ nam Vị Thủy, tuy rằng bè da dê của lão tử mã không thể dùng để chở ngựa, thế nhưng, chở người thì không có vấn đề! Đây chính là điều bọn chúng sẽ không thể ngờ tới!” Nhẫn nhịn hồi lâu, Hứa Thành nhịn không được nói ra mấy câu! Dù sao hiện tại bên người hắn không có người ngoài!
Rất nhanh, bè da dê từ trong miệng Hứa Thành xuất hiện ở vị trên mặt nước Vị Thủy, tuy rằng dáng vẻ không quá vừa mắt, vẫn có khả năng dùng được. Sau khi Hứa Thành với thủ hạ kỵ binh của mình chuẩn bị xong bè da dê của mình, bọn hắn lập tức đi tạm biệt chiến mã của mình, sau đó, mấy ngàn cái bè da dê lớn trôi theo nước chảy, hơn nữa ở phía trên đám binh sĩ không ngừng bơi chèo. Không cần bao lâu, Hứa Thành với bọn thủ hạ của hắn đến bình yên sang tới bờ bắc Vị Thủy!
Sau đó, Hứa Thành cũng không lập tức mệnh lệnh cho thủ hạ rời khỏi bè da dê chạy trốn, mà hắn cho người tìm môt sườn núi tương đối bằng phẳng trên một ngọn núi nhỏ ở ngay bên cạnh bờ sông Vị Thủy, cho tất cả mọi người kéo bè da dê của bọn hắn đi tới đó, sau đó, hắn cho kéo tất cả bè da dê lên trên mặt đất, hắn là người đầu tiên nằm xuống, thoải mái! Tất cả trông giống như ghế sô pha bằng da dê! Ngay trong lúc này tam lộ đại quân, vốn bao vây kín bọn hắn, cũng đã bắt đầu xuất hiện ở bờ bên kia Vị Thủy!
*****************************
Lã Bố, Mã Đằng, Hàn Toại, Lý Thôi, Quách Tỷ, Trương Tế, Phàn Trù, còn có một loạt “Tiểu” nhân vật, như Trương Tú, Diêm Hành, Cao Thuận, Ngụy Tục, Mã Đại, Mã Thiết, đứng ở bờ nam Vị Thủy,quan sát tình hình.
Ở trên sườn núi nhỏ đối diện bên kia bờ Vị Thủy, dựng lên rất nhiều đồ vật không biết tên. Bên trên là Hứa Thành với ba nghìn kỵ binh thân vệ đã biến thành bộ binh thân vệ, đám người Lã Bố không khỏi cảm thấy miệng lưỡi phát khô, trong lòng bốc hỏa!
Hơn mười vạn đại quân, đuổi theo mấy ngàn người chạy hơn một tháng, vì cẩn thận một chút mà, vẫn tiến sát từng bước, tầng tầng lớp lớp bao vây, lại còn để cho đối phương trốn thoát! Đã xảy ra chuyện gì vậy?
“Mã Đằng, Hàn Toại, các người xem đã xảy ra chuyện gì? Không phải các người nói Hứa Thành dù chắp cánh cũng không thể vượt qua Vị Thủy sao? Vậy hiện tại bên trên bờ sông bên kia là cái gì? Đó là ai?” Cơn giận dâng lên khiến cho Lã Bố gầm lên với Mã Đằng với Hàn Toại.
“Lã Bố, ngươi có ý gì? Nói ta làm việc bất lợi sao?” Mã Đằng cũng rất giận dữ, tính tình của hắn còn nóng nảy hơn so với Lã Bố, Hứa Thành là cừu nhân giết chết con hắn, nhưng hắn biết rõ lúc này, nhìn thấy như có thể báo thù, cừu nhân lại chạy thoát, sao hắn có thể không phẫn nộ! Hơn nữa, Lã Bố tính toán là vật gì mà cũng dám mắng hắn?
