Tiểu hồ ly nghi hoặc thoáng nhìn qua Bắc Thần Diêu Quang, này không nhìn còn khá, vừa nhìn liền dọa tiểu hồ ly nhảy dựng, mục quang thâm thúy trong mắt nam nhân kia tiểu hồ ly vô cùng quen thuộc, cũng ánh mắt đó hắn đã từng thấy qua ở trên người Tịch Thiên Thương và Lưu Bá Hề.
Dạ Vị Ương biết đây là có ý nghĩa gì, nhưng, nhưng mà hắn hiện tại là tiểu hồ ly a!
“Ngao ngô!” Tiểu hồ ly cọ cọ cọ đi lên phía trên, dứt khoát ở địa phương nào đó của Bắc Thần Diêu Quang giẫm thêm mấy cước.
Bắc Thần Diêu Quang bắt lấy tiểu hồ ly đang muốn chạy trốn, trên mông Dạ Vị Ương nhẹ nhàng đánh ba cái: “Vật nhỏ, đừng giẫm.”
Dạ Vị Ương đâu có ngốc, chính là sau khi biến thành hồ ly đối với nhận thức một số việc không được linh mẫn như trước đây, hiện tại bị Bắc Thần Diêu Quang nhắc tỉnh, Dạ Vị Ương nhất thời hiểu được thứ hắn vừa giẫm đã cứng là vật gì.
Đều là nam nhân, Dạ Vị Ương biết lúc này hắn nên an phận thủ thường không nên động đậy, miễn cho lửa cháy đổ thêm dầu.
Chỉ là Bắc Thần Diêu Quang cũng quá khoa trương đi, đã bao lâu rồi chưa làm cái kia cái kia, bị hắn đạp hai cước liền phản ứng như vậy.
Bất quá sự tình phát sinh tiếp theo làm cho não Dạ Vị Ương teo đi một nửa, Bắc Thần Diêu Quang một tay ôm chặt hắn, hai má cùng môi dán lên cổ và đầu hắn, bạc thần (môi mỏng) trong lúc ấy ngẫu nhiên phát ra tiếng rên rỉ kiềm nén.
Cho dù ở trong nước không nhìn thấy gì, nhưng chỉ cần nghe tiếng thở dốc của Bắc Thần Diêu Quang cùng màn nước dập dờn, thân là nam nhân Dạ Vị Ương có thể nào không biết Bắc Thần Diêu Quang đang làm cái gì.
Tên! Đại! Biến! Thái! Này!
Ôm! Hắn! Tự! An ủi!
Trước kia hắn cho rằng lời đồn đãi về Bắc Thần Diêu Quang quá khoa trương, hiện tại Dạ Vị Ương lại cảm thấy một chút cũng không khoa trương, căn bản là quá bảo thủ. Bản nhân Bắc Thần Diêu Quang so với lời đồn còn điên khùng hơn, còn biến thái hơn, bây giờ hắn đã lĩnh hội được toàn bộ điểm này rồi.
Từ ngày đó, sau khi đem hắn ném vào đại lang cẩu, Bắc Thần Diêu Quang tựa hồ không còn tra tấn hắn nữa, bình thường bất luận là đi nơi nào cũng đều mang hắn theo, mặc kệ là tắm rửa, đi ngủ hay ăn cơm.
Không quan tâm người khác thấy thế nào, mỗi ngày đều ôm hắn trong ngực, hầu hạ sơn trân hải vị, vết thương trên chân cũng được thái y tùy thời chăm sóc, càng miễn bàn mỗi ngày tắm rửa còn có tự tay nữ tì mát xa.
Dạ Vị Ương rốt cục cũng hưởng thụ một phen cảm giác làm sủng vật, hơn nữa là sủng vật quyền quý, gần đây thời tiết trở lạnh, Bắc Thần Diêu Quang không đơn giản thích đem hắn ôm vào ngực, cư nhiên còn sai người làm cho hắn một kiện quần áo.
Mỗi khi hắn muốn ra sân tản bộ, Bắc Thần Diêu Quang cũng sẽ cho người chuyên môn đi theo, đến lúc mệt mỏi muốn nằm sấp nghỉ ngơi, lập tức có người tiến lên cầm tấm thảm mềm mại trải trên mặt tuyết.
Dạ Vị Ương cảm thấy Bắc Thần Diêu Quang quả thực muốn đem hắn giống như tâm can bảo bối mà sủng tới trời, nhưng ai có thể nói trước ngay sau đó người này có đem hắn ném vào địa ngục hay không, đối với Bắc Thần Diêu Quang mà nói, không gì là không có khả năng.
