“Tử Thanh!” Nhảy xuống xe ngựa, Triều Cẩm đẩy Lí Nhược: “Mau dẫn nàng đi!Nếu muộn thì các ngươi muốn ra khỏi Phạm Dương cũng khó!”
“Nhưng mà Tử Thanh ca ca bọn họ…”
“Ta sẽ dùng toàn lực cứu họ!” Triều Cẩm lỗ mãng buông một câu, gấp gáp chạy về phía An phủ, Tử Thanh, ngươi đừng có chuyện gì! Đừng có việc gì a!
“Tiểu Tình tử, đi!” Lí Nhược dìu Tô Tình lên xe ngựa, chính mình cầm dây cương, đánh xe ngựa chạy về phía cửa bắc.
Hoảng sợ nhìn lòng bàn tay đầy máu tươi, lòng Tô Tình là một mảnh hỗn loạn,hắn sẽ thế nào? An gia Lục công tử này đến tột cùng sẽ thế nào? Còn cóNhã Hề tỷ tỷ thiện lương kia nữa, cứ như vậy rời đi, nàng có thể haykhông…
“Tiểu Tình tử, cái gì cũng đừng nghĩ nữa, nàng chỉ cần theo ta rời khỏi PhạmDương, nàng sẽ có một bầu trời mới.” Thanh âm Lí Nhược vang lên, làm cho lòng Tô Tình không khỏi dấy lên một trận chua xót.
***
Trong An phủ, An Lộc Sơn sai người đem thi thể Trịnh Nguyên Hoán đi, một lầnnữa mang lên thêm rượu cùng đồ ăn, tiếng nhạc lại một lần nữa vang lên.
“Ha ha, tiểu mỹ nhân……” An Lộc Sơn muốn tiến lên nâng Nhã Hề dậy, lại bịNhã Hề tránh đi, trên mặt đột nhiên liền tràn đầy tức giận.
“Cha!” Tử Thanh bỗng nhiên hô một tiếng, khiến An Lộc Sơn kinh ngạc nhảy dựng.
Nheo mắt nhìn Tử Thanh, An Lộc Sơn phất tay: “Giờ này hồng y tiểu mỹ nhânkia của ngươi sợ là đã sớm tắm rửa xong xuôi rồi, sao ngươi còn ở đây?”
Tay phải bị thương nắm chặt để sau lưng, Tử Thanh đỏ mặt, nói ra câu nói tà ác nhất đầu tiên trong cuộc đời: “Cha, tối nay ta muốn…ta muốn có cảhai mỹ nhân!”
“Tiểu tử ngươi, khẩu vị cũng không nhỏ như lão tử a?” An Lộc Sơn cười ha hả,nhưng không chịu buông tha liếc Nhã Hề một cái: “Nhưng mà lão tử là changươi, không bằng như vậy, tối nay ta hưởng thụ xong mỹ nhân này, ngàymai lão tử lại đổi với ngươi?”
Tử Thanh chỉ cảm thấy một trận buồn nôn, nhưng mà diễn thì vẫn phải diễn,liền lập tức quỳ xuống: “Cha, lúc này người có thể bỏ thứ mình yêu thích được không?”
“Không được!” Sắc mặt An Lộc Sơn có vẻ đột nhiên âm trầm đi không ít: “Lần này dù có Thiên Vương lão tử đến đây thì lão tử cũng không nhượng bộ!”
“Ngươi!” Tử Thanh chỉ thiếu chút nữa đã lao lên cho hắn một đấm! Lại cảm thấygóc áo bị cái gì kéo, thì ra là Nhã Hề ý bảo nàng không cần chính diệnxung đột.
Nhã nhi, ta không có đường lui, ta chỉ có thể bất chấp tất cả mà lập tứcmang nàng đi! Nhìn ánh mắt thản nhiên của Nhã Hề, con ngươi Tử Thanhtràn đầy sầu lo.
Nhẹ nhàng cười, Nhã Hề bỗng nhiên nhìn Tử Thanh, thấp giọng hỏi: “Chàng có nhớ kỹ ta tối nay không?”
Tử Thanh gật đầu, cảnh tượng ấy, cho dù qua ngàn năm nữa cũng tất nhiên nhớ rõ!
Nhã Hề bỗng nhiên đứng dậy, hơi hơi cúi người với An Lộc Sơn: “Đa tạ An đại nhân yêu thích, Nhã Hề chẳng qua là một linh nhân, không xứng với sựyêu mến của đại nhân.”
“Vậy…lão tử cho ngươi lựa chọn, muốn sống hay muốn chết thì tùy ngươi!” Rút đaokhỏi vỏ, vứt xuống dưới chân Nhã Hề, An Lộc Sơn giận dữ quát: “Hoặc làtối nay hảo hảo bồi tiếp lão tử, hoặc là phải đi gặp Diêm Vương lão tử!”