“Mã Đằn lớn mật, ngươi dám vô lễ đối với Ôn Hầu sao?” Ngụy Tục là người đầu tiên đứng ra biểu hiện một phen tại trước mặt biểu tỷ phu của mình!
“Hừ! Các người muốn thế nào?” Hàn Toại ra hiệu, Diêm Hành cũng giục ngựa nhích lại gần!
Vì vậy, người bên cạnh Lã Bố, mấy người Hầu Thành, Thành Liêm, người bên phía Hàn Toại với Mã Đằng, đám người Mã Đại, Mã Thiết, Dương Thu cũng nhao nhao tỏ rõ lập trường!
“Ôn Hầu, hiện tại điều chúng ta cần phải làm chính là tiêu diệt Hứa Thành, nếu không, chờ hắn nghỉ ngơi lấy sức xong, chúng ta không dễ đối phó với hắn như lần này!” Cao Thuận nhìn thấy tình thế hai phe căng thẳng, mà đám người Lý Thôi, rất hiển nhiên chỉ muốn xem náo nhiệt, đích thân hắn phải đứng ra khuyên can!
“Đúng vậy! Đại sự làm trọng! Không nên xấu mặt ở trước mặt kẻ thù!” Trương Tế cũng nói, chỉ cần có người khuyên can, xung đột nhất định sẽ không thể xảy ra, Hứa thành vẫn đang ở một bên nhìn chằm chằm!
“Hừ!” Lã Bố với Mã Đằng đồng thời hừ lạnh một tiếng, quay đầu lại, không hề liếc nhìn đối phương.
Xem ra không còn biện pháp nào khác, không thể đẩy Hứa Thành vào chỗ chết!
“Làm sao bây giờ? Lại để cho Hứa Thành kiêu ngạo ở trước mặt chúng ta sao?” Phàn Trù nhận tương đối ít thiệt thòi của Hứa Thành, lên tiếng nói trước tiên. Về phần những người khác, Lã Bố, Lý Thôi, Quách Tỷ, Trương Tế, sau khi tỉnh táo lại, ý nghĩ đầu tiên của bọn hắn dĩ nhiên là Hứa Thành có thể chạy trốn cũng là hợp lý!
“Hứa Thành luôn luôn gian trá. Vốn tưởng rằng lần này hắn khó thoát khỏi cái chết, thế nhưng, hắn vẫn nhảy ra khỏi vòng vây của chúng ta. Lúc này, hắn biểu hiện như thế, liệu có phải là hắn cố ý muốn chọc giận chúng ta dẫn mắc câu mà chúng ta đi qua sông hay không?” Trương Tế đáp.
“Đúng vậy! Binh sang nửa đường thì đột kích!” Không biết ai phát cảm khái!
“Cùng lắm thì trước tiên có thể làm cầu để cho người sang bên đó dò xét một chút! Như vậy có thể dò xem chuyện gì sẽ xảy ra?” Lã Bố lạnh lùng nói: “Muốn bị tên Hứa Thành kia cười sao?”
Tuy rằng Lã Bố thô lỗ, nhưng lần này hắn nói rất đúng, cho nên ba bên rất nhanh thông qua biện pháp này, bắt đầu cho người đi vào trong rừng ở bên cạnh chặt cây! Đương nhiên, những việc này đều do đám tiểu binh làm, các tướng quân tự nhiên là nghỉ ngơi ở một bên!
Nhưng công việc có nhiều người xử lý! Khi nhìn thấy không được bao lâu nữa có thể qua sông, mấy chủ tướng đều tụ họp cùng một chỗ, đương nhiên bên cạnh cũng có bộ tướng của mình!
“Hứa Thành thật sự quá kiêu ngạo, đáng tiếc Công Dã tiên sinh lại đi vận lương thảo không có mặt. Bằng không, hắn nhất định có biện pháp thu thập hắn!” Hầu Thành nhỏ giọng nói.
