Hắn đột nhiên nhớ tới lời nói Bắc Thần Nguyệt, đúng a, hắn chính là kẻ không biết tốt xấu, một kẻ quật cường so với mười đầu trâu còn cứng hơn.
Kỳ thực Dạ Vị Ương biết, hắn trong lòng đều rất rõ ràng.
Muốn sống không nhất thiết phải phản bội Lưu Bá Hề và Tịch Thiên Thương, chỉ cần để cho Bắc Thần Diêu Quang biết hắn chính là tiểu hồ ly mà người nọ đang đau khổ tìm kiếm là đủ rồi.
Nhưng đây không phải dưới đáy biển tìm một sinh lộ để hô hấp là xong, mà chính là tử lộ bắt hắn phải vứt bỏ bản thân.
Một khi hắn làm vậy, chẳng khác nào thỏa hiệp, chính mình đánh bại chính mình, con người khi đã bắt đầu thỏa hiệp, thì sau này tựa như quân bài domino, gặp khó khăn đều sẽ thỏa hiệp, không ngừng thỏa hiệp, thẳng đến lúc đánh mất bản thân.
Như thế, mới là chân chính rơi xuống đáy biển, vạn kiếp bất phục.
Bốn phía nguyên bản hắc ám đột nhiên có ánh sáng, Dạ Vị Ương khó chịu mị mị song nhãn, miễn cưỡng nâng mí mắt nặng nề, các binh lính ở bốn phía treo hỏa đăng, mà nam nhân hai ngày trước đem hắn trói ở nơi này xuất hiện trước mặt Dạ Vị Ương.
Từ lúc tỉnh lại, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Bắc Thần Diêu Quang.
“Trẫm hỏi ngươi, có nguyện ý vì trẫm dốc sức?” Bắc Thần Diêu Quang hỏi thẳng vấn đề, mấy ngày không gặp, Dạ Vị Ương thoạt nhìn hư nhược không ít, giống như một ngọn đèn mỏng manh lay động trong gió, có thể tùy thời tắt bất cứ lúc nào.
Hơi nhíu mày, Bắc Thần Diêu Quang đè xuống tia bất an trong lòng, hai tay sau lưng chậm rãi siết thành quyền.
Nam nhân này, quá mức nguy hiểm.
Hắn tuyệt đối không cho phép kẻ thứ hai ngoài tiểu hồ ly nhiễu loạn tâm hắn.
Dạ Vị Ương ngay cả khí lực nói chuyện cũng không có, hắn lắc đầu, hướng Bắc Thần Diêu Quang yếu ớt phun ra một tiếng “Phi”.
Nhãn tình thâm thúy hiện lên tia hàn quang, Bắc Thần Diêu Quang cười lạnh: “Lời của ngươi trẫm đang nghe thấy, trẫm tiễn ngươi lên đường.”
“Người đâu, Dạ đại nhân rất khát, cho hắn uống một ít nước.” Nâng vạt áo, Bắc Thần Diêu Quang ngồi xuống ghế bên cạnh.
Thị vệ nâng thùng gỗ đầy nước tới gần Dạ Vị Ương, đưa thùng lên từ trên đỉnh đầu nam nhân giội xuống.
Nước lạnh như băng từ trên đầu chảy xuống thân thể nam nhân đang bị trói chặt, Dạ Vị Ương há miệng hô hấp, trong gió đêm rét buốt run lẩy bẩy giống như cái sàng.
Quần áo ẩm ướt mang theo hàn khí nhập cốt dính vào người, rét lạnh không thể chịu được như băng châm đâm vào da thịt hắn, ngấm vào máu từ trong ra ngoài bắt đầu kết băng.
Không hề dừng lại, một thùng băng thủy tiếp tục giội xuống, bị nước đập vào, trâm cài tóc của nam nhân có điểm lung lay sắp đổ.
Rét lạnh khiến con người ta trở nên chậm chạp, tứ chi Dạ Vị Ương đã không còn cảm giác, tựa hồ bị đông đến chết lặng, ý thức hắn cũng dần mờ mịt.
Rất lạnh, rất đau…
Giọt nước đọng trên lông mi dày rậm trở nên vô cùng nặng nề, mí mắt sắp chống đỡ không được tùy thời đều muốn sụp xuống, trong mơ hồ, hắn thấy Bắc Thần Diêu Quang lạnh lùng nhìn hắn, chính là hắn nhìn không rõ, nhìn không rõ trên mặt người nọ là biểu tình gì.
