Bàn tay vung kim võng lên, kim võng dần dần trôi lơ lửng trên mặt đất, từ từ bay về phía Phùng chân nhân.
Phùng chân nhân đưa tay liền nắm chặt cái lưới nhỏ, khiến Bạch Hồ không thể động đậy, “Yên phận một chút cho lão đạo, nếu không lão đạo lập tức phá hủy đạo hạnh của ngươi, đánh ngươi trở về nguyên hình.”
Hai mắt Tịch Tích Chi nhìn Bạch Hồ.
Hình như lời nói PHùng chân nhân có tác dụng với nó. Bạch Hồ thật bị dọa đến khong dám giãy giụa loạn nữa.
Tịch Tích Chi nhớ lại tất cả mọi thứ trong sơn động, càng cảm thấy sơn động này nhất định là còn có cửa ra vào khác,nếu không tên nửa người nửa yêu đó làm sao có thể không thông qua nơi này liền đến được chỗ sâu nhất của sơn động?
Nóng lòng muốn nói cho An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi đưa móng vuốt ra, vỗ vỗ mu bàn tay hắn.
Ánh mắt của An Hoằng Hàn nhanh chóng lạnh lẽo, nhìn Phùng chân nhân lạnh lùng nói: “Còn không mau đi? Chẳng lẽ muốn trẫm lặp lại lần nữa.”
Giọng nói của An Hoằng Hàn không tốt, cho dù ai nghe cũng không nhịn được rùng mình. Con Bạch Hồ trong ngực Phùng chân nhân vốn đã rất sợ, bị khí thế của An Hoằng Hàn chấn động, co rút thành một cục, không nhin được phát run.
“Lão đạo đi ngay, đi ngay….Bệ hạ cần gì tức giận.” Không dám chọc giận thiên uy, Phùng chân nhân vừa nói vừa xoay người đi ra khỏi sơn động.
Bởi vì nơi này chính là huyệt động của yêu tinh, Phùng chân nhân dĩ nhiên không yên lòng để bệ hạ một mình đơn đọc lại bên trong. Đứng chờ ở chỗ nguồn gió trong sơn động tối đen không dám tự mình rời đi.
“Biến trở về hình người.” An Hoằng hàn phân phó một tiếng, đặ con chồn nhỏ ở trên đất. Nhặt lên y phục Tịch Tích Chi cởi ra lúc trước, An Hoằng Hàn vỗ vỗ bụi bậm từng món một, sau đó đưa tới trước mặt của Tịch Tích Chi.
Tịch Tích chi không có thời gian ngượng ngùng, trong đầu nàng đều là nhanh chóng muốn nói cho An Hoằng Hàn tung tích của Từ lão đầu. Chẳng may trễ nải, có lẽ tên nửa yêu đó sẽ chuyển Từ lão đầu đến nơi khác, sau này muốn tìm được tung tích Từ lão đàu, vậy thì càng khó hơn.
Điều động linh lực thúc đẩy mình biến thân, một đạo ánh sáng màu bạc bọc Tịch Tích Chi, sau khi ánh sáng rút đi, một đứa trẻ bảy, tám tuổi xích lõa toàn thân lại xuất hiện. Dấu ấn hình thoi màu đỏ giữa trán Tịch Tích Chi, kiều diễm ướt át, giống như cánh hoa hồng màu đỏ.
Ánh mắt An Hoằng Hàn dời khỏi dấu ấn đỏ, chậm rãi mở miệng hỏi: “Ngươi vội vã muốn nói cái gì? Phát hiện tung tích Từ quốc sư?”
An Hoằng Hàn dùng một giọng trật tự uyển chuyển nói ra, loại không khí này khiến người ta không cảm giác khẩn trương chút nào.
Tịch Tích Chi cân nhắc một lúc, nói: “Không chỉ vậy, ta còn phát hiện một người ở bên trong………Không, phải nói là nửa người. Hắn đã rơi vào yêu đạo, không phải người, cũng không phải yêu. Ít nhất ta cho là………đạo hạnh của người đó cao hơn Bạch Hồ rất nhiều, hơn nữa Bạch Hồ cũng là nghe lệnh y.”
Đã sớm đoán được Từ quốc sư mất tích không đơn giản, Từ quốc sư ở mất tích trong nội thành Phong Trạch Quốc, ít nhiều gì sẽ ảnh hưởng bang giao hai nước. Chỉ là lấy thực lực của Phong Trạch Quốc, vẫn không e sợ bất kỳ một quốc gia nào, bọn họ là đệ nhất cường quốc trong lục quốc, tuyệt đối có tư cách tự tin. Dù là như thế, An Hoằng Hàn cũng sẽ không bỏ qua người gây rối phía sau màn. Lần đầu tiên có người dám đến Phong Trạch Quốc giương oai, nếu không bắt đưuọc người này, An Hoằng hàn còn mặt mũi nào mà tồn tại?
