“Tiểu điện hạ, mau mở hòm xem thử xem.”
Thanh Việt còn chưa vội, Tạp Ân đã vội.
Mở ra chiếc hòm tinh xảo, đập vào mi mắt Thanh Việt là một tượng sứ trắng nõn, chế tác vô cùng khéo léo, giống hệt người thật, vô cùng tinh xảo, hơn nữa còn tản mát ra ánh sáng nhàn nhạt.
“Ác, búp bê sứ xinh đẹp cỡ ào a, đồ sứ tinh xảo như vậy chỉ có ở thành Hoan Hỉ của Tạp Cách Tra đế quốc, Đại điện hạ cư nhiên đã đi tới Tạp Cách Tra nha.” Tạp Ân ở bên cạnh vắt hết óc tìm kiếm đề tài, hi vọng hai vị chủ tử có thể quên màn liều lĩnh vừa nãy, bất quá nhìn trước mắt thì căn bản không có ai để ý tới hắn cả.
“Thứ kì quái.” Thanh Việt ngây ngốc nhìn lễ vật, nửa ngày mới nghĩ ra từ này để hình dung.
Tử nhỏ tới lớn, Thanh Việt chưa từng thu được lễ vật ngây thơ như vậy. Trong khoảng thời gian ngắn, quả thực bé không tìm được từ nào thích hợp để hình dung phần lễ vật này, ‘thứ kì quái’ đại khái là từ duy nhất bé có thể nghĩ tới hiện tại.
Bất quá, đánh giá của Thanh Việt có chút chán ghét, nhưng vẫn thu phần lễ vật bỏ vào không gian giới chỉ của mình.
Dù sao, mấy năm qua, trừ bỏ phụ hoàng cũng có đại ca tương đối thân cận với bé.
Đại khái bởi vì cá tính thanh khiết, ôn nhuận như ngọc của Hoàng Phủ Minh Khê, hơn nữa còn có bộ dáng rất giống phụ hoàng nên Thanh Việt không có nhiều phòng bị, cảm giác cũng thân thiết một chút.
Thanh Việt thật sự rất chăm sóc cho vị đại ca này của bé, đem hết pháp thuật, trận pháp kiếp trước mình học được cẩn thận truyền thụ lại toàn bộ cho hắn.
Hoàng Phủ Minh Khê đối với pháp thuật linh tinh rất có thiên phú.
Linh hồn thuần khiết, cùng trái tim không có tạp niệm làm linh lực hắn tăng mạnh. Trong thời gian 4 năm đã nắm vững những học thuật Thanh Việt truyền lại, tuy còn chưa tinh thông nhưng cũng có thể xem là có chút thành tựu.
“Nghĩ gì mà xuất thần như vậy?” Hoàng Phủ Ngạo xoa xoa đầu Thanh Việt, kéo hồn bé về.
“Phụ hoàng, ngươi nói xem bao giờ đại ca mới trở về?”
“Sao thế? Việt nhi nhớ đại ca?” Hoàng Phủ Ngạo nhìn Thanh Việt, nhướng mi.
“Ân.” Thanh Việt thành thật gật đầu, có chút ảo não nói: “Đại ca đi rồi, không ai khắc phù chú cho Việt nhi, Việt nhi không muốn tự làm a.”
“Ha hả ~~~” Hoàng Phủ Ngạo bị bộ dáng ảo não của bé chọc cười: “Ngươi vật nhỏ này!”
Cúi đầu cho Thanh Việt một nụ hôn sâu.
Đại tổng quản Tạp Ân đứng bên cạnh, vừa đau khổ cố co rút thân hình cơm nắm của mình lại nhỏ nhất có thể, hi vọng có thể để hai phụ tử này xem nhẹ, vừa ráng nhích ra ngoài, trong lòng không ngừng khóc thét.
‘Bệ hạ ~~~ lần này không phải ta muốn xem a ~~~ ngài ngàn vạn lần đừng giết người diệt khẩu a ~~~’
Hoàng Phủ Ngạo vừa rời khỏi môi Thanh Việt, chỉ thấy Tạp Ân đã lết tới cửa, không khỏi có chút buồn cười, hiện tại tâm tình y rất tốt, cũng không muốn so đo với Tạp Ân.
“Ngươi đứng ở cửa làm gì?”
“Không….. không….. không có gì…….” Tạp Ân yếu ớt đáp lại, cọ cọ nhích trở về bên cạnh Hoàng Phủ Ngạo và Thanh Việt.
“Ác, đúng rồi bệ hạ, các hạng mục săn bắn đều được chuẩn bị tốt, mọi người đang chờ bệ hạ ở tràng săn.”
Quan sát thần sắc Hoàng Phủ Ngạo một chốc, Tạp Ân cảm thấy Hoàng Phủ Ngạo không có ý tứ xử phạt, hắn mới tận sức mà phát huy chức trách của đại tổng quản hoàng cung.
“Việt nhi, phụ hoàng ra ngoài trước, chốc nữa phụ hoàng cùng đại thần và các tộc trưởng đi săn, Việt nhi đi theo sẽ thấy nhàm chán, phụ hoàng để Việt nhi ở đây, lát nữa phụ hoàng tìm một đám nhỏ cùng tuổi Việt nhi tới ngoạn với Việt nhi, được không?”
“Ân.” Thanh Việt không phản đối, rất nhanh liền gật đầu đáp ứng, bộ dáng như một bé con ngoan ngoãn.
Bất quá nhìn bộ dạng này, Hoàng Phủ Ngạo đã quá hiểu bé, cùng Đại tổng quản Tạp Ân chuyên xử lý hậu quả cho bé không tin tưởng chút nào.
“Vật nhỏ, không được gây rối, biết không!” Hoàng Phủ Ngạo lo lắng nhấn mạnh, thấy Thanh Việt nghiêm túc gật đầu mới dắt theo Tạp Ân rời đi.
……
Hoàn Chương 55.