Thời gian bọn họ ở lại Kim quốc không quá ba ngày, trong đó mỗi ngày Bắc Thần Diêu Quang chỉ dành một giờ ngắn ngủi để gặp Kim quốc hoàng đế hoặc công chúa, nhưng không còn nhắc đến Tịch Thiên Thương và Lưu Bá Hề.
Dạ Vị Ương lại ngồi vào trong cỗ xe thoạt nhìn có chút đáng sợ kia, bên trong xe ngựa hắc sắc phá lệ xa hoa, cùng Bắc Thần Diêu Quang xuất phát đi đến quốc gia cường đại nhất lục địa – Bắc Thần quốc.
Cũng có nghĩa là, hắn cách Thiên quốc, cách Đại tướng tướng càng lúc càng xa.
Tiểu hồ ly giẫm lên băng ghế ghé đầu trên cửa sổ xe ngựa nhìn về phía Nam dần dần đi xa, hắn chẳng biết bản thân có ngày biến lại thành người hay không, hay vẫn duy trì như vậy, làm một con hồ ly.
Cổ đập lên cửa sổ xe ngựa, một tiếng thanh thúy giống như đụng phải thứ gì đó, Dạ Vị Ương nghi hoặc vươn móng vuốt sờ soạng trên cổ, dưới tầng tầng lớp lớp bạch mao dày rậm có một khối nhỏ nhỏ ngạnh ngạnh.
Đây là…
Dạ Vị Ương lập tức từ trên băng ghế nhảy xuống chạy đến trước gương nhỏ, từ sau khi biến thành hồ ly hắn chỉ ở trước gương vội vã nhìn qua cũng không để ý nhiều, hiện tại vừa soi gương vừa bới lớp lông, rất nhanh liền nhìn thấy mảnh ngọc bội lớn bằng ngón tay cái đang treo trên cổ hắn.
Dây tơ hồng, ngọc bội, Lưu Bá Hề.
Dạ Vị Ương nhất thời sửng sốt, chẳng lẽ hắn không phải xuyên qua người hồ ly, mà là giống như trong giấc mơ ngày đó, biến thành hồ ly?
Bạn đang
Cá»a xe ngá»±a bá» ngưá»i từ bên ngoà i má» ra, Dạ VỠƯơng giáºt mình tá»nh lại, hắn vá»i và ng chạy trá»n khá»i tấm gương, kháºp khiá» ng phóng và o á» chÄn trên giưá»ng, chá» lá» ra cái Äầu tròn tròn.
Bắc Thần Diêu Quang láºp tức lưá»t qua bình phong tìm thấy tiá»u há» ly, cá»i hà i sau Äó an vá» ngá»i bên giưá»ng, ÄÆ°a tay kéo tiá»u há» ly ra khá»i chÄn ôm và o trong ngá»±c.
âNgươi lúc nãy ghé ra cá»a sá» nhìn cái gì, á» phÃa Nam, có ngưá»i ngươi tưá»ng niá»m sao?â Bắc Thần Diêu Quang lẩm bẩm cùng tiá»u há» ly nói chuyá»n, thấp giá»ng cưá»i yếu á»t, hắn vuá»t lông tiá»u há» ly: âMặc ká» ngươi nghÄ© Äến ai, liá»n quên hắn Äi, từ hôm nay ngươi là cá»§a ta, chá» có thá» tưá»ng niá»m má»t mình ta.â
âTa sẽ Äá»i xá» tá»t vá»i ngươi, bất luáºn phát sinh chuyá»n gì cÅ©ng sẽ không cho ngươi rá»i khá»i ta, tiá»u há» ly.â Gặp tiá»u há» ly không phản ứng, trong nhãn mâu Bắc Thần Diêu Quang lóe lên má»t tia sáng, hắn cưá»i cúi Äầu, nhẹ nhà ng á» trên Äầu nhá» tiá»u há» ly hôn má»t cái.
âTa biết ngươi có thá» nghe hiá»u lá»i ta, tuy rằng không biết ngươi tháºt sá»± là há» ly hay là yêu tinh, ngươi vÄ©nh viá» n chá» có thá» thuá»c vá» ta.â Bắc Thần Diêu Quang thá»a mãn Äem tiá»u há» ly siết và o ngá»±c, bá»ng dưng ná» non má»t câu: âNgươi có thá» biến thà nh ngưá»i không? Nếu ngươi có thá», ta sẽ cho ngươi cùng ta phân hưá»ng thiên hạ nà y.â
_____________________________