Lực kéo rất lớn khiến y đụng mạnh lên hòn núi giả che trước mặt mình, dường như y nghe được cả tiếng xương sườn của mình gãy rời, sau đó lực kéo ngừng lại, y đã bị kéo vào trong nước.
Nước ấm chảy thẳng vào mũi y, không biết có phải vì từng bị dìm dưới nước khiến y sợ hãi hay không, y liều mạng giãy dụa thoát ra, mắt thấy sắp trồi lên khỏi mặt nước thì một bàn tay lạnh giá bóp lên cổ y, không chút nể tình nhấn y vào trong nước.
Nỗi sợ hãi toàn bộ lồng ngực sắp nổ tung này khiến y hoàn toàn quên phản kích, chỉ vừa giãy dụa như điên vừa đỏ mắt nhìn xuyên qua mặt nước, thấy rõ vẻ lạnh lẽo và trêu tức trên gương mặt diễm lệ của Bách Lý Thanh, giống như đang nhìn con sâu quằn quại dưới tay mình.
Vừa xinh đẹp vừa đáng sợ…
Cho đến khi một mũi tên dài bắn nhanh như chớp về phía sau gáy Bách Lý Thanh, tay Bách Lý Thanh hơi buông lỏng y mới cảm thấy cổ họng thoải mái hơn một chút, trong lòng bỗng nhói lên một cái, đương nhiên y biết mũi tên này do ai bắn, có lực đạo thế nào, thấy phản ứng của Bách Lý Thanh dường như chậm một nhịp, sẽ bị mũi tên dài đâm thủng đầu, trong giây lát y đột nhiên cảm thấy có chút tiếc nuối.
Không ngờ Bách Lý Thanh không thèm ngẩng đầu, chỉ giơ nắm đấm lên, mũi tên dài nổ tung trong không trung chỉ trong nháy mắt.
Y trợn to mắt trong nước, nhìn về phía Bách Lý Thanh một cách không dám tin, thấy Bách Lý Thanh đang cười lạnh, lực trên tay mạnh hơn nhấn y về trong nước.
“Ư ư…!”
Cùng lúc đó, tên dài liên tiếp bắn đến nhanh như chớp, nhắm thẳng tới đầu và mấy đại huyệt trên người Bách Lý Thanh, thế nhưng lập tức bị hai bóng đen mang theo sát khí lạnh thấu xương bay từ bên ngoài vào phòng tắm ngăn lại.
“Keng keng keng!” Tên dài nát thành nhiều đoạn rơi xuống nước.
Cùng lúc đó, mấy bóng đen khác cũng bay vào từ cửa sổ, tay cầm trường kiếm đánh giáp lá cà với nhóm ảnh vệ Mị bộ.
Đao phong kiếm ảnh!
Rất nhanh, máu thích khách văng khắp nơi, hai sát thần đứng đầu Mị bộ như Mị Nhất, Mị Nhị sao có thể bị thích khách tầm thường ngăn cản!
“Được rồi, đừng để máu bẩn làm dơ nước của bản tọa.” Bách Lý Thanh vừa nhẹ nhàng nắm cổ thích khách ấn xuống nước, ngắm nhìn y đau khổ giãy dụa, vừa chậm rãi vén tóc.
“Vâng!” Mị Nhất và Mị Nhị gật đầu đáp vâng, động tác trên tay không còn mỗi chiêu thấy máu nữa mà mỗi chiêu chỉ đánh đối phương tàn phế, không còn khả năng cử động, hoặc đá hoặc ném ra khỏi phòng tắm của chủ tử.
Cho đến khi người áo đen bị ấn dưới nước gần như không còn cử động nữa, Bách Lý Thanh thấy trong một giây y sắp chết, y bỗng rút ra một thứ gì đó từ trong tay, ấn một cái, trong nước tản ra sương mù màu vàng nồng nặc.
“Gia, cẩn thận có độc!” Mị Nhị giật mình hoảng sợ, lập tức xông lên che trước mặt Bách Lý Thanh, đồng thời đâm một kiếm vào trong nước.
Thế nhưng chỉ đâm vào khoảng không!
Còn Bách Lý Thanh thì lạnh mặt xuống, tay chống lên vai Mị Nhị, nhấc người lên nhảy ra khỏi nước, bàn tay trái phất lên, trường sam màu trắng treo trên giá áo bay tới trùm lên cơ thể trắng nõn của hắn như có sự sống.
Cùng lúc đó, hai bóng đen bỏ lại đồng bọn, lảo đảo bay ra khỏi cửa.
