Tưởng Di: “Hoàn toàn là ý của mẹ ông sao?”
Lý Tư Kỳ hồi tưởng lại chuyện xưa: “Thật ra thì khoảng thời gian đó tôi sống rất bê tha, lý do thì truyền thông đều biết cả đấy.”
Lúc Lý Tư Kỳ 36 tuổi, Lý Tuân qua đời. Lý Tuân hưởng thọ chưa đến bảy mươi tuổi, nhưng may mà ông ra đi rất thanh thản, không hề đau đớn. Người quen ông đều biết, ông đã quá mệt mỏi rồi, suốt ba mươi năm vùi mình vào công việc chưa hề có lấy một ngày nghỉ ngơi, chỉ vào những năm cuối cùng, sức khỏe không thể nào chống đỡ được nữa ông mới rút lui, cùng vợ ra nước ngoài hưởng thụ vài năm an nhàn.
Trước phút lâm chung ông chỉ gặp một người là Lý Tư Kỳ. Chi tiết này đã được kể rất rõ trong bộ phim điện ảnh kia.
Tưởng Di hỏi: “Tình tiết trong phim giống hệt với thực tế lúc đó sao?”
Lý Tư Kỳ cười nói: “Làm sao giống y hệt được. Phim là do tôi đóng, còn trong hiện thực là tôi mất đi ba mình. Tôi không thể thay thế ông, trên đời này không có bất cứ ai có thể thay thế ông được.”
Lúc ông nói lời này, vẻ mặt buồn man mác khiến mắt Tưởng Di cay cay. Cô khẽ hỏi: “Vậy lời ông Lý Tuân nói lúc lâm chung có giống với thực tế không?”
Lý Tư Kỳ khẽ mỉm cười.
Khi Lý Tuân qua đời không hề tiếc nuối điều gì, đến khoảnh khắc cuối cùng ông vẫn minh mẫn. Ông không dặn dò Lý Tư Kỳ nhiều, nhưng mỗi câu nói đều rõ ràng, quyết tuyệt giống hệt cuộc đời ông.
Ông nói với Lý Tư Kỳ: “Đa số tiền của ba đều để lại cho mày, mày muốn làm gì thì làm, muốn ăn thì ăn, muốn chơi thì chơi, cuộc đời rất ngắn, không cần để ý nhiều đến mấy kẻ vớ vẩn. Nhưng là đàn ông thì phải ra dáng đàn ông, nhớ phải chăm sóc cho hai đứa em, còn mẹ mày…” Chỉ có lúc nói đến Chu Vận, ông thoáng ngừng lại hai giây, rồi mới tiếp lời, “Lúc ba còn thì bà ấy phải nghe theo ba, lúc ba không còn thì tất cả lời bà ấy nói đều đúng, có nhớ không?”
Lý Tư Kỳ mắt đẫm lệ nói : “Nhớ ạ”.
Lý Tuân dặn thêm: “Nếu ba đi rồi, chắc chắn bà ấy là người đau lòng nhất, mày bảo bà ấy hộ ba là phải sống đến tám mươi tuổi hãy đến gặp ba.”
Lý Tư Kỳ càng đau khổ hơn, cậu nghẹn ngào hỏi: “Cần con gọi mẹ đến đây không ạ?”
Lý Tuân: “Không cần, bà ấy nhát gan, không chịu được cảnh này.”
Lý Tư Kỳ: “Ba không muốn gặp mẹ sao?”
Lúc này giọng Lý Tuân đã nhỏ dần, nhỏ dần, ông lẩm bẩm: “Không sao, chút nữa sẽ gặp thôi.”
Tưởng Di không biết cảnh tượng chân thật khi ấy, nhưng cô nhớ rõ mỗi một tia sáng, mỗi một hạt bụi trong bộ phim kia. Lúc cô mười mấy tuổi đã xem bộ phim này, sau khi xem xong liền trở thành fan trung thành của cả gia đình ông. Lý Tư Kỳ đóng bộ phim này rất xuất sắc, mà chính vì xuất sắc nên cũng khiến người ta lạc mất hồn vía.
Tưởng Di hỏi: “Ba ông nói ‘chút nữa sẽ gặp thôi’ ý là đoàn tụ sau trăm tuổi sao?”
Lý Tư Kỳ: “Chuyện này tôi cũng không rõ.”
Tưởng Di: “Bởi vì đây là lời thoại cuối cùng của phim cho nên tất cả mọi người đều vô cùng chú ý. Khi ấy tiên sinh Lý Tuân đã gần trút hơi tàn, liệu đó có phải chỉ là lời lẩn thẩn thôi không?”
