Đầu dây bên kia nói: “Tốt lắm, mong anh thu xếp nhanh gọn.”
Tôi gác điện thoại, quyết định lập tứcxuất phát, vội vàng thu dọn ít hành lý rồi nhờ khách sạn mua cho tôi tấm vé máy bay bay đến cảng biển sớm nhất. Tôi từng đến Tây Sa một lần,biết rõ nếu muốn tới phạm vi xung quanh quần đảo Tây Sa, ít nhất phảiluân phiên dùng đến ba loại phương tiện giao thông là máy bay, xe vàthuyền.
Mười mấy giờ kế tiếp, tôi chỉ lo chạy hộc tốc, cũng không có thời gian suy nghĩ vẩn vơ, vừa đi vừa không ngừngcầu mong cho chuyện xấu nhất đừng xảy ra. Đến giữa trưa ngày hôm sau,khi máy bay đáp xuống cảng biển, công ty đó đã cho xe đến đón tôi.
Người tới đón tôi họ Lưu, anh ta nói vớitôi, sếp của công ty họ rất quan tâm đến chuyện này, bởi lẽ có một người mất tích cùng chú Ba là con trai sếp. Dự án lần này lại thi công ở biển Nam Trung Quốc, không thể đường đường chính chính mà làm, cho nên phảitìm kiếm nhân sĩ trong dân gian.
Ban đầu tôi còn không hiểu nhân sĩ trongdân gian là cái khỉ gió gì, sau suy nghĩ cẩn thận, bất giác thấy tứccười. Nhưng anh họ Lưu này chỉ là một người lái xe bình thường, hẳnkhông biết nội tình bên trong. Tôi hàn huyên với anh ta trong chốc lát,bỗng phát hiện xe đang chạy đến bến cảng.
Tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã có một người trung niên bước tới từ phía sau, hỏi: “Đây có phải ngài Ngô không?”
Tôi gật đầu, ông ta liền mở cửa xe, nói: “Xin hãy đi theo tôi, thuyền sắp rời bến rồi.”
Tôi, hỏi lại: “Thuyền, thuyền bè gì ở đây? Không phải các ông đưa tôi đến khách sạn sao?”
Ông ta lắc đầu: “Thời gian gấp rút, trong vòng bảy giờ chúng ta phải tới được chỗ kia, trong vòng mười giờ phảixong việc, bằng không khu vực đó sẽ bước vào mùa gió kéo dài nửa tháng.Đến lúc ấy không có chi viện từ trên mặt biển, tình hình lại càng phứctạp.”
Tôi vừa nghe kế hoạch của bọn họ liền cảm thấy không thoải mái, có điều chuyện liên quan đến cái mạng già của chú Ba, tôi cũng không còn cách nào khác, đành phải thở dài một hơi, váchành lý đi theo ông ta. Tới nơi, ông ta chỉ một con thuyền đánh cá bằngtôn cũ rích, nặng khoảng bảy tấn, nói: “Đây chính là thuyền của chúngtôi.”
Tôi còn tưởng ông ta nói giỡn, ông tađành giải thích: “Không còn cách nào khác, những cuộc tìm tòi trên quymô lớn của chúng tôi ở vùng này đã khiến cho biên phòng chú ý, không thể không ngụy trang một chút. Cậu yên tâm, thiết bị trên thuyền cực kỳtiên tiến, đi đường tuyệt đối an toàn.”
Dứt lời, lập tức có người trên thuyềntiếp lấy hành lý của tôi. Anh ta dùng tiếng địa phương trao đổi vài câuvới ngư dân trên thuyền, sau đó bắt tay tôi nói: “Mọi việc trên thuyềnđều do Ninh tiểu thư phụ trách. Cô ấy đang đứng ngay sau anh, chúc anhmay mắn!”
Năng suất làm việc của mấy người này rấtcao, tôi còn chưa kịp thích ứng, anh ta đã nhanh chóng rời đi. Tôi quayđầu lại thì thấy một cô gái trẻ tuổi tóc ngắn, mặc một bộ đồ bó sát đang chăm chú quan sát tôi. Cô ta thấy tôi ngơ ngác đứng đó, không khỏi bậtcười, vẫy vẫy tay nói: “Đi theo tôi.”