“Ngao ngô! Ngao ngô ngô!”
Dạ Vị Ương tiếp tục giãy dụa, hắn thật vất vả mới tìm được Lưu Bá Hề, rõ ràng đã ở trong lồng ngực nam nhân, nhưng cuối cùng vẫn bị mạnh mẽ tách ra.
Tiểu hồ ly nhất thời trong lòng buốt lạnh, hắn chẳng biết đời này có được gặp Đại tướng quân hay không, vừa nghĩ tới không bao giờ trở về bên cạnh người kia nữa, Dạ Vị Ương cảm thấy như hôm nay là ngày tận thế.
Cho dù Bắc Thần Diêu Quang đối xử tốt với hắn, để hắn không lo ăn không lo uống, mỗi ngày có người tận tâm tận lực hầu hạ thì đã sao.
Hắn chung quy không phải là con hồ ly chỉ biết sinh tồn.
Hắn là con người, là một con người có máu có thịt có tình cảm.
“Vật nhỏ, người khiến ta thật sinh khí.”
Lời nói Bắc Thần Diêu Quang mang theo vài phần tức giận, Dạ Vị Ương bị quăng mạnh lên giường, thân thể nho nhỏ lăn lộn vài vòng đụng phải vách tường mới dừng lại.
Dạ Vị Ương bị ngã đến choáng váng mặt mày, toàn thân nhức nhối, đây là lần đầu Bắc Thần Diêu Quang đối với hắn thô lỗ như thế.
“Ta đối xử ngươi không tốt sao, vì cái gì phải rời khỏi ta?” Bắc Thần Diêu Quang từng bước đi tới bóng râm ngược chiều ánh sáng lộ ra uy áp làm người ta kinh hoảng, con ngươi thâm thúy sâu không thấy đáy không nhìn ra tình tự.
“Một ngày nào đó ngươi sẽ chậm rãi hiểu được, hết thảy những gì ta làm đều vì tốt cho ngươi…”
Cái bóng Bắc Thần Diêu Quang bao phủ càng lúc càng lớn, Dạ Vị Ương có thể cảm nhận được một cỗ nguy cơ mãnh liệt, hắn giơ chân hướng bên cạnh chạy đi, liền bị nam nhân áp trụ.
“Ngao ngô ngô ——” Dạ Vị Ương giãy dụa, há miệng cắn tay Bắc Thần Diêu Quang, người nọ một tay ôm hắn, một tay cầm lấy chân trước của hắn.
“Ta không muốn trói buộc ngươi.”
Dưới lời nói dịu dàng là hành động tàn nhẫn chẳng chút do dự, tiếng xương gãy vang lên dẫn tới cơn đau mãnh liệt, trước mắt tối sầm suýt tý nữa hôn mê, Dạ Vị Ương phát ra tiếng gào thét thống khổ, ngay cả khí lực há miệng cắn Bắc Thần Diêu Quang cũng không có.
Nam nhân cư nhiên bẻ gãy một chân của tiểu hồ ly.
“Gọi ngự y đến.” Làm ra hành động tàn nhẫn Bắc Thần Diêu Quang vẫn bình tĩnh hô ngự y, chính mình ngồi ở bên giường đem tiểu hồ ly vì gãy xương mà đau đớn run lẩy bẩy ôm vào trong lòng, bàn tay không ngừng vuốt lông tiểu hồ ly, giống như muốn giảm bớt đau đớn cho đối phương.
“Ta luyến tiếc ngươi bị thương, vật nhỏ, nhưng ta càng luyến tiếc ngươi rời bỏ ta.” Bắc Thần Diêu Quang nỉ non cúi đầu đôi môi hôn lên lỗ tai rũ xuống của tiểu hồ ly, “Chân què rồi, từ nay về sau ngươi không thể tái ly khai ta nữa.”
Những lời tiếp theo của Bắc Thần Diêu Quang, Dạ Vị Ương không còn nhớ.
