Vô luận ở bên người Bắc Thần Diêu Quang đợi bao lâu, cũng không có biện pháp xem nhẹ ánh mắt chuyên chú quá phận mang theo tình ý sâu sắc kia.
Dạ Vị Ương nhớ lại lời Bắc Thần Nguyệt ngày đó nói với hắn: [Ta âm thầm liên lạc với Tịch Thiên Thương, biện pháp cụ thể hẳn là không bao lâu sẽ có, Dạ Vị Ương, coi như ta cầu ngươi, bất luận sau này hoàng huynh ta lựa chọn thế nào, trước khi ngươi ly khai, có thể mở lòng ra một chút, để hắn đi vào thế giới của ngươi, được không?]
Trên người bỗng dưng ấm áp thoải mái, Dạ Vị Ương mở mắt, nghiêng đầu nhìn qua, Bắc Thần Diêu Quang vừa rồi vẫn còn ngồi ở thư trác không biết từ khi nào đã đi tới bên cạnh tháp thượng, cầm trong tay một cái chăn mỏng đắp lên người hắn.
“Đừng để cảm lạnh, ngủ đi.” Thay hồ ly kéo chăn, Bắc Thần Diêu Quang liền thức thời tính toán xoay người trở về.
Nhịn một chút, Dạ Vị Ương mở miệng hỏi: “Ngươi không ngủ sao?”
Nam nhân vừa đi được hai bước nghe lời này lập tức ngừng lại, nhìn hồ ly trên tháp thượng lộ ra tiếu dung: “Được.”
Cởi hài tất, Bắc Thần Diêu Quang nằm xuống bên cạnh Dạ Vị Ương, bởi vì tránh vết thương nên phải nằm bên ngoài sườn tháp, Dạ Vị Ương xê dịch vào trong đối mặt nhìn nam nhân.
Đánh bạo vươn tay ra, Dạ Vị Ương dưới tầm mắt chuyên chú của Bắc Thần Diêu Quang nhẹ nhàng xoa trán nam nhân, đầu ngón tay chậm rãi lướt xuống, tiếp theo là sóng mũi thẳng tắp cùng hai má lành lạnh.
Gặp Bắc Thần Diêu Quang không có ý ngăn cản, Dạ Vị Ương từng chút chạm vào ngũ quan đối phương, ngón tay xẹt qua khuôn mặt góc cạnh rõ ràng rồi dừng ở đôi môi, tuy rằng đã bạc đi một ít, nhưng vẫn mềm mại.
Bắc Thần Diêu Quang từ cổ tay Dạ Vị Ương chậm rãi cầm lấy tay hồ ly, khẽ hôn nhẹ lên bàn tay đang sờ soạng mặt hắn, theo mu bàn tay đến từng đốt ngón tay rồi mỗi đầu ngón tay, sau đó lại đem lên mặt cọ cọ.
Không nói lời gì, chỉ là ý cười cùng ấm áp trong mắt Bắc Thần Diêu Quang đều đã nhanh tràn ra, giống như nhiễm đào sắc phân hương của mùa xuân, không có hành động quá phận, Bắc Thần Diêu Quang nắm tay nam nhân, nhìn nam nhân bên cạnh đã ngủ hắn cũng chậm rãi nhắm mắt lại.
Cứ như vậy, mặt đối mặt, tay nắm chặt tay chìm vào giấc ngủ.
,,,,,,,
,,,,,,,
,,,,,,,
Buổi chiều cùng nhau ăn cơm, Dạ Vị Ương gắp miếng thịt bò tươi ngon ở trong chén nhai, không gian yên tĩnh không giống ngày thường, hiện tại hắn chủ động đánh vỡ sự im lặng chán đến chết này.
“Vương tông quý tộc các ngươi, có phải thời điểm ăn cơm thường không được nói chuyện?”
“Không phải không được nói chuyện, chính là không có người thích hợp để nói thôi.” Nghe hồ ly chủ động lên tiếng, Bắc Thần Diêu Quang đang định gắp rau đũa chợt ngừng lại.