Lý Tư Kỳ: “Có lẽ vậy.”
Tưởng Di im lặng một lúc lại hỏi: “Tuy chuyện tình của ba mẹ ông chỉ được đưa lên phim một phần nhưng cũng khiến rất nhiều người cảm động. Lời cuối cùng của tiên sinh Lý Tuân là bảo mẹ ông hãy sống đến tám mươi tuổi hãy đi gặp ông ấy, đây có thể xem như là một lời từ biệt dịu dàng không?”
Lý Tư Kỳ cười khẩy: “Không phải đâu.”
Tưởng Di: “Tại sao?”
Lý Tư Kỳ nghĩ ngợi: “Tình cảm của ba tôi và mẹ tôi rất sâu nặng, ông là người hiểu rõ bà nhất, ông biết sự dịu dàng của ông sẽ là con dao hai lưỡi đối với bà. Nếu vào thời điểm sau cuối, ông thật sự thể hiện nỗi luyến tiếc mãnh liệt, mẹ tôi sẽ rất khó vượt qua được vòng xoáy này. Hễ chuyện gì liên quan đến ba tôi, bà rất dễ bị lầm đường lạc lối.” Nụ cười của Lý Tư Kỳ dần tắt, “Ông hiểu bà rất rõ…”
Tưởng Di khụt khịt, lòng chua xót. Cô điều chỉnh tâm trạng, nói với Lý Tư Kỳ: “Nhưng thật ra vào thời điểm đó, bộ phim này còn chưa được lên kế hoạch.”
Lý Tư Kỳ: “Đúng, sau này do mẹ tôi làm.”
Sau khi Lý Tuân qua đời một khoảng thời gian, Lý Tư Kỳ vẫn ở trong tình trạng bị sốc, cậu là người khó nguôi ngoai nhất trong nhà. Nhiều khi cậu không dám tin rằng người cha từ bé đã như thể thần thánh trong mắt cậu lại thật sự rời bỏ cậu. Sau đó rất lâu, Lý Tư Kỳ không tìm ra được phương hướng. Khi ấy cậu đã ra nghề được mười mấy năm, chỉ dựa vào khuôn mặt điển trai đi đóng phim thần tượng. Tuy rõ ràng có rất nhiều người yêu thích, nhưng khi nghe được lời nói cuối cùng của ba, cậu luôn cảm thấy mình vẫn còn một số việc chưa hoàn thành.
Cậu đã chọn cách giải quyết ngu ngốc nhất chính là buông thả bản thân. Sau này trong một lần say rượu lái xe bị cảnh sát tóm, cậu bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, cuối cùng đã hoàn toàn lạc lối.
“Khi đó, tôi thật sự cảm thấy mình là một tên vứt đi.” Lý Tư Kỳ bình thản nói, “Tôi không biết tại sao người ba tôi muốn gặp lần cuối là tôi, tôi nghi ngờ có phải ông đã gọi nhầm người rồi không, nhà tôi ai cũng giỏi hơn tôi, vậy mà tôi đã làm lãng phí cơ hội quý giá đó.”
Tưởng Di: “Đúng vào khi đó mẹ ông đã bắt đầu chuẩn bị cho bộ phim Đèn Kéo Quân này sao?”
Lý Tư Kỳ khẽ ừ.
Lời nói của Chu Vận năm đó vẫn còn văng vẳng bên tai: “Con là con của mẹ, mẹ có thể nhận được sức mạnh từ ba con thì con nhất định cũng có thể.”
Chu Vận tốn bao công sức xây dựng kịch bản bộ phim điện ảnh này cho Lý Tư Kỳ. Bà nói với cậu: “Mẹ không bao giờ giảng giải đạo lý với con, bởi vì mẹ biết có nói cũng vô ích. Người nhà ta đều cố chấp, chỉ khi tự mình nếm trải mọi thứ trên đời mới chịu rút ra đạo lý, còn những thứ khác đều là nói suông. Mẹ bảo con đóng bộ phim này chỉ muốn cho con biết ba con là người thế nào, để mai sau khi con gặp phải nhiều chuyện gian nan hơn cũng không dễ dàng từ bỏ như vậy.”
Mà bộ phim này quả thật đã thay đổi Lý Tư Kỳ, cậu đã đạt được vô số giải thưởng, tiếp theo cũng liên tục đóng rất nhiều phim điện ảnh chất lượng cao. Tuy bề ngoài trông cậu vẫn bỗ bã, tự do tự tại như cũ, nhưng bên trong giống như đã lột xác, thay đổi thành người khác.
