Đêm buồn nghe gió ngỡ thu sang
Canh khuya đứng đó tựa thần tiên
Lộ vẻ nhân gian đệ nhất lưu.)
Bài thơ này chính là bài thơ kiếp trước do Tiền Duy Diễn (1)sáng tác bày tỏ hoài niệm với trúc, nói tới một sự thanh cao thoát tục. Phạm Nhàn cho rằng Ti Lý Lý là danh kỹ kinh đô, được danh xưng là tài nữ, là tình yêu là cuộc sống trong ánh mắt mọi người, hẳn là phải có chút thanh cao bên trong mới đúng. Hắn lúc này cố ý than thở, tất nhiên có ý đồ cảm hóa tâm trí của nữ mật thám này. Không ngờ Ti Lý Lý chỉ chậm rãi cúi đầu xuống dường như không xúc động chút nào.
Phạm Nhàn lại thở dài:
– Giai nhân như vậy, sao lại làm việc như kẻ trộm.
Ti Lý Lý thản nhiên cười, quản nhiên giai nhân như lan:
– Công tử có thể vào đại lao thăm ta, chắc thân phận cũng không đơn giản, mọi người làm việc đều là quên mình phục vụ, hà tất phải nhiều lời?
…
Phạm Nhàn dùng thơ ca là đòn tuyệt sát, kết quả một chút tác dụng cũng không có, hắn cười khổ nghĩ rằng thì ra không phải nữ nhân nào cũng say sưa trong tình cảnh như vậy, chính là để không hoang đường nữa, ổn định lại tâm thần, trên tay đã có thêm một bình thuốc nhỏ.
Hắn ném bình thuốc vào trong nhà lao, lạnh lùng nói rằng:
– Đây là độc dược, sẽ luôn có người tới bức cung, nếu như nàng không muốn chịu đau khổ, uống đi.
Bình thuốc nhỏ lăn lăn trên cỏ, ngừng lại bên người Ti Lý Lý. Ti Lý Lý cầm lấy cái bình sứ nhỏ, chăm chú nhìn. Nàng thật không ngờ, Phạm công tử ôn nhu dễ gần lúc trước chỉ trong chớp mắt đã biến thành ma quỷ dụ hoặc mình chết.
Nếu như nàng muốn chết, lúc trước sẽ không rời khỏi kinh đô.
Phạm Nhàn đoán chắc điểm ấy, nhìn hai mắt nàng, ôn nhu nói:
– Nàng đã muốn giết ta, lẽ nào ta còn thương tiếc nàng? Suy nghĩ của nàng cũng quá hoang đường buồn cười rồi, nếu ta cho nàng một con đường ít phải nếm đau khổ, vì sao nàng còn không cảm tạ ta? Nếu nàng sợ chết như vậy, sao lại muốn làm mật thám.
Ti Lý Lý căn chặt răng, vô cùng căm hận ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm xuyên qua mái tóc rối loạn của nàng nhìn chằm chằm vào mặt Phạm Nhàn.
Phạm Nhàn trên mặt chỉ thấy vẻ yên tĩnh:
– Những lời không kể sống chết này ta sẽ không nói thừa nữa, kỳ thực nàng không phải là một người ngu xuẩn, biết bản thân mình làm cầu nối cho Bắc Tề cấu kết với quan to trong triều đình, cuối cùng cũng không thể tránh khỏi cái chết, cho nên thẳng thắn mà nói ra cho rồi.
Ti Lý Lý bỗng nhiên cảm thấy thanh âm Phạm công tử ngày càng xa, càng ngày càng nhẹ, nhưng càng ngày càng đáng sợ.
– Ta không phải là người của triều đình, ta chỉ đơn thuần muốn tìm người kia sau đó báo thù.
– Ta hi vọng có thể làm một giao dịch với nàng.
– Ngoại trừ tin tưởng ta ra, nàng không còn đường nào để đi.
Phạm Nhàn nhàn nhạt nói, ngôn ngữ cũng trở nên lạnh lẽo vô cùng, thanh âm càng ngày càng nhỏ, giống như là lẩm bẩm:
– Ta là một người không ngại dùng hình với nữ nhân, bởi vì trước đây nàng đã muốn giết ta. Đồng thời ta cũng là một người có chủ nghĩa nữ quyền, cho rằng trong đấu tranh sinh tử, nam nữ đều có quyền bình đẳng giống như nhau.
