Phó Chí Thành cưỡi trên vai trọng giáp, đưa tay quẹt máu trên mặt, ánh mắt như chim ưng bức thẳng tới Khối Lan Đồ.
Khối Lan Đồ rốt cuộc vô thức lui một bước.
Đúng lúc này, một mũi tên như cầu vồng xuyên mặt trời, từ trên cao lao xuống, tiếng rít quanh quẩn trong hang phỉ, đồng tử Phó Chí Thành chợt co lại, nhưng hắn đã không kịp né tránh, tên kia tinh chuẩn sượt qua mũ quan của Khối Lan Đồ, khiến mũ quan của Khối tuần phủ nổ làm đôi, búi tóc xõa tung, Khối tuần phủ thành một nam quỷ tóc tai bù xù. Rồi nó lập tức xuyên thẳng qua ngực trọng giáp, thoáng cái chấn nát hai tầng thép tấm, Phó Chí Thành bị lực xung kích bức bách, lảo đảo ngã xuống, thế đi của thiết tiễn vẫn không giảm, ghim mạnh xuống đất.
Mặt đất nổ tung thành hố, ba binh sĩ Nam Cương đồng thời thối lui, mũi tên vừa vặn ghim trên giao điểm của ba sợi dây cản ngựa họ đang cầm.
Đuôi tên rung không thôi, như gió rít chói tai.
“Quá láo xược,” Trường Canh khẽ lẩm bẩm, sau đó, khi mọi người kinh sợ nhìn lại, y kéo một cây thiết tiễn lên dây, nhẹ giọng tiếp tục với Thẩm Dịch, “Thẩm tướng quân đừng quên, còn có một người.”
Thẩm Dịch vẫn chìm trong một mũi tên kinh hồng kia, hồi lâu mới tìm lại được giọng nói: “… Thứ cho ta nghĩ không ra.”
Trường Canh: “Xa tận cuối trời, gần ngay trước mắt.”
Thẩm Dịch giật nảy mình, hoảng hốt nói: “Cái gì?”
Trường Canh: “Ừ, chính là ngươi.”
Cố Quân bên dưới chẳng mảy may thấy sự thong dong bình nhật, do sắc mặt căng thẳng mà có vẻ đặc biệt lãnh đạm: “Khối tuần phủ, ta vẫn luôn muốn thỉnh giáo, là ai cho ngươi lá gan nuôi nhiều tư binh như vậy?”
Khối Lan Đồ mặt như màu đất, trong tai toàn tiếng “ù ù” của thiết tiễn, không rõ Cố Quân đứng ở bên nào, tức khắc hơi hoảng loạn: “Đại, Đại soái có điều không biết, do Tuần phủ Nam Trung ở biên cương, để phòng bạo dân làm loạn, triều đình mới ban đặc ân, có thể có một nhánh quân phòng vệ…”
Cố Quân: “Quân phòng vệ thiên hạ, ngoại trừ Ngự lâm quân của Hoàng thượng, không được dùng hỏa cơ cương giáp từ khinh cừu kỵ binh trở lên, hộp vàng trong trọng giáp Ngự lâm quân cũng không thể vượt qua sáu ấn – Khối Lan Đồ, là ta nhớ lầm hay là ngươi nhớ lầm?”
Khối Lan Đồ rùng mình.
Hắn đương nhiên biết mình đi quá giới hạn, song việc này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, có thể chụp mũ tố tội, nhưng nếu có thể lật đổ Phó Chí Thành, để lệnh kích trống được thi hành, đó chính là lỗi nhỏ dưới công lớn, căn bản chẳng tính là gì. Việc đã đến nước này, tuyệt không thể quay đầu lại, hắn nắm chặt tay, âm trầm nói: “Phản thần tặc tử ở ngay đây, Hầu gia hiện tại muốn tính chuyện hộ vệ quân vượt quy chế với ta à?”