Tưởng Di: “Phàm chuyện gì cũng có hay có dở, bởi vì bộ phim này có rất nhiều chi tiết quá mức chân thật, thậm chí nó còn thể hiện mặt trái của ba ông, ví dụ như ông ấy đuổi cùng giết tận kẻ thù, hoặc để phát triển công ty mà dùng nhiều thủ đoạn đen tối, vô hình trung đã ảnh hưởng đến danh dự của ông ấy. Vậy thì tại sao mẹ ông vẫn quyết định đưa lên phim như thế?”
Lý Tư Kỳ cười: “Ba tôi nào có biết danh dự là gì. Mẹ tôi vì tôi nên mới dựng kịch bản cho bộ phim này, người khác là ai, bà cũng không màng.”
Người ông khẽ nghiêng về phía trước nhìn Tưởng Di. Rõ ràng đã năm mươi mấy tuổi nhưng đôi mắt của Lý Tư Kỳ lại trong suốt đẹp hơn bất cứ thanh niên nào. Tưởng Di nhìn đến chìm đắm mê say.
Lý Tư Kỳ hiền hậu nói: “Cô gái trẻ, trên đời này có vô số người, nhưng thật sự lại có rất ít người quan trọng với mình. Có rất nhiều việc ta chỉ muốn làm vì họ và có rất nhiều lời cũng chỉ muốn nói với họ mà thôi.”
Cuộc phỏng vấn được tiến hành thuận lợi, thấm thoát thời gian đã hết, cô giúp việc gõ cửa nhắc nhở, Tưởng Di vội vàng thu dọn đồ đạc.
“Hôm nay thật sự rất cảm ơn ông.” Tưởng Di cúi người chào.
Lý Tư Kỳ: “Đừng khách sáo, trùng hợp tôi cũng ra ngoài, tiễn cô vậy.”
Tưởng Di: “Không cần đâu, không cần đâu, tự tôi đi được rồi ạ.”
“Từ nơi này xuống núi ít nhất cũng mất nửa tiếng, tôi tiễn cô một đoạn, cô đợi tôi một lát đi.” Lý Tư Kỳ vừa nói vừa đứng dậy, trở về phòng thay quần áo.
Không bao lâu ông đi ra ngoài với bộ đồ Tây được cắt may tinh tế. Vóc dáng Lý Tư Kỳ rất cao, lại giữ dáng rất tốt, tuy đã lớn tuổi nhưng trông vẫn vô cùng anh tuấn.
Tưởng Di ngồi vào chiếc xe sang trọng của Lý Tư Kỳ, suốt quãng đường đều đỏ mặt. Đến giao lộ lưng chừng núi dưới biệt thự, Tưởng Di xuống xe, nói cảm ơn lần nữa. Lý Tư Kỳ mỉm cười rồi rời đi.
Tưởng Di đứng yên đấy, thoáng chốc bừng tỉnh. Cô luôn cảm thấy nụ cười cuối cùng của Lý Tư Kỳ trông rất quen. Gió lạnh thổi qua, cô chợt nhớ đến đoạn phim cô từng xem được trên mạng. Năm đó Lý Tuân và Chu Vận tổ chức hôn lễ ở nước ngoài, vì công việc của hai người quá bận cho đến khi con gái út được năm tuổi mới tổ chức đám cưới bù. Trong đoạn phim ngắn ngủi đó, cảnh sắc rực rỡ, con cái vây quanh, Lý Tuân và Chu Vận mỉm cười hạnh phúc.
Lý Tuân rất hiếm khi xuất hiện trước công chúng, dù xuất hiện cũng luôn mang vẻ lạnh lùng xa cách. Cái mà Tưởng Di xem được là một trong số hình ảnh cởi mở hiếm hoi của Lý Tuân.
Lý Tư Kỳ thật sự rất giống ba mình, nhất là sau khi đóng bộ phim điện ảnh kia, dường như đã trở thành Lý Tuân với phong cách khác, phong cách tự do tự tại. Vợ của Lý Tư Kỳ chính là nữ diễn viên Hàn Tuệ đảm nhận vai Chu Vận trong Đèn Kéo Quân. Họ nên duyên vì bộ phim này, giống như là Lý Tuân và Chu Vận một lần nữa yêu thương nhau.
Tưởng Di không khỏi nghĩ, sau này Lý Tư Kỳ giải nghệ vào lúc hưng vượng, dẫn vợ đi chu du khắp thế giới, có phải cũng muốn tiếp tục sắm vai đời trước, sống một cuộc đời khác thay cha mẹ chỉ biết cống hiến cả đời cho công việc hay không?
