“Ngươi vẫn còn muốn báo thù đúng không?”
“Đúng vậy, thỉnh chủ nhân thành toàn.”
“Ta không có ý kiến, chờ ngày mai chúng ta rời khỏi Tái Á Tháp rồi ngươi muốn báo thù thế nào cũng được.”
“Dạ, tạ ơn chủ nhân!”
……..
“Ngũ đệ, đêm đã khuya, sao còn chưa nghỉ ngơi.”
Minh Khê nằm trên giường vài ngày, bây giờ thực sự ngủ không được, vốn định ra hoa viên dạo một chút, không ngờ lại thấy đèn phòng Thanh Việt còn sáng, biết Ngũ đệ rất kén chỗ ngủ, liền tới xem.
“Ân.”
Thanh Việt thấy người tới là đại ca, liền lên tiếng, ánh mắt vẫn tập trung vào quyển sách cổ thật dày trong lòng.
Quyển sách này, cũng không ghi chép lại pháp thuật hay vũ kĩ linh tinh, mà hệt như một quyển tạp kí, ghi chép lại những điều cổ quái, những thứ người thường không thể tưởng tượng cũng không thể tin nổi.
Tỉ như, quyển sách này có nhắc tới một pháp thuật siêu cấp—— ma pháp dung hợp.
Ma pháp này, yêu cầu nhiều loại pháp thuật dung hợp lại một chỗ sau đó đồng thời phát động, theo sách nói, chủng loại pháp thuật dung hợp càng nhiều, hiệu quả lại càng vượt mức tưởng tượng.
Nhưng mà từ ngàn vạn năm nay chỉ có vài người có được song hệ, chứ đừng nói tới đa hệ, càng miễn bàn tới chuyện muốn đồng thời dung hợp nó vào một chỗ, trong mắt mọi người pháp thuật Dung Hợp này là thiên phương dạ đàm [chuyện hoang đường].
Bất quá, Thanh Việt tin nó là thật, bởi vì bé làm được.
“Quyển sách này rất thú vị sao, Ngũ đệ có vẻ rất thích nó? Nhìn qua thực cổ.”
“Ân, quyển sách này lúc trước làm giao dịch với Đông Mộc Vân có được.”
Thanh Việt tùy ý nói, sau đó cảm thấy Minh Khê bên cạnh mình có chút rung động.
“Đại ca sao vậy? Nghe thấy Đông Mộc Vân liền phản ứng như vậy, ngươi rất nhớ hắn sao?”
“Ta…….”
Bị Thanh Việt nói trúng tâm sự, Minh Khê không biết nên đáp lại thế nào.
“Nghe Tiểu Thần nói, lúc ngươi hôn mê luôn gọi tên hắn.”
“………”
“Qua vài ngày nữa sẽ cử hành tỉ thí ma vũ của Tam đại học viện, lúc đó chắc Đông Mộc Vân cũng tham gia, nếu ngươi thực nhớ hắn ta, ta sẽ nói phụ hoàng mang ngươi đi cùng, thế nào?”
“Ta…… chính là…….”
Minh Khê há miệng thở dốc, nói không nên lời, ánh mắt đen láy ướt át, tràn ngập băn khoăn do dự cùng đau thương nồng đậm.
‘Ta rất nhớ hắn, chình là gặp được hắn thì có thể làm gì được……. Hắn đã cưới thái tử phi, còn có hai gã sườn phi, mà ta sau khi trở về Nam Việt cũng phải thành thân, không bao giờ….. có thể…… nữa…… Huống chi, hắn trong kí ức ta là một người luôn ôn hòa thân thiết, quan tâm ta, chính là ta trong kí ức hắn đại khái là đê tiện tới không chịu nổi, vô dụng lại đáng thương……. Gặp được thì có thể làm gì đây…. này… cũng chỉ là hi vọng xa vời của ta mà thôi…….’
Nghĩ như vậy, thần sắc Minh Khê càng trở nên u buồn.
“Ngươi đã không muốn thì thôi, đừng có bày ra biểu tình vô dụng như vậy trước mặt ta.”
Thanh Việt nhìn bộ dáng hối hận của Minh Khê, cảm thấy thực bất mãn.
“Phụ hoàng nói, đại ca không vô năng yếu đuối như người khác nói, kia chẳng qua là phương thức sống sót của đại ca mà thôi, kì thực tính tình đại ca rất cứng cỏi, so với người khác biết nhẫn nại hơn nhiều. Trong mắt ta cùng phụ hoàng, vô luận sử dụng thủ đoạn gì, yếu ớt cầu xin người khác thương hại, hay quật cường phản kháng, chỉ có người sống sót trong gian nan hoạn nạn, mới là người ưu tú nhất, đại ca, ngươi có hiểu không?”
“………” Minh Khê trố mắt, trong đầu không ngừng vang vọng lời nói của Thanh Việt.
‘Đúng vậy, sao cậu lại quên mất, không phải ai cũng đối xử với cậu như vậy, cậu cũng không làm sai, Mộc Vân cũng từng nói vậy……’
Dần dần ánh mắt đen láy giảm đi đau thương ảm đạm, tăng thêm cảm động cùng tự tin.
“Ngũ đệ, ngươi cùng phụ hoàng luôn xem ta như vậy sao?”
“Ân, bằng không ngươi nghĩ là gì? Nếu ngươi thực sự vô dụng như ngươi tưởng, ta nhất định sẽ không giúp ngươi, phụ hoàng tuyệt đối cũng không cho phép ngươi quay về Nam Việt.”
“Là vậy sao.” Tươi cười nhàn nhạt như gợn sóng, chậm rãi khuếch tán, gương mặt Minh Khê lại thư thái hơn.
“Ta hiểu rồi, cám ơn Ngũ đệ.”
‘Ta muốn gặp hắn, quyết định rồi, ta muốn thấy hắn, so với việc trốn ở một góc mà hối hận, không bằng cứ thuận theo tâm nguyện của mình, cho dù chỉ có thể nhìn hắn, cho dù chỉ có thể nói một lời bảo trọng…. cũng tốt a…….’
………
Hoàn Chương 65.