Cố Quân hơi nhíu mày, tựa hồ không quen giáp mặt múa mép khua môi với người ta lắm, so với năm đó ở trên thuyền phản quân Đông Hải miệng lưỡi trơn tru, quả thực như hai người vậy. Khối Lan Đồ lập tức tự cho là bắt được thần sắc thoáng qua này, đột nhiên cảm thấy An Định hầu trong truyền thuyết cũng chẳng có gì đáng sợ.
Khối Lan Đồ đã chẳng sá gì, nghĩ bụng: “Hắn cũng chẳng qua là một người trẻ tuổi thân phận tôn quý mà thôi, không có cựu bộ của lão Hầu gia, Cố Quân là cái thá gì?”
Phó Chí Thành phẫn nộ quát: “Họ Khoái, ngươi nói ai là phản thần tặc tử!”
Khối Lan Đồ cao giọng nói: “Chư vị, chúng ta hiện đã bị phản quân bao vây, theo tình hình trước mắt, chỉ có thể bắt tặc bắt vương, không cho chúng thời cơ phản ứng! Thỉnh các quý nhân ước thúc thủ hạ, đừng phóng túng phản nghịch!”
Phó Chí Thành tức quá hóa cười, mặt mũi hắn vốn đã xấu xí, khi cười càng y hệt ác quỷ: “Bắt ta, ngươi cứ thử xem!”
Vừa dứt lời, đám thân binh của Phó Chí Thành đã dẫn đầu làm loạn, cùng xông vào đại điện của hang ổ sơn phỉ, thân vệ quân Nam Cương và đội phòng vệ của Tuần phủ lập tức giáp lá cà.
Hang phỉ Hạnh Tử Lâm con con giây lát liền chật ních.
Thẩm Dịch không rõ vì sao Cố Quân còn giả hèn xem náo nhiệt, bị tiếng hò hét rung trời kích thích, suýt nữa chạy xuống, quay người lại thấy Trường Canh mặt không đổi sắc, hướng mũi tên chỉ thủy chung không rời Cố Quân, kẻ nào to gan lớn mật dám tới gần, sẽ xiên kẻ đó thành xâu.
“Thẩm tướng quân yên tâm, nghĩa phụ đã tính sẵn trong lòng, ta cũng đang dõi chặt đây.” Lúc Trường Canh nói có sự chắc chắn và chân thật đáng tin bất hiển sơn bất lộ thủy.
Chớp mắt, trong lòng Thẩm Dịch bỗng sinh ra một ý nghĩ – Cố Quân vừa cố ý kích hóa mâu thuẫn giữa Phó Chí Thành và Khối Lan Đồ, là muốn mượn đao giết người sao?
Trường Canh: “Hôm nay nếu Phó Chí Thành bị bắt, Thống soái Nam Cương bỏ trống, Hoàng thượng tuy khư khư cố chấp, nhưng cũng biết nặng nhẹ, biên cương trọng địa, tất cần đại tướng phòng thủ, phóng nhãn khắp triều dã, không ai có tư lịch hơn Thẩm tướng quân – huống chi xét đến cùng, Hoàng thượng chèn ép binh quyền của nghĩa phụ ta, chẳng qua là do bệnh đa nghi quá nặng thôi, họ từ nhỏ lớn lên bên nhau, tình cảm còn đó, an nguy của Đại Lương cũng còn đặt trên vai nghĩa phụ. Lệnh kích trống vừa ban, Huyền Thiết hổ phù hình đồng hư thiết, Thống soái Nam Cương bất cứ ai làm, đều có quyền quản hạt lại không có binh quyền thực tế, nghĩa phụ đã tỏ rõ thái độ, Hoàng thượng chẳng lẽ không nên đánh một gậy cho một quả táo ngọt, để Thẩm tướng quân được lợi?”
Nói đến đây, Trường Canh dừng một chút, cười tiếp tục: “Thẩm tướng quân xem, Hoàng thượng tuy không ưa đệ đệ hời này lắm, thưởng ngày lễ ngày tết nên cho lại chưa từng thiếu một phần, cộng lại còn hơi cao hơn bổng lộc của nghĩa phụ đấy.”
