Dạ Vị Ương chưa kịp phản ứng liền cảm thấy kiếm trong tay bị một lực đạo kéo về phía trước, hắn bản năng dùng sức nắm lại, nhưng vẫn chậm một bước.
Trường kiếm kia đã đâm vào thân thể Bắc Thần Diêu Quang, Dạ Vị Ương bị một màn bất ngờ này dọa sợ, hắn ngay cả con gà cũng chưa từng giết, huống chi dùng kiếm đâm người bị thương, mà người này còn là Bắc Thần Diêu Quang.
“Hết giận chưa, Vị Ương?” Bắc Thần Diêu Quang tựa hồ chẳng mảy may để ý vết thương trên người, đưa tay chạm vào nam nhân đang ngốc lăng trước mặt.
“Ngươi đừng động, đừng nhúc nhích!” Dạ Vị Ương vội vàng tiến lên nâng nam nhân sắp ngã xuống, cũng bất chấp người này dùng bàn tay đầy máu phủ lên má mình, la lớn: “Người đâu! Mau tới a!” Nhìn thấy bộ dáng hồ ly thất kinh, ý cười trong mắt Bắc Thần Diêu Quang càng đậm, hắn nhẹ nhàng vỗ hai má Dạ Vị Ương, hỏi: “Hết giận không, nếu chưa đủ lại đâm thêm mấy kiếm nữa.”
“Ngươi bị điên à! Kẻ điên! Đại biến thái! Sao ngươi có thể dùng kiếm đâm chính mình?!” Thấy Bắc Thần Diêu Quang muốn nói, Dạ Vị Ương trực tiếp che miệng đối phương lại, “Không có khí lực thì đừng nói chuyện!”
Nghe được tiếng hét đám người Bắc Thần quốc cuống quít chạy vào, kỳ quái chính là không ai để ý đến thanh kiếm nằm trong tay Dạ Vị Ương, Bắc Thần Diêu Quang vẫn gắt gao nắm tay hắn, cho dù hôn mê cũng chưa từng buông ra.
,,,,,,,
,,,,,,,
,,,,,,,
“Hoàng huynh ta thời điểm ra ngoài lấy kiếm từng nói với ta, nếu hắn chết sẽ để ta thay hắn xử lý triều chính, hắn còn nói bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được động đến một sợi tóc của ngươi, bằng không hắn xuống địa ngục cũng hiện về làm cho chúng ta chết không tử tế.”
Bắc Thần Nguyệt nói xong liền khóc lên, nàng phẫn hận trừng mắt nhìn Dạ Vị Ương đang ngồi bên giường: “Hoàng huynh nhiều năm qua chưa từng bị thương nặng như vậy, Dạ Vị Ương, ngươi thật sự là hồ ly tinh trời sinh.” (=]])
Dạ Vị Ương cảm thấy có chút ủy khuất, đâu phải hắn muốn đâm Bắc Thần Diêu Quang a, nhưng nhìn Bắc Thần Nguyệt khóc thúc thích hắn không dám lên tiếng, nghiêng đầu nhìn tên đại biến thái nào đó vết thương đã được băng bó hảo đang nằm trên giường mê man ngủ, trong lúc ngủ đều gắt gao nắm tay hắn không buông.
Trong nháy mắt Dạ Vị Ương có một loại trực giác, Bắc Thần Diêu Quang cả đời này sẽ quấn lấy hắn.
“Lưu Bá Hề hay Tịch Thiên Thương gì đó, có tốt như hoàng huynh ta không? Lòng ngươi làm bằng đá hay sắt, hắn ngay cả mạng cũng cho ngươi, ngươi vì sao không đối tốt với hắn một chút?” Bắc Thần Nguyệt quát, “Ngươi sao không nói chuyện a!”
âTaâ¦â
âTa cái gì mà ta, dù thế nà o hoà ng huynh ta biến thà nh như váºy Äá»u là do ngươi hại, ngươi phải hảo hảo chiếu cá» hắn.â Bắc Thần Nguyá»t hừ má»t tiếng trừng Dạ VỠƯơng, âBiết chưa?â
âÄã biết.â Dạ VỠƯơng chá»t dạ nói. Nhìn Bắc Thần Nguyá»t vá»i và ng Äi ra cá»a xem dược sắc thế nà o, Dạ VỠƯơng bất Äắc dÄ© thá» dà i, oán háºn nhìn Bắc Thần Diêu Quang sắc mặt tái nhợt nằm trên giưá»ng.
