… Đột nhiên từ giữa hiện ra một đầu cự xà, cắn một phát vào cánh tay Lý Cảnh Lung!
Lý Cảnh Lung đau đớn hô lên, cảm giác như răng nanh của cự xà cắm thẳng vào linh hồn của mình, cánh tay kịch liệt đau nhức, sức mạnh Tâm Đăng đã cạn, cánh tay phải bị hắc hỏa bám lấy.
“Lý Cảnh Lung!”
“Trưởng sử!”
Mọi người xông lên, cự xà trên mặt đất lăn một cái, cắn vào cả cánh tay và nửa người bên phải của Lý Cảnh Lung, rồi bay lên trời.
“Phàm nhân tội nghiệp.” Một thanh âm vang vọng, “Chỉ có thứ thần lực này, lại không biết cách sử dụng…”
“Giải Ngục!” Quỷ Vương giận dữ hét lên, “Buông hắn ra!”
Toàn thân cự xà phát ra tiếng vang vọng trời đêm, càn rỡ điên cuồng cười lên: “Hủy được Tâm Ma, lại không nghĩ rằng ta ẩn thân ở đây?!”
Cự xà cắn cả cánh tay Lý Cảnh Lung lẫn Trí Tuệ kiếm, Lý Cảnh Lung kiệt lực giãy dụa, muốn truyền pháp lực vào Trí Tuệ kiếm, nhưng không còn chút nào, hắc hỏa dường như thiêu đốt linh hồn hắn, khiến hắn cảm giác bị dày vò đau đớn.
Quỷ Vương xông lên, dưới đất một trận cuồng phong cuốn đến, Huyền Nữ tay áo tung bay, cùng Ôn Thần xuất hiện, bay về phía Quỷ Vương, chặn một chiêu.
Huyền Nữ nghiêm nghị nói: “Quỷ Vương có từng nghĩ hôm nay sẽ hội ngộ không?”
ôn Thần cười lạnh: “Lý Cảnh Lung, khá khen cho ngươi tính toán hoàn hảo, nhưng không tính ra Yêu Vương bệ hạ bên trong Tâm Ma đúng không?”
Lý Cảnh Lung không ngừng giãy dụa, lại nghe một tiếng hô to từ trên Mạc Cao Quật truyền đến.
Cự xà trợn mắt, ma diễm trên người như bị gió lốc cuốn đi, từ trên người Lý Cảnh Lung rời đi, dọc theo thân cự xà bay mất!
Giải Ngục mở miệng rít lên!
“Hồng Tuấn!”
Lúc này, Hồng Tuấn lơ lửng giữa không trung, tay trái tóm lấy đuôi Giải Ngục, hắc hỏa điên cuồng bay về phía hắn, cuồn cuộn rót vào trái tim, Giải Ngục không giãy được, ma khí trên người ngày càng mờ nhạt, hiện ra cơ thể như trong suốt.
Lý Cảnh Lung lập tức rút tay, tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn. Lúc này ma khí trên người Giải Ngục đều bị Hồng Tuấn hút sạch, Giải Ngục điên cuồng rống lên, xoay người há miệng định ngoạm lấy đầu Hồng Tuấn!
Tay trái Hồng Tuấn nắm đuôi nói không thả, tay phải nhấc lên ấn lên đầu rắn đang xông đến, ma diễm xông tới, Giải Ngục giữa không trung bị xé nát, hóa thành từng điểm sáng bay về phía bầu trời.
Huyền Nữ cùng Ôn Thần kinh hãi, không dám đánh tiếp, bứt ra, bay lên. Đang định chạy trốn thì thấy Hồng Tuấn giơ kiếm chỉ, vẽ phù chú, hai đạo khí diễm màu đen bắn ra, quấn lấy Huyền Nữ và Ôn Thần kéo ngược trở lại!
Hai yêu quái kêu rên, bị khí diễm xoắn nát!
Trên mặt đất tĩnh mịch, Hồng Tuấn thu ma hỏa lại, toàn thân chấn động kịch liệt, từ từ hạ xuống.
Hắn cúi đầu nhìn tay trái, dọc cánh tay có một đạo hắc khí không ngừng lan ra từ trái tim, lúc này bắt đầu rút đi.
Lý Cảnh Lung kéo Trí Tuệ kiếm, lảo đảo đến chỗ Hồng Tuấn, như muốn nói gì đó, oán trách Hồng Tuấn không thực hiện ước hẹn? Hay là oán trách sự bất lực của mình?
Hai người trầm mặc đối diện, nhưng Hồng Tuấn dời mắt quay người đi về phía Mạc Cao Quật.