Thẩm Dịch nhãng đi vấn đề phức tạp là “Phủ rốt cuộc do ai nuôi”, sửng sốt nhìn Trường Canh, thần sắc thay đổi xoành xoạch, rất lâu mới cảm thán: “Điện hạ thật sự khác quá rồi.”
Thiếu niên năm đó họ dẫn đi từ Nhạn Hồi tiểu trấn đơn thuần quật cường như vậy, tất cả hỉ nộ ai lạc nhìn qua là thấu, Thẩm Dịch rất nhiều lần thầm khâm phục y tâm chí kiên định – thay bằng đứa trẻ bình thường, trong một đêm từ thiếu niên tiểu trấn biến thành hoàng tử đương triều, sớm đã bị đế đô phồn hoa làm mờ mắt rồi, mà Trường Canh khi đó còn là một đứa trẻ chưa từng biết vinh hoa phú quý là gì, thế nhưng kiên quyết rời khỏi hầu phủ, thà rằng trời cao biển rộng lang bạt giang hồ, cũng không chịu trở về làm quý nhân điện hạ ếch ngồi đáy giếng.
Người trẻ tuổi lúc này trong cảnh giương cung bạt kiếm chậm rãi nói về đại thế thiên hạ với y, đã mất đi nét trẻ con, hoàn toàn thay đổi đến độ khiến y kinh hồn táng đảm.
Trường Canh không đáp gì, bốn năm qua, từ thân đến tâm y đều không dám lơ là một ngày, không phải vì muốn kiến công lập nghiệp, mà là muốn mau chóng mạnh hơn, một ngày kia mạnh đến mức có thể chuyện trò vui vẻ với Ô Nhĩ Cốt… Có thể bảo vệ một người.
“Vấn đề lớn nhất của triều ta trước mắt là thiếu tiền,” Trường Canh nói, “Hải vận tuy mở, nhưng người Trung Nguyên lại rất ít ra khơi, phòng thủ trên biển cũng chẳng chú trọng, dựa vào người nước ngoài lui tới mang đến mậu dịch, xét đến cùng, khoản lợi nhuận lớn vẫn do đám thương nhân Tây Dương lái thuyền này kiếm đi, chút bạc chảy vào không đủ để Hoàng thượng bí mật mua tử lưu kim từ người Tây Dương.”
Thẩm Dịch: “Đây chỉ là nhất thời, không phải không có đường ra.”
Trường Canh tựa hồ thoáng nở nụ cười: “Không sai, mùa xuân năm nay ta đã đi xem qua con đường tơ lụa, thấy cửa ngõ Lâu Lan phồn hoa đến khó tin, vừa nghĩ đến đây là do nghĩa phụ ta một tay chăm lo, trong lòng không khỏi thấy thơm lây – tối đa ba năm, con đường tơ lụa có thể thông hoàn toàn, chân chính xuyên qua toàn cảnh Đại Lương, chờ tới khi bách tính thật sự có thể thu lợi từ đây, tất có đủ vàng bạc chảy vào quốc khố, đến lúc ấy Linh Xu viện không còn cần sầu lo vì tiền bạc, thủ quân các nơi quân lương sung túc, binh cường mã tráng, còn kẻ nào dám cả gan xâm phạm? Như vậy là Binh bộ định đoạt hay nghĩa phụ ta định đoạt, trong mắt y có thể cũng không hề khác biệt gì.”
Thẩm Dịch im lặng, không biết vì sao xa cách năm năm mà Trường Canh ngược lại càng hiểu Cố Quân hơn.
Nhưng y nói không sai một chữ nào.
Mấy năm trước, Cố Quân còn thường xuyên nói phải đánh đây đánh kia, song từ khi tiếp quản con đường tơ lụa, thì y ngày càng ít nhắc tới những việc này.
Một mặt là theo tuổi tác lớn dần, suy nghĩ sâu sắc hơn, kích phẫn dần tiêu, mặt khác… là Cố Quân từ đầu đến cuối chưa từng có ý định nắm binh quyền không buông để sính uy phong.