Mị Nhị xác định Bách Lý Thanh không có chuyện gì, nâng kiếm muốn đuổi theo thì bị Bách Lý Thanh đè lại.
“Thiên Tuế gia?” Mị Nhị không hiểu, người kia hoàn toàn không thể chạy thoát được, hơn nữa bên ngoài đã bị người của Tư Lễ Giám bao vây từ lâu, vì sao gia ngăn không cho hắn đuổi theo?
Bách Lý Thanh lạnh nhạt nói: “Không cần đuổi theo, bảo những người bên ngoài để lại lỗ hổng cho bọn chúng chạy thoát là được.”
Mị Nhị có chút khó hiểu, nhưng bọn họ không nghi ngờ quyết định của chủ tử, lập tức gật đầu nhận mệnh đi trước.
Bách Lý Thanh nhìn chiếc sáo nhỏ điêu khắc từ hạch đào treo trên sợi dây đỏ, đôi mắt âm u lóe lên một tia sáng quỷ dị.
“Thiên Tuế gia, ngài không sao chứ?” Tiểu Thắng Tử cầm áo choàng lông cáo màu tím dẫn một đám hán vệ Tư Lễ Giám xông vào, tái mặt quan sát Bách Lý Thanh từ trên xuống dưới, xác nhận không thấy có dấu hiệu gia bị thương mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức tiến lên khoác áo cho Bách Lý Thanh.
Bách Lý Thanh vừa đi ra ngoài vừa lạnh lùng nói: “Những thứ thích chết ở trong đó không cần để lại làm gì.”
“Vâng!” Tiểu Thắng Tử gật đầu nói, nhìn về phía mấy gã áo đen bị một mình Mị Nhất vây trong phòng tắm, trong mắt hiện lên sát khí, nhìn thoáng qua tiểu thái giám bên cạnh, tiểu thái giám gương mặt xinh đẹp kia lập tức gật đầu đuổi theo Bách Lý Thanh, Tiểu Thắng Tử thì dẫn người nhấc kiếm đi vào, thuận tiện sai người đóng cửa.
— Ông đây là đường ranh giới gái Pé Thanh cống hiến bộ ngực lớn làm tổ cho Tiểu Bạch —
“Ọe… Khụ khụ khụ!” Trong núi giả tối tăm, một bóng đen gần như hòa cùng với bóng đêm không ngừng nôn ra nước, bóng đen cao lớn phía sau thì giúp y vỗ lưng.
Một lúc lâu sau mới hoãn lại một chút, người phía sau lo lắng hỏi: “Điện hạ, ngài không sao chứ?”
“Ừ…” Giọng nói yếu ớt có phần may mắn vì sống sót nhẹ nhàng vang lên, lúc này mới biết thì ra người đó là một cô gái.
Bóng đen phía sau ngồi xổm xuống, nhẹ giọng nói: “Điện hạ, ngài không đi được nữa, ta cõng ngài về, tối nay chỉ sợ toàn bộ hoàng cung sẽ truy tìm thích khách, rất bất lợi cho chúng ta.”
Trinh Nguyên nghe lời nằm lên lưng hắn, để đối phương cõng nàng ta nhanh chóng chạy về phía cung điện của mình.
Một đường tránh người của Tư Lễ Giám đang giới nghiêm ồn ào truy đuổi thích khách, bọn họ lặng lẽ trở về cung Hương Lan, đám Tế Nguyệt, Tế Hương đang bị tin tức truyền tới từ bên ngoài dọa sợ run rẩy, thấy chủ tử nhà mình trở về bèn bất chấp đôi chân bị đông cứng còn chưa khỏi, khập khiêng xông lên đỡ lấy Trinh Nguyên Công Chúa toàn thân nhếch nhác.
Tế Lam và Tế Hồng thì dùng chăn bao quanh nàng ta, bưng chậu than và canh gừng đã chuẩn bị sẵn ra cho nàng ta chống lạnh.
Trinh Nguyên Công Chúa thở hổn hển một lúc, uống một bát canh gừng mới cảm thấy mình hồi phục tinh thần, sau đó nhìn về phía nam tử cũng mặc áo đen im lặng đứng bên cạnh: “Tế Uyên, ngươi cũng đi uống một bát canh gừng chống lạnh đi.”
Tế Uyên im lặng gật đầu, cung kính rời đi.
“Điện hạ, ngài làm sao vậy? Vì sao lại rơi xuống nước?” Tế Nguyệt không nhịn được lo lắng.”