Cũng là lần đầu, chủ động nói về bản thân: “Trước đây ngẫu nhiên cùng phụ vương dùng cơm, mọi người vì uy nghiêm của phụ vương nên không ai dám mở miệng, ta tìm ai nói chuyện đây? Thời điểm ở trong cung, cũng thường ngồi một mình, chỉ khi gặp thần nhân mới thỉnh thoảng nói một chút.”
Bắc Thần Diêu Quang cười đến khinh nhu: “Có phải cùng ta một chỗ cảm thấy rất chán? Vài năm bị phụ vương đuổi ra khỏi Bắc Thần quốc, ta cũng đi không ít địa phương, chờ mấy ngày nữa chúng ta ly khai Mộc Miên trấn, lúc lên thuyền trở về Bắc Thần quốc, ta mang ngươi đi xung quanh du ngoạn một phen.”
“Kể cho ta nghe, ngươi cùng hồ ly gặp nhau như thế nào?” Dạ Vị Ương hỏi.
Bắc Thần Diêu Quang phất tay cho hạ nhân bên cạnh rời đi, đến khi chỉ còn lại hai người bọn họ mới mở miệng: “Thời điểm cùng phụ vương đến Kim quốc, có một lần ta lặng lẽ theo đi phía sau hắn đến phụ cận Thiên quốc, hắn đi Ngọc Hành sơn tìm Tịch Thiên Lâu, lúc ấy ta ở chân núi tìm được một tiểu hồ ly.”
Trong mắt hiện lên ý cười, Bắc Thần Diêu Quang nhìn Dạ Vị Ương nói: “Tiểu hồ ly kia đang cưỡi trên đầu một con lang, ta lần đầu tiên nhìn thấy tiểu hồ ly thú vị như vậy.”
Dạ Vị Ương âm thầm cả kinh, nói như vậy con hồ ly trên Ngọc Hành sơn năm đó, đích xác chính là con Bắc Thần Diêu Quang mang đi?
“Sau đó thế nào?” Hắn hỏi.
“Cảm thấy tiểu hồ ly kia thú vị nên muốn mang về, sau đó mạnh mẽ bắt tiểu hồ ly.”
Quả nhiên từ nhỏ tới lớn đều là tác phong cường đạo!
“Sau khi trở lại Bắc Thần quốc ta mang tiểu hồ ly dưỡng ở trong cung, ngay từ đầu nó đã xem ta không vừa mắt, chỉ cần ta tới gần nó sẽ lập tức cắn ta, hoặc là lấy đuôi quất ta.” Dứt lời, Bắc Thần Diêu Quang liếc mắt nhìn Dạ Vị Ương thật sâu, tác phong hồ ly xưa nay chưa từng thay đổi.
Dạ Vị Ương làm như không phát hiện, cho dù bị đánh cũng là Bắc Thần Diêu Quang tự chuốc lấy.
“Tiểu hồ ly đại khái là muốn trở về, mỗi ngày đều không chịu ăn, ta liền cùng hắn nhịn đói, chính là vật nhỏ kia chịu đói rất giỏi, ta chịu không nổi mà ngã trước.”
Nhớ tới chuyện tình trước đây, vẻ mặt Bắc Thần Diêu Quang trở nên ôn hòa: “Cuối cùng tiểu hồ ly cũng đồng ý ăn cơm, ta mới theo nó cùng nhau ăn cơm.”
“Bắt đầu từ lúc đó, tiểu hồ ly đã chậm rãi tiếp nhận ta, vênh váo tự đắc bắt ta mang nó kỵ mã, hoặc là phá lệ kiêu ngạo muốn ta xem nó đem mấy con lang cẩu trong phủ ra huấn luyện, mỗi ngày nó đi đằng trước, mấy con lang cẩu kia giống như thị vệ đang theo phía sau nó.”
Tay hơi siết chặt chén rượu, trong nụ cười Bắc Thần Diêu Quang trộn lẫn chua xót: “Sau đó, nó thay ta đỡ một kiếm của thích khách.”
“Ta ôm nó toàn thân lạnh lẽo ở trong sân một ngày một đêm không đứng lên, thẳng đến khi ngất đi, ở trong mộng ta nghe được thanh âm của tiểu hồ ly…”
Bắc Thần Diêu Quang ngẩng đầu nhìn Dạ Vị Ương: “Hắn nói, hắn còn có thể trở về.”
Hết chương thứ năm mươi bốn