Rõ ràng tàn nhẫn bẽ gãy xương cốt hắn, rồi lại tìm mọi cách che chở thân thiết, ôn nhu như vậy còn không bằng trực tiếp nhận một bả lãnh đao, càng làm cho người ta chán ghét.
Sau đó dường như thái y đã tới, thay hắn đem xương đùi bị gãy nối lại, mặc kệ là người hay hồ ly đều không chịu nổi dày vò, Dạ Vị Ương trong đau đớn dần mất đi ý thức.
…
…
“Tiểu hồ ly đầu tròn? Thật không ngờ Đại tướng quân cũng có hứng thú với hồ ly a.” Hồng y nữ tử tựa như đóa hoa mẫu đơn ung dung cao quý, đôi mắt xinh đẹp hứng thú đánh giá tuấn mỹ nam tử ôn nhuận như ngọc trước mặt, tiếu ý ở khóe miệng Bắc Thần Nguyệt càng đậm.
“Nói đến cũng khéo, hôm nay lúc ở trong cung vừa vặn đụng phải tiểu hồ ly của Diêu Quang bệ hạ chạy ra, ta xem tiểu hồ ly đầu tròn kia thập phần đáng yêu, còn không ngừng khóc lóc bộ dáng đáng thương như vậy, có chút giống hồ ly trước đây ta nhặt được ở trên núi.” Lưu Bá Hề tự mình tìm đến công chúa, “Nghe nói công chúa trên đường trở về từ tay thở săn mua được, không biết có việc này hay không?”
“Không sai, tiểu hồ ly kia là ta mua từ trong tay gã thợ săn, nhưng ta xem hồ ly vẫn còn nhỏ, khẳng định không phải hồ ly trước kia Đại tướng quân dưỡng qua.” Bắc Thần Nguyệt trác trác nhãn tình, cười nói: “Ta nói nam nhân các ngươi bây giờ làm sao vậy, một đám mỹ nữ không thương lại đi yêu mến hồ ly, chẳng lẽ hồ ly kia sẽ biến thành hồ ly tinh sao?”
Lưu Bá Hề khẽ thở dài, áp xuống cấp thiết trong lòng, chậm rãi nói: “Bệ hạ trân quý tiểu hồ ly như thế, chắc hẳn tuyệt đối sẽ không từ bỏ thứ mình sở yêu, Bá Hề cũng không có thói quen cướp đoạt sở yêu của người khác, thầm nghĩ đi hỏi công chúa một chút, thợ săn kia ở đâu, ta muốn đến hỏi xem còn tìm được tiểu hồ ly đầu tròn nào hay không.”
Bắc Thần Nguyệt cũng không nghĩ nhiều, sảng khoái đáp: “Nói đến cũng khéo, chính là thời điểm ta cùng hoàng huynh đi ngang biên giới Thiên quốc, ưm, ta nghĩ thợ săn kia có thể là người trong Thiên quốc các ngươi a.”
Lưu Bá Hề trong lòng chấn động, vừa rồi trên cổ tiểu hồ ly đó rõ ràng đeo vật đính ước lúc trước hắn tặng cho Dạ Vị Ương, mà tiểu hồ ly cũng được phát hiện ở Thiên quốc, chẳng lẽ tiểu hồ ly này do Dạ Vị Ương nuôi?
Mấy tháng nay vẫn không tìm được thi thể Dạ Vị Ương, có thể nào, nam nhân kia thật sự còn sống?
Lưu Bá Hề trong lòng nhất thời nổi lên một ý tưởng, bọn họ tìm kiếm ở Thiên quốc rất lâu cũng không tìm thấy Dạ Vị Ương, hay là Dạ Vị Ương đã bị Bắc Thần Diêu Quang trên đường đi ngang Thiên quốc cứu giúp?
Chẳng lẽ, nam nhân kia hiện tại đang ở trong hoàng cung này?
Hết chương thứ chín