Dù sao từ nhỏ hắn đã đào mộ phần, vẻ bề ngoài thanh dật thoát trần cũng không thể hoàn toàn che dấu khí chất tối tăm khủng bố thỉnh thoảng bạo phát từ trong xương tủy ra ngoài. Vương Khải Niên trầm mặc rời đi, bảo lao đầu kia mở cửa, đồng thời chuẩn bị các loại hình cụ (dụng cụ tra tấn) liên quan.
…
Vô tiếng kêu thảm thiết của nữ nhân vang lên sâu trong thiên lao.
Sau hồi lâu, Phạm Nhàn khẽ nhíu mày nhìn Ti Lý Lý té xỉu trên đám cỏ khô, nhìn năm ngón tay nàng đầy máu, trên mặt không một chút biểu tình. Ngược lại Vương Khải Niên một mực yên lặng không lên tiếng bên cạnh trong lòng lại có chút dị dạng, hắn thực sự không ngờ được một vị công tử thanh dật thoát trần như vậy, lại có thể lãnh tĩnh khi nhìn cảnh tượng dùng hình kinh khủng trước mắt. Hắn không biết vị Phạm đại nhân vẻ mặt luôn ôn nhu này, bên trong che dấu biết bao nhiêu lãnh khốc.
– Dùng hình muốn có kết quả, chí ít cũng phải liên tục trong năm ngày.
Vương Khải Niên có chút khó khăn nuốt ngụm nước bọt, nhỏ giọng giải thích nói:
– Ti Lý Lý trước mặt này rõ ràng là một lính mới, cho nên đại nhân sẽ bức ra được một ít tin tình báo, nhưng xét cho đến cùng nàng cũng là người được huấn luyện, trong vòng một ngày nhất định sẽ bảo trụ bí mật, cho tới khi thân thể không chịu nổi thống khổ nữa, tự nhiên sẽ ngất đi.
Lúc lao đầu khủng bố kia tới thì Phạm Nhàn đã giấu mặt trong chiếc áo bào màu tro dài thùng thình của mình rồi. Lao đầu bắt đầu thu nhặt các loại hình cụ, vừa thu nhặt vừa lắc đầu nói rằng:
– Vị đại nhân trẻ tuổi này, dùng hình cũng là một môn nghệ thuật, người muốn trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủi hỏi được, đây chính là một loại vũ nhục với nhân sĩ chuyên nghiệp như chúng ta đó.
Phạm Nhàn nhất thời bực mình, nghiêng người để lao đầu rời đi, nhìn lão đi xa rồi, mới mở miệng cười khổ nói với Vương Khải Niên:
– Xem ra giao việc này cho nhân sĩ chuyên nghiệp làm đi, qua mấy ngày nữa chúng ta chờ tin tức tốt là được rồi, ta xem phòng vệ nơi này, hẳn là không có người có năng lực đi vào diệt khẩu đi.
Đang chuẩn bị rời đi, Ti Lý Lý tỉnh lại, vô tình chạm vào vết thương ở ngón tay, nàng đau nhức mà kêu lên thảm thiết. Môi cùng tay thường ngày chuẩn bị đàn ca trên hoa thuyền, hôm nay tay đã bị hủy đi, còn môi chỉ có thể phát ra những tiếng kêu khóc thê thảm.
Phạm Nhàn hơi ngừng lại, xoay người lại nhìn nàng qua song gỗ.
Ti Lý Lý cắn chặt răng, vẻ mặt tái nhợt, mồ hồi lạnh từ lâu đã làm ướt tóc nàng, hai con mắt giống như sư tử cái bị thương vậy, hung hăng nhìn chằm chằm vào mặt Phạm Nhàn, dường như muốn ghi tạc toàn bộ dung mạo hắn trong đầu mình.
Phạm Nhàn cứ như vậy im lặng nhìn nàng, Vương Khải Niên biết điều rời xa một đoạn.
– Bình độc dược vừa rồi ta đưa cho nàng cất đi được rồi, lần dùng hình sau nếu như không chịu nổi có thể dùng nó.
Phạm Nhàn lần thứ hai dùng cái chết để khảo nghiệm nàng, ngữ khí vô cùng lạnh nhạt.
Ti Lý Lý lúc này không nhịn được nữa mà kêu khóc thảm thiết, oán hận nhìn hắn, ánh mắt oán độc vô cùng.
———-oOo———-
=====
Chú Thích:
(1): Tiền Duy (977 -1034), tự Hi Thánh, người Tiền Đường ( Nay là Chiết Giang Hàng Châu)