Thấm nhi ngẩng đầu nhìn Bách Lý Đồ Tô, chớp mắt mấy cái vui vẻ tươi cười.
“Bách Lý ca ca!” Thấm nhi giang hai tay, vui vẻ ôm bắp đùi Bách Lý Đồ Tô, tuy trên mặt Bách Lý Đồ Tô không có biểu hiện gì đặc biệt nhưng toàn thân cứng ngắc, không biết nên làm gì mới đúng, thành thử chỉ đứng nguyên một chỗ.
“Hai người về rồi.”
Phong Tình Tuyết sau đó tới trước mặt hai người, cười hì hì chắp tay sau lưng, nhìn Phương Lan Sinh nói, “Mấy ngày nay có khỏe không?”
“Tình Tuyết, ngươi…” Phương Lan Sinh muốn mở miệng hỏi, lại liếc mắt nhìn thấy Thấm nhi vẫn ôm bắp đùi Bách Lý Đồ Tô, bèn ho nhẹ nhìn gia nhân bên cạnh nói, “Mang Thấm nhi đi chơi đi.”
“Không —— Thấm nhi không thích, Thấm nhi muốn chơi với cha và Bách Lý ca ca cơ.”
“Ngoan nào, Thấm nhi. Rồi tối cha mua mứt quả cho.”
“Thật không? Được được!!” Thấm nhi vui vẻ theo tay gia nhân, không quên quay đầu nhắc, “Cha, nhất định phải mua đấy! Không được nuốt lời!”
“Cha đương nhiên không gạt con, được rồi, mau đi đi.”
Đợi gia nhân mang Thấm nhi đi rồi, Phương Lan Sinh mới nhìn Bách Lý Đồ Tô cùng Phong Tình Tuyết, nói: “Ta có lời muốn nói, Tình Tuyết, có thể cùng chúng ta nói chuyện một lúc được không?”
“Ừm, được.”
Phong Tình Tuyết sảng khoái nhận lời, trái lại làm Phương Lan Sinh lúng túng không biết làm sao.
Thái độ của nàng, dường như có điểm quái dị, nhưng lại không nói rõ được là quái dị ở chỗ nào.
Dường như là… tự ép buộc bản thân mạnh mẽ vô tư như vậy.
Phương Lan Sinh nhìn gương mặt tươi cười của Phong Tình Tuyết, lần từ biệt này, nguyện không bao giờ gặp lại nữa.
Đúng vậy. Mộng… đã tỉnh.
Y cũng nên trả Bách Lý Đồ Tô lại cho nàng.