“Nửa yêu sao? Xem ra gần đây Phong Trạch Quốc không thái bình chút nào, liên tiếp xuất hiện thiên tai**.” Trước hết chính là hồng tai, hôm nay là Từ quốc sư mất tích”. Không biết nghĩ đến cái gfi, An Hoằng Hàn hiếm khi lộ ra vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.
Vừa nhìn thấy sắc mặt hắn biến thành nặng nề, hô hấp Tịch Tích Chi cũng căng thẳng theo, lòng nói, đây không phải yên tĩnh trước cơn bảo chứ?
Ánh mắt An Hoằng Hàn đảo qua, nhìn thấy bộ dạng lo lắng đề phòng của một đứa bé, không khỏi lộ ra một nụ cười nhàn nhạt khó có thể nhận ra, “Trẫm cũng không nói gì, ngươi bày ra dáng nặng nề kia cho ai coi? Có trẫm ở bên cạnh ngươi có vô luận là gió hay mưa, đều có trẫm cản trở, cần gì lo lắng?”
Cho dù để mình gặp chuyện không may, An Hoằng Hàn cũng sẽ không để Tịch Tích Chi chịu bất cứ thương tổn gì. Cái ý nghĩ này đột nhiên toát ra trong đầu, thậm chí không có bất kỳ suy tính nào, liền bật thốt ra, An Hoằng Hàn quen sống một thân một mình, trong mắt hắn, ngoại trừ chính hắn, liền không có những người khác. Đây là lần đầu tiên hắn muốn cố gắng bảo vệ một người, mặc dù đối phương cũng không phải thật sự là ‘người’.
Thấy một lúc lâu sau, An Hoằng Hàn vẫn không có phản ứng, Tịch Tích Chi có chút không nhịn được, kéo kéo áo bào của hắn, ”Mau mau đi tìm Từ lão đầu, ta thấy khí sắc ông ấy không tốt, còn không cứu ra, ta sợ sẽ xảy ra chuyện.”
Nhớ lại sắc mặt Từ lão đầu lúc này, Tịch Tích Chi lo lắng trùng trùng. Lúc trước thân thể Từ lão đầu cũng coi như là khỏe manh, nhưng là người lớn tuổi, tinh lực dĩ nhiên không bằng lúc còn trẻ. Tịch Tích Chi sợ bộ xương già của Từ lão đầu không chịu được giày vò, chẳng may chết thì thảm rồi.
“Đi ra ngoài trước rồi nói, nếu người nọ có thể vào chỗ sâu trong sơn động, chỗ này khẳng định không chỉ một cửa động, đợi lát nữa trẫm phân phó ngự lâm quân tìm kiếm.” Chỉnh sửa vạt áo cho Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn dắt tay một đứa trẻ, đi ra ngoài.
Vuốt bàn tay nhỏ bé mềm mại của Tịch Tích Chi, cực kỳ thoải mái. An Hoằng Hàn không ngừng ve, chưa bao giờ cảm thấy ngán.
Quả nhiên không ngoài phán đoán của An Hoằng Hàn, mặc dù Phùng chân nhân lui ra ngoài, cũng không có đi quá xa. An Hoằng Hàn và Tịch Tích Chi vừa chui ra chỗ nguồn gió, đã nhìn thấy Phùng chân nhân ôm một cục tròn màu trắng bị tấm lưới che phủ thật chặt,đứng ở khúc quanh.
An Hoằng Hàn lạnh lùng nhìn ông ta một cái, chỉ nói: “Từ quốc sư bị một kẻ nửa yêu bắt, giấu ở chỗ sâu trong huyệt động. Nơi này khẳng định không chỉ một cửa vào, chúng ta phân phó người nhanh chóng đi tìm.”
Nửa yêu? Phùng chân nhân nghe thế từ như thế, không khỏi hơ lộ ra kinh ngạc.
Không chỉ là yêu tinh, cũng có rất nhiều người, vì trường sinh bất lão, lấy được bản lãnh phi thiên nhập địa mà không tiếc bất cứ giá nào, rơi vào yêu đạo. Từ nửa yêu này, Phùng chân nhân nghe qua không ít, trước kia cũng từng trừng trị qua mấy kẻ nửa người nửa yêu. Bnj họ đa số chính là người tâm thuật bất chánh, đến trước khi chết, cũng cực ít hiểu được hối cải.
Khẽ thở dài một hơi, Phùng chân nhân hình như có mấy phần phiền muộn, “Nơi này yêu khí ngất trời, chẳng lẽ cũng có liên quan với tên nửa yêu này?”
Tịch Tích Chi lập tức nói toàn bộ chuyện mình biết cho ông ta, “Trên người nửa yêu mang theo yêu khí, càng mãnh liệt hơn Bạch Hồ, hơn nữa đạo hạnh rất cao.”
Ít nhất đây là ấn tượng đầu tiên người nọ cho Tịch Tích Chi, mặc một thân cẩm bào màu đen, còn có giọng nói âm trầm, luôn khiến nàng cảm thấy không thoải mái.