Mặt trời mọc, mọi người đều mệt mỏi kiệt sức, sau một đêm đại chiến, tất cả Khu ma sư tập hợp lại.
“… Không nghĩ xảy ra nhiều chuyện như vậy.” Cừu Vĩnh Tư thở phào một hơi, “Nhận được tin của trưởng sử, ta liền nhờ một vị cố nhân có ước định với Cừu Gia, dùng Giao Long chở ta đi cả ngày lẫn đêm bay tới đây. Lúc đến Lương Châu, Ca Thư Hàn chỉ ta đến Ngọc Môn, lúc ở Ngọc Môn may mắn nhìn thấy mọi người.”
Lý Cảnh Lung nghĩ nghĩ, hỏi: “Ngươi có thể điều khiển Giao Long?”
“Ba lần.” Cừu Vĩnh Tư nói, “Đây là một lần cuối.”
Mạc Nhật Căn than một tiếng, tụa vào bàn, ngửa đầu nhìn về bích họa trong điện, nói: “Tìm được Bạch Lộc nhưng hắn đã mất hết linh lực rồi.”
Lý Cảnh Lung nói: “Chặt sừng là do ta nghĩ ra, là ta sai.”
Mạc Nhật Căn khoát tay, “Không sao cả, người cứu được về chuyện gì cũng dễ hơn, chỉ là Hồng Tuấn…”
A Thái thấp giọng: “Không nghĩ rằng ma chủng ở trên người hắn. Thứ cuối cùng xuất hiện kia là cái gì?”
Lý Cảnh Lung trầm ngâm một lát, sau đó nói: “Quỷ Vương nói rằng Giải Ngục muốn phục sinh Thiên Ma, lại không tìm được mà chủng nên dùng một phách của chính mình lấy lệ khí từ trong những cơn ác mộng mà Bạch Lộc không hóa giải được tạo ra một cái gọi là ‘Tâm Ma’.”
“Việc này không phải tốt sao?” A Thái buông tay, “Giải quyết được Tâm Ma, khiến sức mạnh của Giải Ngục yếu đi. Chỉ cần đảm bảo ma chủng trong cơ thể Hồng Tuấn không xảy ra chuyện, thì sẽ bình an.”
Lý Cảnh Lung ‘Ừ’ một tiếng, xoa xoa mi tâm, còn nói: “Nhưng Giải Ngục vẫn còn sống sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”
Chân tướng mọi chuyện trở nên rõ ràng, Hồng Tuấn kế thừa ‘Thần ma nhất thể’ của phụ thân, đáng lẽ sẽ trở thành Thiên Ma. Nhưng nhân duyên thế nào lại đưa hắn đến Diệu Kim cung, được Trọng Minh bảo hộ, Giải Ngục không tìm được ma chủng liền tự tạo ra một cái…
Lý Cảnh Lung “Ừ” một tiếng, lấy ngón tay xoa nắn mi tâm, còn nói: “Nhưng giải ngục còn sống, sẽ không dễ dàng từ bỏ cơ hội này.”
“Khó trách.” Mạc Nhật Căn lẩm bẩm nói.
“Khó trách cái gì?” Cừu Vĩnh Tư hỏi.
Mạc Nhật Căn liếc Lý Cảnh Lung, hai bên ngầm hiểu ý nhau, khó trách khi còn bé Hồng Tuấn luôn bị yêu ma quấy nhiễu, mà Khổng Tuyên và Giải Dục Trạch vì bảo vệ Hồng Tuấn mà chết, nên hắn mới nói: “Trong cơ thể ta có yêu quái.”.
“Hồng Tuấn đâu?” Cừu Vĩnh Tư hỏi.
“Lục Hứa ở cùng với hắn.” Lý Cảnh Lung thở dài, đáp, “Nghĩ cách lấy ma chủng từ cơ thể hắn ra.”
“Cha hắn còn không làm được.” Mạc Nhật Căn nói, “Ngươi cảm thấy là ngươi làm được sao?”
Lý Cảnh Lung im lặng không nói gì.
“Cho dù thế nào.” Cừu Vĩnh Tư nói, “Mọi người đều ở đây rồi, chuyện của Hồng Tuấn, chỉ cần trông chừng, bảo vệ cho tốt, chắc hẳn cũng có thể khống chế, chỉ phiền trưởng sử thôi.”
“Sợ ta bảo vệ không tốt.” Lý Cảnh Lung nói.
“Ngươi nhất định làm được!” A Thái nói.
Mạc Nhật Căn đáp: “Nhất định, trưởng sử, phiền ngươi rồi!”
Cừu Vĩnh Tư thành khẩn nói: “Trưởng sử, chỉ có ngươi làm được thôi.”