“Chuyện ngài muốn kiểm chứng không thành mà còn kinh động Cửu Thiên Tuế?” Tế Hương cũng lo lắng vừa giúp nàng lau tóc vừa hỏi.
Trinh Nguyên Công Chúa lắc đầu, môi tím tái tựa lưng vào gối, không nói gì, có điều ánh mắt có phần mờ mịt, sau đó lại có bực bội phất tay: “Được rồi, các ngươi đi ra ngoài cả đi.”
Mấy tỳ nữ không dám nói một lời, hầu hạ Trinh Nguyên Công Chúa thay bộ quần áo ướt rồi lùi xuống.
Trinh Nguyên Công Chúa mặc bộ áo trong nằm trên giường, không hiểu sao trước mắt luôn hiện lên nụ cười mỉm của người kia, đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy người thống trị thực sự của Thiên Triều này mỉm cười, vừa mê hoặc vừa tàn khốc, khiến tim người ta đập nhanh.
Quả nhiên, suy đoán của nàng đêm đó là chính xác, Cửu Thiên Tuế hoàn toàn không thể là một thái giám, hắn là một nam tử, hơn nữa còn là một nam tử cực kỳ tàn khốc và nguy hiểm.
Cũng chỉ có nam tử như vậy mới có thủ đoạn lừa gạt tất cả mọi người trong thiên hạ, dùng thủ đoạn sắt thép thống trị toàn bộ vương triều.
Thế nhưng…
Nàng bỗng nhớ tới dưới hành lang, trong ánh nến mịt mờ, hắn bộc lộ cảm xúc gần như có thể xưng là dịu dàng sâu lắng với nữ tử kia, tuy tất cả đều mờ mịt nhưng trong cảnh tuyết bay đầy trời, lạnh thấu tận tim lúc đó, một chút nhiệt tình này giống như nham thạch, có thể khiến người ta bỏng rát.
Trinh Nguyên im lặng, đột nhiên nghĩ, lẽ nào chỉ khi đối mặt với nữ tử kia hắn mới phá vỡ lớp vỏ đóng băng của mình, lộ ra nhiệt tình mềm mại nhất?
Nhưng mà…
Nàng xoa lên ngực trái mềm mại của mình, cảm thấy dưới bầu ngực nở nang là một trái tim đang đập nhanh liên hồi, cả cổ họng của nàng nữa…
Đầu ngón tay nàng lướt lên cổ họng bị thương, giống như còn cảm giác được ngón tay nhẵn nhụi của Bách Lý Thanh, lạnh giá như một giọt nước nhỏ vào lồng ngực nóng rực của nàng, bốc thành hơi nước.
Đó là một nam nhân mạnh mẽ đến đáng sợ, nguy hiểm lại… mê người khác thường.
Là kiểu nam nhân nàng chưa từng gặp, khiến nàng đột nhiên dâng lên ham muốn chinh phục kỳ dị.
Trinh Nguyên bất giác liếm môi mình.
— Ông đây là đường ranh giới Thiên Tuế gia có người ái mộ —
Khi Tây Lương Mạt biết trong cung xuất hiện thích khách thì đã là buổi chiều hôm sau, nàng vừa mới tỉnh ngủ, đang vùi đầu trong chăn bông ngái ngủ len lén xoa bắp đùi tê rần của mình, chờ Hà ma ma và mấy nha hoàn khác gắp thức ăn cho.
“Chạy thoát?” Tây Lương Mạt nghe đám nha hoàn bẩm báo, không khỏi mở đôi mắt còn chút tơ máu, không ngờ đêm qua sau khi mình đi ngủ còn xảy ra nhiều chuyện như thế.
“Vâng, đúng là kỳ quái. Người của Tư Lễ Giám và Ngự Lâm Quân tìm cả đêm không thấy người, không biết kẻ đó trốn đi đâu, lẽ nào biến thành quỷ rồi, nên biết là người của Tư Lễ Giám lợi hại cực kỳ!” Bạch Nhụy lẩm bẩm.
Tây Lương Mạt liếc nhìn Hà ma ma đang im lặng, nhàn nhạt nói: “Nếu Thiên Tuế gia nói không tìm được thì coi như không tìm được đi.”
“Quận Chúa, Thế Tử gia ở ngoài cung cầu kiến.” Nha hoàn nhị đẳng Bạch Liên vội vã tiến vào cung kính khom người nói.
“Tây Lương Tĩnh?” Tây Lương Mạt nhướng mày, hắn tới làm gì?