Điếu thuốc bị cú giật mạnh này khiến châm vào tay, Nhậm Địch khẽ mắng một câu. Lúc cô ngẩng đầu lên đã thấy một người đi đến từ bóng cây phía trước.
Nhậm Địch thấy bóng dáng kia, từ từ buông điếu thuốc xuống. Cô phải mất mười giây để phán đoán đây là thực tế hay là ảo giác do say rượu, cuối cùng dần dần trợn to hai mắt.
Lý Tuân bước đến dưới ngọn đèn đường, Nhậm Địch nhìn càng rõ hơn. Cô vứt điếu thuốc xuống đất, cào mái tóc khô cứng, giẫm mạnh chân như trút nỗi tức giận rồi hùng hổ mắng: “Mẹ kiếp!”
Gió đêm thổi qua, sự khó chịu trong cô dường như đã tan biến đi đôi chút. Cô quay người lại mở cửa, vẫy tay với Lý Tuân.
“Vào nhà rồi nói.”
Cô đá văng mấy thứ vướng chân ở ngoài cửa, đi đến cửa tủ lạnh lấy bia.
“Cậu ra khi nào?” Cô hỏi.
“Cách đây không lâu.”
Nhậm Địch là nhạc sĩ, vô cùng nhạy cảm với âm thanh. Cô nhận ra giọng nói của Lý Tuân trầm hơn trước đây nhiều. Lòng Nhậm Địch rối bời, ngửa đầu tu vài ngụm bia, quan sát anh lần nữa.
“Cậu chẳng thay đổi gì hết.” Cô nói.
Lý Tuân cười, không hề có ý kiến gì với câu này.
Nhậm Địch hỏi: “Cậu đã gặp Chu Vận chưa?”
Lý Tuân châm thuốc, ngọn lửa lóe lên rồi tắt ngúm, ngẩng đầu, thản nhiên nói: “Chưa, không muốn gặp.”
Nhậm Địch cau mày. Lý Tuân nhả khói thuốc.
“Tìm cậu là vì chuyện khác.”
Nhậm Địch im lặng. Thật ra vừa rồi cô đã nói dối, không phải Lý Tuân không hề thay đổi mà là đã thay đổi rất nhiều. Cả người toát lên vẻ lạnh lùng như đêm đen, ngay cả nụ cười nhàn nhạt treo trên bờ môi cũng âm u lạnh lẽo.
Cô cúi đầu, nhìn khuôn mặt mình méo mó qua vỏ chai bia. Có lẽ trong mắt Lý Tuân, cô cũng thay đổi nhiều lắm. Ban đầu họ đều là kẻ ngông cuồng, tự cao, ích kỷ và khốn kiếp. Cho nên giữa họ cũng có một kiểu ăn ý kỳ lạ.
“Cậu biết chuyện của Cao Kiến Hồng rồi à!” Nhậm Địch bình tĩnh nói.
Lý Tuân nhún vai, im lặng thừa nhận.
Quả nhiên là vậy, cô vừa đoán đã trúng phóc. Nhậm Địch đặt chai bia qua một bên, cảm thấy hơi buồn cười.
“Sau khi cậu ra ngoài, người đầu tiên cậu tìm là Cao Kiến Hồng hả?”
Lý Tuân ừ, gạt thẳng tàn thuốc xuống sàn nhà.
Nhậm Địch trầm mặc một hồi, rồi ngước mắt lên, lạnh lùng nói: “Tôi không liên lạc gì với hắn cả, cũng chỉ nghe được chuyện của hắn qua người khác thôi. Lúc vừa tốt nghiệp, dự án game của hắn và Phương Chí Tịnh đụng độ với nhau, sau đó không biết tại sao lại trở thành hợp tác chung. Mấy năm trước công ty của chúng từng bị người ta kiện, nhưng sau đó mọi chuyện lại im ắng.” Cô thoáng khựng lại rồi bổ sung, “Chu Vận từng thử vài cách, nhưng khi đó cậu ấy ở nước ngoài, cách quá xa.”
Lý Tuân dựa vào vách tường, hơi cúi đầu hút thuốc.
Nhậm Địch nói: “Để tôi gọi cho Chu Vận.”
Lý Tuân cười nói: “Tôi đến đây không phải để ôn chuyện.”
Giọng nói của anh như thốt ra từ lồng ngực. Lý Tuân đứng thẳng, dụi tắt điếu thuốc: “Còn nhớ rõ ngày ấy chúng ta đã nói gì trong quán bar không?”