Cả đời y cầu, chẳng qua là gia quốc yên ổn mà thôi.
Nếu phải chiến, thì mặc giáp lên ngựa, nếu cần thủ, y cũng sẵn lòng làm một thủ vệ thương đạo thanh bần trên con đường tơ lụa.
Nghe nói sự ăn ý và tín nhiệm giữa một tướng quân và hộ giáp sư của y là người khác không cách nào chen vào, trong lòng Trường Canh không tự chủ được hơi ghen. Không đợi y lên cơn ghen, bỗng nhiên vang lên một tràng tiếng đập cánh.
Một con chim đậu trên cửa sổ, Trường Canh hơi sửng sốt, sau đó tạm cất cung tên. Chim nọ ngoan ngoãn bay tới đậu vào lòng bàn tay y, lại là một con chim gỗ, sống động như thật.
Thẩm Dịch xuất thân Linh Xu viện, thói xấu thấy cái mình thích là thèm cả đời đi theo, vừa thấy con chim ấy thì lập tức nhìn chằm chằm, lại không tiện hỏi xin Trường Canh, thèm thuồng vò đầu bứt tai.
Trường Canh gõ nhẹ vài cái theo tiết tấu trên bụng chim, phần bụng nó liền bật ra, để lộ một cuộn giấy bên trong.
Trường Canh mở ra xem qua, sắc mặt núi lở bất động vậy mà lại hơi thay đổi.
Thẩm Dịch: “Sao vậy?”
Lúc này, Cố Quân bên dưới khóe mắt bắt được một chút lưu quang, y giơ tay lên, lại chỉ đặt bàn tay thon dài xinh đẹp như quý công tử kia lên thanh kiếm bên hông mình.
Một binh lính Nam Cương dáng người thấp bé đột nhiên chui ra, lao thẳng tới Khối Lan Đồ, Huyền Thiết thị vệ của Cố Quân lập tức ra tay cứu giúp.
Khối Lan Đồ còn chưa kịp yên tâm, lại thấy sĩ binh Nam Cương kia há mồm phun cái gì, hắn theo bản năng giật mình cảm thấy không đúng, quay đầu muốn né nhưng không kịp.
Một mũi xuy tiễn bằng đầu ngón tay chui thẳng vào cổ hắn, cùng lúc đó, Huyền Thiết thị vệ một đao chém xuống đầu sĩ binh Nam Cương, giống như căn bản không nhìn thấy mũi xuy tiễn bay về phía Khối đại nhân.
Họng Khối Lan Đồ co giật mạnh vài cái, hắn tựa hồ muốn đưa tay bắt lấy cái gì-
Trong tích tắc, kẻ ám sát lẫn người bị ám sát đồng thời mất mạng.
Tôn Tiêu sợ quá lui lại đâm sầm vào tường, Cố Quân đột nhiên mỉm cười với hắn.
Ngay sau đó, một tiếng rít phóng lên trời, đỉnh đại điện cao tít của hang phỉ bị lật tung một nửa, hằng hà sa số huyền ưng hò hét lao xuống-
Khối Lan Đồ và Tôn Tiêu muốn lợi dụng Cố Quân bức phản Phó Chí Thành, ngờ đâu Cố Quân không theo ý họ, không chờ họ ra chiêu, đã kích thích mâu thuẫn trước, mượn tay Phó Chí Thành giết Khối Lan Đồ vướng tay vướng chân, Huyền Thiết doanh dùng cách nào đó lẻn vào Nam Cương lại hiện thân giết Phó Chí Thành, sư xuất hữu danh, nhất tiễn song điêu…
Nhưng không đúng.
Trường Canh chợt quay người lao xuống gác, cục này chưa dừng ở đây!
Người bắt đầu không phải Khối Lan Đồ, không phải Binh bộ, không phải Tôn Tiêu, thậm chí không phải Cố Quân…