Trong một điện khác, Hồng Tuấn dựa lan can, nhìn về mặt trời rực rỡ đang mọc lên. Lan can như chấn song lao tù, xuyên qua khoảng trống có thể trông thấy thành bị phá nát.
“Lục Hứa.” Hồng Tuấn cau mày nói, “Ngươi rốt cục đang nghĩ gì? Sao cứ muốn chết như vậy?”
Lục Hứa biết Hồng Tuấn đang trách móc khi hắn sử dụng pháp trận.
“Nếu ta giam Tâm Ma trong cơ thể.” Lục Hứa nói, “Giết đi sẽ đơn giản hơn nhiều.”
“Nhưng ngươi cũng sẽ chết.” Hồng Tuấn nói.
“Có ai mà không chết?” Lục Hứa đáp, “Chết rồi chuyển thế.”
Hồng Tuấn đáp: “Chuyện trước kia, ngươi không nhớ rõ, biến thành một Lục Hứa khác hẳn.”
Lục Hứa cùng Hồng Tuấn sóng vai ngồi cạnh nhau, Hồng Tuấn vươn tay khoác lên vai Lục Hứa, kéo hắn sát lại, nhẹ giọng nói: “Về sau không thể này nữa.”
“Ừm.” Lục Hứa nghiêng người nằm xuống, gối lên chân Hồng Tuấn.
Hồng Tuấn lại hỏi: “Ngươi có thể giúp ta nằm mộng không? Ta muốn thấy phụ mẫu.”
“Không được.” Lục Hứa lẩm bẩm nói, ngẩng đầu nhìn Hồng Tuấn, tự sờ lên trán nói: “Sừng của ta còn chưa mọc lại nữa!”
“Phải mất bao lâu?” Hồng Tuấn lại hỏi.
Lục Hứa lắc đầu, ánh mắt mờ mịt
Hồng Tuấn nói: “Giấc mộng kia là thật sao?”
Lục Hứa không trả lời, tâm tình Hồng Tuấn trĩu nặng.
Lục Hứa nói: “Tâm Ma khống chế ta, để ngươi lâm vào mộng cảnh, ta cũng thấy được… quá khứ của ngươi..”
“Đó là thật.” Hồng Tuấn đáp.
“Nhưng quá khứ của ngươi vẫn có rất nhiều điểm không rõ ràng.” Lục Hứa bất an nói, “Ký ức bị phong ấn, thiếu rất nhiều điểm, nhất là khi ngươi cùng… người kia, Lý Cảnh Lung, từ khi quen biết đến khi chia xa. Ngươi biết ai phong ấn ký ức của ngươi không?”
Hồng Tuấn nhíu mày, đột nhiên nhớ tới khi hít phải Ly Hồn phấn nhìn thấy ảo cảnh, nhớ đến Thanh Hùng đứng trước mặt, nói gì đó, mơ hồ, lại không rõ là hư hay thực.
“Thanh Hùng?” Hồng Tuấn lẩm bẩm nói.
“Phong ấn ký ức của ngươi, có lẽ cũng là người phong ấn ký ức của Lý Cảnh Lung.” Lục Hứa nhìn Hồng Tuấn không chớp mắt, nói, “Hồng Tuấn ngươi lớn lên thật đẹp.”
Hồng Tuấn cau mày, nghe thấy thế lấy lại tinh thần nhìn Lục Hứa, cười khổ.
“Ta buồn ngủ quá.” Hồng Tuấn thấp giọng nói.
“Ngủ đi.” Lục Hứa nói, “Tỉnh ngủ mọi việc sẽ tốt.”
“Kể cho ta về phụ thân đi.” Hồng Tuấn nói, thuận thế nằm xuống, lần này là Lục Hứa ngồi dậy, nói: “Đừng nói nữa, đều qua cả rồi.”
Hồng Tuấn hai mắt nhắm, bất tri bất giác liền ngủ mất.
Không lâu sau, thân ảnh cao lớn của Lý Cảnh Lung xuất hiện ngoài cửa điện, chặn đi ánh nắng, Lục Hứa ngước mắt nhìn Lý Cảnh Lung, lướt qua bên cạnh mà rời đi. Lý Cảnh Lung quỳ gối bên cạnh Hồng Tuấn, cẩn thận quan sát hắn.
Trên mặt Lý Cảnh Lung còn vết tụ máu bị Hồng Tuấn đánh, hắn thở dài một hơi rồi nằm xuống bên cạnh Hồng Tuấn.
__________________________________
Bút tẩu long xà: Múa bút như bay
Đúng là hội chị em bạn dì =))) hai tiểu thụ ở cạnh nhau chỉ nhổ lông chân cho nhau thooii!!!