Câu nói này không đầu không đuôi, nhưng Nhậm Địch vừa nghe đã hiểu anh đang nhắc đến ngày nào, quán bar nào và câu nói nào, trong nháy mắt tất cả mọi chuyện đều hiện lên trước mắt cô. Anh từng đầu tư vào ban nhạc của cô, đêm đó cô hứa tương lai có lợi nhuận sẽ chia tiền cho anh.
Nhậm Địch nói: “Cậu cần tiền?”
“Ừ.”
Cô ngừng một chút rồi xác nhận lần nữa: “Hôm nay cậu đến tìm tôi chỉ để đòi tiền thôi à?”
Lý Tuân ngước mắt nhìn cô. Sáu năm qua, dáng vóc anh đã hoàn toàn trưởng thành, cao lớn sừng sững, khung xương sắc bén như lưỡi lê, ẩn giấu mũi nhọn bên trong.
“Đúng.” Anh nói.
Nhậm Địch hỏi: “Cậu định làm gì?”
Lý Tuân: “Cậu đừng quan tâm.”
Nhậm Địch lặng thinh nhìn anh. Trông anh nhàn nhã đứng đó, ngoài mặt thản nhiên nhưng thực ra lại ẩn chứa sự điên cuồng. Nhậm Địch quá hiểu anh, sau khi anh ra tù không hề gặp Chu Vận, mà đến công ty đó trước tiên. Anh biết rõ mình cần gì, công ty kia từng là toàn bộ tâm huyết và tương lai của anh, bây giờ lại nằm trong tay của kẻ thù.
Nhậm Địch cau mày nói: “Lý Tuân, cậu tỉnh táo một chút.”
Lý Tuân cười: “Ồ, con mắt nào cậu thấy tôi không bình tĩnh hả?”
Cậu tỏ vẻ xa cách. Tâm trạng Nhậm Địch vừa mới thoải mái một chút, bây giờ lại ngột ngạt và còn khó chịu hơn cả khi nãy. Cô tu sạch chai bia trong một hơi, đá vỏ chai vào kệ bếp cẩm thạch hơi mạnh nên gây ra một tiếng xoảng.
“Lý Tuân, cậu đừng làm cái vẻ đó với tôi.” Men say bốc lên, giọng nói của Nhậm Địch cũng cất cao, “Ban đầu cậu đánh mù cái thằng họ Phương đó, ra vẻ anh hùng rơm, vừa không mời luật sư vừa không chịu cho ai giúp, đến lúc ngồi tù sáu năm cũng không chấp nhận cho ai thăm tù. Cậu chỉ lo nghĩ đến sĩ diện của mình nhưng đã từng nghĩ đến người khác chưa? Bây giờ ra ngoài, không nói lời nào lại nhất quyết đi tìm đường chết, cậu cần tiền làm gì, định làm cái vẹo gì?”
Lý Tuân im lặng, Nhậm Địch chỉ vào cậu: “Được, cậu cần bao nhiêu tiền tôi sẽ cho cậu hết. Tôi nói cho cậu biết, lần này tốt nhất là cậu nên ôm nhau chết chung với lũ đó, đừng quấy rầy cuộc sống hạnh phúc của Chu Vận.”
Lúc Lý Tuân nghe mấy câu trước, vẻ mặt đều vô cảm, nhưng đến câu cuối cùng, vẻ mặt cậu rốt cuộc lạnh đi.
Nhậm Địch nhìn gương mặt cậu biến sắc liền thoải mái đến lạ.
“Không tin à?”
Lý Tuân lạnh lùng nhìn cô. Nhậm Địch điềm nhiên nhìn lại câu, qua hồi lâu, Lý Tuân nhếch môi.
“Nói xong rồi hả?”
“Chưa.” Nhậm Địch hất cằm lên, đứng trước mặt Lý Tuân, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, gằn từng chữ một, “Lý Tuân, tôi muốn nói với cậu câu này từ lâu lắm rồi. Cậu là một tên ích kỷ, khốn-con-mẹ-nó-kiếp.”
Cô nói xong, độ cong nơi khóe môi của Lý Tuân không còn cao nữa.
“Giờ nói xong rồi chứ?”
Nhậm Địch quay người đi về phía tủ lạnh, lại lấy ra một chai bia nữa.
“Tôi không quản lý tiền của ban nhạc, tiền riêng của tôi đều đưa cho Kim Thành, cậu cần bao nhiêu, ngày mai tôi sẽ đưa tiền mặt cho cậu.”
Nhậm Địch đưa lưng về phía Lý Tuân bật chai bia. Nghe thấy tiếng đóng cửa phía sau, cô quay đầu lại, Lý Tuân đã đi mất, chỉ còn một tờ giấy mỏng đặt trên bàn trà.