âNgươi thiếu chút nữa bóp chết ta, sau Äó lại bắt ta giết ngươi Äá» xin lá»i? Có loại xin lá»i nà o khá»§ng bá» dá»a ngưá»i như váºy không? Ta xem ngươi không phải muá»n Äâm chết chÃnh mình, cÄn bản là muá»n hù chết ta.â
Dạ VỠƯơng thá» rút bà n tay bá» nắm ra, Bắc Thần Diêu Quang liá»n giá»ng như cái kìm chặt chẽ khóa tay hắn không tha, liên tục là m hai ba lần Dạ VỠƯơng Äà nh bá» cuá»c, nếu Äá» miá»ng vết thương nứt ra sẽ không tá»t.
âRõ rà ng Äâu phải ta sai, bây giá» lại giá»ng như ta là kẻ Äầu sá» gây chuyá»n, có oan ức cho ta quá không? Bắc Thần Diêu Quang, ngưá»i nếu muá»n dùng khá» nhục kế Äá» ta nháºn thức ngươiâ¦â Dạ VỠƯơng hÆ¡i mÃm môi, nhìn tay hắn bá» nam nhân nắm loang lá» máu, nhẹ giá»ng ná» non nói: Ngươi thà nh công.
âAis, bá» ngươi dá»a Äến mức suýt tý nữa lòi cả Äuôi.â
Sâu kÃn thá» dà i, thá»i Äiá»m Dạ VỠƯơng giương mắt xem Bắc Thần Diêu Quang, nam nhân vừa rá»i rõ rà ng vẫn còn mê man không biết từ khi nà o Äã tá»nh, má» to Äôi mắt hẹp dà i thâm thúy lẳng lặng nhìn hắn.
Lá»i nói khi nãy Äá»u bá» ngưá»i nà y nghe hết rá»i? Tên Äại biến thái giảo hoạt, tá»nh lại cÅ©ng không hô má»t tiếng, hoà n toà n không giá»ng ngưá»i thưá»ng mà .
âTa Äi kêu ngưá»i.â Äá»i mặt như váºy không hiá»u vì sao cảm thấy xấu há», Dạ VỠƯơng Äứng dáºy chuẩn bá» Äi gá»i Bắc Thần Nguyá»t, tay liá»n bá» Bắc Thần Diêu Quang kéo lại, sợ Äụng Äến vết thương nam nhân, Da VỠƯơng chá» có thá» ngá»i xuá»ng, âNgươi trưá»c buông ra, ta Äi tìm thái y và o.â
âChá» Äi.â
Bắc Thần Diêu Quang ánh mắt kiên Äá»nh bắt Dạ VỠƯơng ngá»i yên, hắn liá»n hiá»u ÄÆ°á»£c, tên Äại biến thái nà y kiếp trưá»c là Äầu trâu, cứng Äầu Äến Äáng sợ.
âCòn sinh khà không?â Nhẹ nhà ng nắm tay há» ly, Bắc Thần Diêu Quang dùng má cá» xát mu bà n tay Dạ VỠƯơng, trên mặt hiá»n lên nét thá»a mãn khiến Dạ VỠƯơng thoáng hoang mang.
Nam nhân nà y Äứng trên Äá»nh kim tá»± tháp nắm giữ quyá»n thế, nhưng vẫn có chá» giá»ng thưá»ng nhân.
âTa nà o dám sinh khÃ, tái sinh khà ngươi lại Äem bản thân Äâm thêm mấy lá»? Ngươi không sợ kiếm kia lấy mạng ngươi sao?â NghÄ© tá»i lá»i nói vừa rá»i cá»§a Bắc Thần Diêu Quang, trong lòng Dạ VỠƯơng má»t tráºn chua xót, ngưá»i nà y tÃnh toán lưu lại di ngôn sau Äó chá» hắn Äâm chết?
Hoà n hảo chÃnh là , hắn tÃnh tình cưá»ng liá»t nhưng lòng là m bằng bún, nếu không Bắc Thần Diêu Quang giá» nà y khẳng Äá»nh Äã chết.
âNgươi sẽ không.â
âSao ngươi dám chắc chắn như váºy?â Còn Äem mạng ra cược.
Bắc Thần Diêu Quang cưá»i hôn lên ngón tay Dạ VỠƯơng: âBá»i vì ngươi là má»t con há» ly mạnh miá»ng má»m lòng chá»c ngưá»i ta yêu.â
Hết chương thứ bá»n mươi chÃn