“A!”
Thêm một thùng nước khiến Dạ Vị Ương miễn cưỡng mở mắt, bọn họ bắt đầu hất nước vào mặt hắn.
Một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mắt, dường như là Bắc Thần Diêu Quang, Dạ Vị Ương dần mất đi ý thức không thể phân biệt, ngay cả thanh âm đối phương cũng mông lung như cách một tầng nước, hư ảo mê ly, lúc thì rõ ràng, lúc thì mơ hồ.
“Chuẩn bị chết chưa, Dạ Vị Ương?”
“Chỉ cần ngươi chết, hai mắt nhắm lại, trẫm sẽ không vì ngươi mà tâm phiền ý loạn nữa.”
Càng lúc càng buồn bực Bắc Thần Diêu Quang đẩy thị vệ ra, hắn đi đến trước người nam nhân toàn thân ướt đẫm khuôn mặt trắng bệch, hô hấp thập phần mỏng manh.
“Để ta giúp ngươi chấm dứt nhân sinh ngắn ngủi này.” Bắc Thần Diêu Quang đưa tay siết cổ Dạ Vị Ương, thời điểm bàn tay thoáng dùng lực chợt chạm phải thứ gì đó, như là sợi dây.
Hắn thả lỏng tay nhìn vào cổ áo Dạ Vị Ương, dưới lớp quần áo ẩm ướt bán trong suốt là một dây tơ hồng nhìn không ra màu sắc. Bạn đang
Dây tÆ¡ há»ng?!
Bắc Thần Diêu Quang má»t phen kéo cỠáo Dạ VỠƯơng, dây tÆ¡ há»ng hiá»n lá» trên là n da tái nhợt diá» m lá» như máu, mà trên dây tÆ¡ há»ng còn có mảnh ngá»c bá»i lá»n bằng ngón tay.
Dây tÆ¡ há»ng nà y, mảnh ngá»c bá»i nà y, Äá»i vá»i Bắc Thần Diêu Quang mà nói quá mức quen thuá»c, Bắc Thần Diêu Quang chá» cảm thấy huyá»t thái dương nhói lên như bá» kim châm Äâm chÃch.
âCái nà y vì sao á» trên ngưá»i ngươi?!â Bắc Thần Diêu Quang dùng lá»±c lay nam nhân Äã muá»n chết ngất, Äá»ng tác ká»ch liá»t khiến trâm cà i tóc cùng mạo tá» trên Äầu nam nhân rÆ¡i xuá»ng Äất.
âÄÆ°Æ¡ngâ má»t tiếng, cùng vá»i trâm cà i, tóc Dạ VỠƯơng cÅ©ng tán lạc lá» ra Äôi thú nhÄ© bạch sắc dÃnh Äầy nưá»c, trong bóng Äêm hôn ám phá lá» chói mắt.
Thá» vá» bên cạnh còn chưa biết thứ xù xì kia là gì, thì Bắc Thần Diêu Quang rút lấy Äao bên hông ngưá»i kế bên, lưỡi Äao lạnh lẽo dưá»i ánh lá»a hiá»n lên mạt há»ng ngân, Bắc Thần Diêu Quang cầm Äao liá»n hưá»ng Dạ VỠƯơng chém xuá»ng.
Chuẩn xác, dây thừng rá»t trên Äất, mà ngưá»i chẳng mảy may thương tá»n.
Nam nhân sá»m Äã chết ngất trá»±c tiếp ngã và o lòng ngá»±c Bắc Thần Diêu Quang, á» thá»i Äiá»m má»i ngưá»i chưa hiá»u chuyá»n gì Äang xảy ra, từ trưá»c Äến nay Bắc Thần Diêu Quang luôn lãnh khá»c lại nóng nảy cuá»ng cuá»ng, thanh âm khẩn trương gầm lên: âThất thần cái gì! Mau mang nưá»c ấm và o!â
âVâng!â Äến khi tất cả phản ứng, chá» nhìn thấy Bắc Thần Diêu Quang vừa rá»i còn muá»n bóp chết Dạ VỠƯơng, lúc nà y lại ôm nam nhân kia trá»±c tiếp hưá»ng và o gian phòng trong khoang thuyá»n.
Äây là Äang diá» n vá» gì a?!
Hết chương thứ bá»n mươi lÄm