Nghĩ một hồi, Tưởng Di bỗng thấy mặt lành lạnh, cô giơ tay lên lau giọt lệ, cúi đầu bước đi.
Lý Tư Kỳ cho xe chạy đến nghĩa trang, viếng mộ mẹ. Ông kể với mẹ chuyện phỏng vấn hôm nay.
“Trên đường lái xe đến đây con còn nhớ lại một việc.” Ông thở dài nói với Chu Vận, “Mẹ, lúc con còn nhỏ hay quậy phá, phạm lỗi rất nhiều.” Nhưng khi ông nhìn ngôi mộ của ba an táng bên cạnh, lập tức cười hì hì, “Nhưng chắc chắn là không phạm lỗi nhiều như ba con rồi.”
Ông chậm rãi ngồi xuống, ngắm hình của mẹ mình, nói thao thao bất tuyệt. Tấm hình đó được chụp lúc Chu Vận ba mươi tuổi, trẻ trung xinh đẹp. Ánh mắt Lý Tư Kỳ dần dần dịu dàng.
“Mẹ, con cũng sắp sáu mươi rồi, tuy không có tiền đồ như em trai em gái, nhưng cũng coi là có chút thành tựu, không làm mất mặt ba mẹ đâu.”
Ánh chiều ngả về phía Tây, giọng nói Lý Tư Kỳ ẩn chứa yêu thương và tưởng nhớ vô hạn, ông cười nói: “Ba mẹ, con xin trịnh trọng thưa với ba mẹ, con chưa hề trốn tránh những cay đắng ngọt bùi trong đời này phải chịu, và đến tận bây giờ con vẫn rất vui vẻ. Có phải đây chính là điều ba mẹ muốn nhìn thấy nhất đúng không.” Đôi mắt ông long lanh giọt lệ, nhưng vẫn không hề làm lu mờ nụ cười trên môi.
“Con tin rằng cuối cùng ba mẹ cũng như vậy.”
Áng mây chiều đỏ rực, ba mẹ trong hình đang dịu dàng nhìn ông, một người anh tuấn, kiêu căng, một người đẹp không góc chết.
Đêm đó Lý Tư Kỳ mơ một giấc mơ, trong mơ là một đoạn ngắn của bộ phim Đèn Kéo Quân, cũng là cảnh tượng mà mẹ đã kể với ông vố số lần.
Sân trường giữa trưa hè oi bức khó chịu.
Lý Tư Kỳ đi trên con đường nhựa bị mặt trời thiêu đốt. Tại cửa sân vận động, hàng ngũ đứng đợi nhận đồng phục quân sự đã xếp dài thườn thượt. Ánh mắt Lý Tư Kỳ nhìn vào cô nữ sinh đang che ô cho bạn cùng phòng trong hàng.
Cả đám ồn ào la ó được một hồi thì người phụ trách mướt mát mồ hôi mới đi ra khỏi sân vận động.
“Đầu tiên là khoa công nghệ thông tin! Lớp Ứng Dụng Kỹ Thuật Một! Số một Lý Tuân!”
Không ai lên tiếng.
Người phụ trách khàn cả giọng: “Lý Tuân! Lý Tuân có ở đây không? Có người này không vậy? Lý…”
“Đến đây.”
Đúng lúc này, không biết từ đâu vang lên tiếng trả lời. Giọng nói trong trẻo vô cùng rành mạch, nhưng vì đày nắng lâu nên hơi có vẻ ủ rũ phờ phạc. Cô nữ sinh kia hơi sửng sốt.
Lý Tư Kỳ nhìn đến đây bỗng sốt ruột, bước nhanh đến bên cạnh cô gái, khom lưng thúc giục cô: “Người đẹp à, mau quay đầu lại đi, nhanh lên nào, nhanh lên nào.”
Có thể vì Lý Tư Kỳ quá sốt ruột, một giây sau quả thật cô gái đã quay đầu lại, ngay lập tức bị một quả đầu vàng chóe đập vào mắt, sợ đến mức hít thật sâu.
Lý Tư Kỳ đã được như ước nguyện thấy được khuôn mặt buồn cười nguyên bản, vui đến mức ngửa đầu cười to.
Thời đại đó môi trường vẫn còn trong lành, không có sương mù ô nhiễm, bầu trời bao la xanh ngắt, những áng mây trắng trôi lơ lửng trên đầu. Đám tân sinh viên bị phơi nắng đến mướt mát mồ hôi, quây quần ríu rít bên nhau, tràn trề sức sống, như ngọc như ca.
~~~ THE END ~~~