“Vậy trước tiên lấy mạng ta đã!” Tử Thanh chắn trước mặt Nhã Hề, nghiêm nghị nhìn An Lộc Sơn, Nhã nhi, cho dù chết thì ta cũng sẽ không để hắn tớigần nàng một phân!
Đứa ngốc…Nhã Hề gượng cười, ánh mắt dừng lại trên bàn tay bị thương của nàng, chàng bị thương khi nào? Bất giác kinh hãi.
“Tiểu tử! Ngươi phản sao?” An Lộc Sơn đập bàn bật dậy: “Vì một linh nhân màngươi cũng dám rống lên với lão tử! Thiếu một nhi tử như ngươi, lão tửcũng vẫn có thể có trăm ngàn tử tôn! Ngươi cho rằng lão tử không dámgiết ngươi?”
“Ngươi không thiếu nhi tử! Nhưng Nhã Hề lại là bảo bối duy nhất trong lòng ta! Ta không thể để ngươi giày xéo nàng!” Thanh âm lẫm liệt nói ra lời, tân khách đang ngồi không khỏi đại kinh thất sắc.
Xa xa chợt nghe thấy những lời này của Tử Thanh, thân mình Triều Cẩm chấnđộng: “Duy nhất…” Chẳng lẽ không quản ta làm thế nào, cũng đều thua sao?
“Ngươi muốn chết!” Rút ra bội kiếm của thị vệ, An Lộc Sơn một kiếm chỉ vào yết hầu Tử Thanh.
“Tử Thanh! Tử Thanh!” Nhã Hề vội kéo Tử Thanh đến bên ngươi, chắn giữa TửThanh cùng An Lộc Sơn. Bàn tay đầy máu tươi của Tử Thanh đột nhiên nắmlấy tay Nhã Hề, đặt lên ngực mình: “Nhã nhi…chúng ta đi!”
Đời này kiếp này, có nàng, vậy là đủ rồi…
Gượng cười, Nhã Hề chỉ lắc đầu, thản nhiên nhìn An Lộc Sơn: “Ngài bảo ta làmỹ nhân, chẳng qua là coi trọng túi da của ta, nếu ta biến thành một kẻxấu xí, đại nhân, ngài còn nguyện ý cùng ta có một đêm đẹp không?”
“Ngươi có ý gì?”
Đột nhiên Nhã Hề tiến lên một bước, bắt lấy tay An Lộc Sơn, dĩ nhiên lạiđặt thanh kiếm lạnh như băng lên má, chỉ phút chốc, liên tục ba đạo vếtmáu kinh người liền hiện lên trên mặt nàng: “Nếu đại nhân vẫn không chịu buông tay, thanh kiếm này đâm vào yết hầu Nhã Hề, lưu lại cỗ thi thểdâng đại nhân tiêu một đêm xuân, được không?”
“Nhã nhi!” Đau lòng ôm nàng vào lòng, Tử Thanh hoảng sợ vươn tay vuốt lênmặt nàng: “Sao nàng có thể…như thế nào lại có thể tổn thương chính mìnhnhư vậy?”
Thản nhiên cười, Nhã Hề chỉ rơi lệ lắc đầu: “Khuôn mặt này của ta nếu khôngbị phá hủy, chàng sẽ vì ta mà làm bao nhiêu việc ngốc đây? Ta chỉ muốnchàng được bình an, muốn chàng an tâm……” Ta tin tưởng chàng sẽ khôngghét bỏ ta, sẽ không bỏ rơi ta, ta dùng thâm tình cả đời đổi lấy thươngtiếc cả đời của chàng!
“Mất hứng! Quá mất hứng!” Ném kiếm trong tay, An Lộc Sơn quay đầu đi:“Nghịch tử! Ngày mai ngươi mang theo nữ nhân không biết tốt xấu này rờikhỏi Phạm Dương cho lão tử! Đi Hà Đông Vân Châu mười mấy năm rồi hẵnvề!”
Ta không nghe lầm chứ? Tử Thanh có chút sững sờ.
An Khánh Tự cùng Sử Triều Nghĩa nhìn nhau, không cần nói cũng hiểu màcười, chẳng cần mưu kế mà tiểu tử này đã liền ngoan ngoãn rời khỏi PhạmDương, đến cái loại địa phương chiến loạn không ngớt như Vân Châu kia,khi nào muốn cái mạng nhỏ của hắn cũng đều dễ như trở bàn tay.
Van Châu? Triều Cẩm hít một hơi, thấy giờ phút này Tử Thanh đã không còn nguy hiểm, liền lặng yên rời khỏi yến hội.
Tử Thanh a Tử Thanh, lần này ngươi thật sự vào tử địa rồi!