Hắn thản nhiên nói: “Tôi không giống cáccậu. Đối với hai người, chuyến đi tới đây chỉ là một trải nghiệm ly kỳ,còn với tôi nơi này lại chứa đựng một khúc mắc lớn, nếu không hiểu rõđược, chỉ e đời này dù tôi có nhớ ra tất cả mọi chuyện cũng khó mà sốngthanh thản.”
Tôi nghe xong, trong lòng bỗng có cảmgiác nôn nóng khó tả. Kỳ thực không phải tôi không hiểu những lời hắnnói, nhưng hoàn cảnh chúng tôi bây giờ không cho phép xuất hiện thêmphiền toái nào nữa. Chuyện cần lo lắng lúc này là làm sao thoát ra khỏiđây; bằng không dù chúng tôi có tìm được tất cả bí mật trên thế giới này thì đợi đến khi dưỡng khí cạn kiệt, cả đám chết ngạt trong này, nhữngbí mật đó cũng hoàn toàn vô giá trị.
Tôi nói với hắn những lo ngại của mình,Muộn Du Bình cũng có vẻ lưỡng lự, hỏi lại tôi: “Chuyện thoát ra khỏiđây, cậu nắm chắc được mấy phần?”
Nghe hắn hỏi tôi mới chợt nhớ ra mình chưa quan sát trần căn phòng, liền ngẩng lên xem xét.
Trong tất cả bút ký tôi từng đọc, mọitrần mộ dạng hình chóp đều được miêu tả là rất vững chắc, theo tôi cáigọi là “thất hoành bát tung” dùng để chịu lực ở trần mộ chính là chỉ kết cấu hình vòm, ở giữa cao, hai bên thấp. Có điều ở đây lại áp dụng kiểulàm trần bằng giống trên đất liền, như thế đào động ở đâu cũng khôngquan trọng.
Trần căn phòng cao hơn mười mét, nơi nàylại không có gì để chồng lên làm điểm tựa, trước tiên đành phải lấy kính đẽo thành từng bậc trên cây cột bên cạnh, sau đó leo lên cạo lớp đấtsét trắng bên ngoài, tiếp đó xử lý nốt lớp gạch xanh, không cần quá cẩnthận, chỉ cần tính thời gian cho chuẩn. Phá hỏng kết cấu phía trên rồi,phần trên tự nhiên sẽ vỡ ra thành một cái động, đợi nước biển lấp đầyngôi mộ này là có thể thoát ra ngoài.
Mấu chốt của kế hoạch này là phải tínhthời gian thật chuẩn, nếu không căn đúng lúc thủy triều xuống để phá vỡkết cấu trần mộ, không chừng cả cái động này sẽ bị nước biển tràn vàophá sụp, chúng tôi cũng bị đè chết trong đống đổ nát.
Tôi bàn qua việc này với Muộn Du Bình, cả hai đều tự an ủi mình rằng khả năng thoát ra là rất lớn, có điều chúngtôi vừa thoát ra thì ngôi mộ này cũng đi tong. Nhưng nó cũng không chạyđi đâu được, cái gì vốn có thì vẫn còn nguyên chỗ cũ, đợi cả đám quay về chuẩn bị vài hôm rồi quay lại cũng chưa muộn, bây giờ không nên nônnóng.
Hắn gật gật đầu, cuối cùng cũng bị tôithuyết phục. Bàn Tử đợi không nổi, lên tiếng: “Vậy còn chờ cái qué gìnữa, giờ chúng ta cứ xử lý cái cột này trước đi, không khéo lát nữa chân tay lại luống cuống.”
Tôi nhìn đồng hồ, còn sáu tiếng nữa mớitới giờ thủy triều xuống, thời gian vẫn còn dư dả, lắc đầu nói: “Chúngta vừa rồi tốn sức quá nhiều, cơm lại chẳng có đến một hột trong bụng,khí lực suy giảm nghiêm trọng. Bây giờ nên nghỉ ngơi cho tốt, lát nữa ra ngoài chưa biết phải đối mặt với những thứ gì đâu, nói không chừng conthuyền phía trên đã đi rồi, nếu không đủ sức khỏe, thoát ra rồi lại chết đuối thì khổ.”
Bàn Tử vốn là người tích cực, nghe tôinói có lý như thế đành buồn bực gãi đầu: “Con mẹ nó, còn phải chờ nữasao? Vậy tôi đi ngủ một lát đây, khi nào bắt đầu thì gọi tôi.”
Tôi cũng tìm một chỗ ngồi xuống nghỉngơi, có điều đầu óc vẫn không ngừng hoạt động. Tôi nhẩm tính, khi nướcbiển bắt đầu tràn vào thì tiếp theo sẽ chảy theo hướng nào, thông đạodưới đáy ao đã bị tấm bia đá chặn lại, tuy không kín hoàn toàn nhưngnước thoát ra bao giờ cũng chậm hơn chảy vào, vậy chắc chắn sẽ có mộtlượng lớn nước tràn vào cái động kia. Vấn đề là tôi không biết cái độngnày thông đến đâu, giả sử thông đến một căn phòng khác thì phiền to, chỗ đó sẽ hình thành một xoáy nước khổng lồ hút hết cả ba người chúng tôivào.
Nghĩ tới đây, tôi vô thức liếc nhìn vàobên trong động, nghĩ xem có cách nào chặn cửa động này lại được không.Tôi lập tức nghĩ ngay đến mô hình trên bàn kia, xét chiều cao và bề rộng cửa động thì có vẻ lắp vào vừa khít.