“Có lẽ vậy!” Ngụy Tục nói tiếp: “Các người nói đối diện có phải chính là chỗ mà đại quân Hứa Thành mai phục, bằng không vì sao hắn lại không trốn? Không sợ chúng ta đánh qua sao?”
“Đúng vậy, cho dù hắn muốn chọc tức chúng ta, sao hiện tại chúng ta bắt đầu chuẩn bị qua sông, hắn còn chưa đi?” Thành Liêm đưa ra nghi vấn.
“Hừ! Không đi rất tốt, cho dù viện binh của hắn ở ngay bờ bên kia, ta cũng không tin, lần này chúng ta có hơn ba mươi vạn đại quân mà còn sẽ bại bởi hắn!” Ngụy Tục nói.
“Vậy cũng không nhất định!” Nghe chúng tướng của Lã Bố thảo luận, Diêm Hành xen vào nói: “Nghe nói cung tên quân Hứa Thành lợi hại vạn phần! Mấy vạn kỵ binh đánh tới, nếu đại quân của hắn thật sự mai phục ở phía đối diện, chúng ta không nhất định có thể thắng! Ha ha ha!”
“Họ Diêm đấy, ngươi có ý tứ gì?” Ngụy Tục giận dữ. Đây không phải đang giễu cợt chuyện bọn hắn lần trước vừa tiếp xúc một chút, đã bị Hứa Thành đánh cho toàn quân suýt chút nữa bị diệt sao?
“Không có ý gì!” Diêm Hành chiếm thế thượng phong, hắn cũng không để ý tới Ngụy Tục, hắn chẳng có gì mà sợ Ngụy Tục! Vốn khi hắn vừa tới, đã muốn khiêu chiến Lã Bố, tuy rằng hắn bị Hàn Toại giữ chặt, nhưng hắn vẫn khiêu khích Trương Tú cái gì mà gọi là “Bắc Địa Thương Vương “, kết quả, không kém bao nhiêu! Mà ngoại trừ Lã Bố, Trương Tú đúng là võ tướng lợi hại nhất Ung Châu! Cho nên, chỉ cần không phải Lã Bố, hắn sẽ không sợ đánh nhau một trận với tên tiểu tử này!
“Diêm Hành, không được nói lung tung!” Ngụy Tục chính là em vợ Lã Bố, Diêm Hành lại cố ý khiêu khích Lã Bố, cho nên, ngay khi Lã Bố ở cách đó không xa nghe thấy lời Diêm Hành nói đã thay đổi sắc mặt, Hàn Toại nhìn thấy, đành phải vội vàng ngăn cản Diêm Hành. Lã Bố đúng là tên khốn kiếp, Hàn Toại hắn cũng không thể khiến cho Lã Bố nắm lấy cơ hội giết mất Đại tướng đắc lực kiêm con rể của mình!
Nghe cha vợ nói chuyện, tuy rằng Diêm Hành không phục, nhưng so sánh hai bên Diêm Hành cũng biết mình chênh lệch với Lã Bố, nếu lúc này Lã Bố tìm tới chính mình, mình cũng không có bất kỳ cớ gì để tránh xung đột. Vào lúc này, đánh nhau chết thì cũng sẽ chết vô ích! Cho nên, hắn biết điều ngậm miệng lại!
“Hừ!” Lã Bố còn không lên tiếng, Ngụy Tục đã đắc ý, nói: “Thì ra có ít người cũng chỉ có công phu mồm mép rất cao minh, bên trong lại vốn là miệng còn hôi sữa! Ha ha ha!”
“Muốn chết!”
“Đ…A…N…G…G!” kiếm của Diêm Hành bị kiếm của Lã Bố cản lại, Lã Bố cũng biết võ nghệ của Diêm Hành. Vừa rồi kiếm của Diêm Hành bổ về phía Ngụy Tục, cực kỳ nhanh. Với bản lĩnh của Ngụy Tục, hắn chỉ có thể chờ cái chết