Nhưng trong khoảnh khắc tôi chăm chú nhìn vào cửa động, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Trong bóng tối phía sau cổng tò vò, cómột thứ ma lực hấp dẫn ánh mắt tôi. Thứ ma lực ấy không những mãnh liệtmà còn rất bức bách, tôi muốn quay đầu nhưng chợt phát hiện ra cổ mìnhđã cứng đờ, ánh mắt cũng không sao dời đi được.
Đồng thời tôi còn cảm nhận được một thứcảm giác nôn nóng khó giải thích, giống như một người đói khát tới cựcđiểm vớ được gói thức ăn mà không làm cách nào xé được giấy bao. Cảmgiác nôn nóng này rất nhanh chuyển thành sự thôi thúc, dẫn dụ tôi tiếnvào bên trong.
Mọi chuyện chỉ diễn ra trong nháy mắt,không có dấu hiệu gì báo trước. Đến khi bọn họ phát hiện ra thì đã muộn, tôi nhanh chóng đẩy Muộn Du Bình trước mắt ra, chạy thẳng vào trong. Từ chỗ tôi đến cửa động chỉ cách một quãng ngắn, chạy vài bước tôi đã chìm vào bóng đêm, hắn có muốn kéo lại cũng không kịp. Lúc đó tôi hoàn toànkhông biết mình đang làm gì, trong lòng chỉ một mực muốn chạy đến nơisâu nhất trong động, đèn pin cũng không thèm bật, cứ điên cuồng chạytrong bóng tối. Không cần biết dưới chân có gì, cũng không để ý đằng sau có ai đuổi theo hay không.
Nhưng tôi vừa chạy được vài bước đã cảmthấy một luồng kình phong từ phía sau ập tới, đầu gối trái nhói đau, hai chân mềm nhũn, ngã vật xuống đất.
Tôi ngã rất đau, trán đập thẳng xuốngnền, đầu ong ong lên, mũi lấm tấm máu tươi. Nhưng cũng nhờ cú ngã này mà cảm nôn nóng trong lòng tôi nhanh chóng biến mất, thần trí lại tỉnh táo như bình thường.
Tôi hơi hồi hộp, trong lòng trào dâng một cảm giác khó nói nên lời. Huyệt động này quả thực nguy hiểm, chỉ cầnnhìn vào bóng đêm thăm thẳm ấy là người ta dễ dàng mất trí, tôi vừa nhìn chăm chú trong giây lát đã trúng bẫy ngay.
Quay đầu nhìn lại đã thấy Bàn Tử và MuộnDu Bình đuổi tới nơi, bên cạnh còn lăn lóc một cái đèn pin, xem ra nóchính là thứ đập trúng đầu gối tôi.
Bọn họ dạt sang hai bên, không nói lờinào lập tức lôi tôi ra ngoài. Nhưng một chân tôi đã bị thương, đứng cònkhông vững, bọn họ kéo thế nào cũng không đi được, vả lại ánh sáng trong đây cũng mờ mờ ảo ảo, tình thế trở nên hỗn loạn vô cùng.
Bản Tử thấy một tay khiêng không nổi liền kẹp đèn pin vào nách, dùng cả hai tay lôi tôi lên, động tác hết sức thô bạo, tôi bị hắn kéo mạnh đến mức muốn xỉu luôn cho rảnh.
Đúng lúc này, ánh đèn vô tình quét qua một góc, mắt tôi chợt lóe lên, trong bóng tối kia hình như có ai đang ngồi.
Ánh sáng quét qua quá nhanh, tôi khôngsao nhìn rõ, nhưng dám chắc là hình người. Tôi chợt nhớ tới chú Ba, kêulên: “Chờ đã, bên kia có người!”
Bàn Tử nghe xong quay đầu lại dùng đèn rọi một vòng, nhưng bóng người kia đã đứng dậy chạy biến vào trong động.
Lần này cả ba người đều thấy rõ ràng,chúng tôi ngẩn người, tiếc nỗi không nhìn rõ đó là ai. Muộn Du Bình phản ứng nhanh nhất, hô to: “Mau đuổi theo!”, lời vừa dứt đã chạy biến đi,Bàn Tử chửi một tiếng, đành phải đuổi theo.
Tôi chật vật một lúc mới đứng lên được,khập khiễng lê theo sau. Lúc này Muộn Du Bình đã đuổi kịp người kia, lại thêm Bàn Tử vừa chạy tới, hai người đè kẻ đó xuống đất. Bàn Tử dùng đèn pin rọi vào, a lên một tiếng kinh ngạc: “Là A Ninh!”
Tôi lết tới nơi, vừa thấy liền kinh hãi.Cô ta đầu bù tóc rối, mặt mũi lem nhem, bộ đồ lặn trên người rách náttơi tả, toàn thân toát ra một thứ mùi khó ngửi, mũi và miệng đều có vếtmáu, không biết cô ta đã gặp phải chuyện gì mà thành ra thế này. Lúc này tôi mới phát hiện ra ba chúng tôi tới được đây cũng chẳng dễ dàng gì,nhất là Bàn Tử, cả người chi chít vết thương, vô cùng thê thảm.
Bàn Tử nhìn thấy cô ả liền nổi nóng, chỉtay vào mặt bắt đầu chửi, nhưng mới được vài câu Muộn Du Bình đã độtngột ngăn hắn lại, nói: “Chờ đã, cô ta có điểm bất thường!”