Đấu võ mồm thì đấu võ mồm, đối với Tịch Thiên Thương dũng cảm quên mình cùng hắn nhảy xuống sông, trong lòng Dạ Vị Ương vẫn là có mấy phần cảm giác vi diệu.
“Thật muốn xé ngực ngươi ra nhìn xem, tim ngươi có phải làm bằng đá không, ta vì ngươi nhảy sông, ngươi một chút cảm động cũng không có, như thế nào cũng nên cảm động khóc rống tuôn lệ, sau đó lập tức nhào vào ngực ta hô: Hoàng thượng, hoàng thượng ta yêu ngươi chết mất! Hoàng thượng, Tiểu Ương Tử về sau chính là người của ngươi, ngươi nha sao lại cởi y phục của ta a…” Ui!
Tịch Thiên Thương đang vui vẻ tưởng tượng Dạ Vị Ương bên này trừng mắt dùng đuôi quất thẳng vào hắn.
“Ái phi, ngươi đánh ta làm gì?”
Ngươi nói hai người vừa từ dưới sông đi lên, Tịch Thiên Thương thế nhưng tuyệt không lo lắng khẩn trương, ngược lại bắt đầu vô kiểm vô bì (không giữ hình tượng, da mặt dày =]]).
Dạ Vị Ương dùng sức giãy khỏi tay đối phương, lầm bầm nói: “Nếu để người trong triều đình biết ngươi cùng ta nhảy sông, quay đầu sẽ không nói là đại nịnh thần, mà chính là hồ yêu hại nước hại dân.”
Tịch Thiên Thương cười ha hả: “Ai dám nói ái phi của trẫm là hồ yêu hại nước hại dân, trẫm là người đầu tiên đem hắn ném xuống sông a.”
Tuy rằng Tá»ch Thiên Thương vô kiá»m vô bì, bất quá có ngưá»i nà y bên cạnh trái lại khiến Dạ VỠƯơng an tâm không Ãt, hắn nhìn quanh bá»n phÃa, trưá»c mắt bá»n há» là dòng sông má»i vừa rÆ¡i xuá»ng, sau lưng là má»t cánh rừng, cÅ©ng không biết bá»n há» là bá» nưá»c sông Äánh dạt tá»i hay sao, chung quanh không má»t bóng ngưá»i.
âChúng ta có nên á» nÆ¡i nà y chá» bá»n ngưá»i Thưá»ng Thiếu Äiá»n tìm Äến?â Má»t tráºn gió thá»i qua, Dạ VỠƯơng nhá»n không ÄÆ°á»£c Äánh má»t cái rùng mình, tháºt lạnh.
âÄi thôi.â Tá»ch Thiên Thương kéo tay Dạ VỠƯơng Äem ngưá»i túm lên.
Dạ VỠƯơng thất tha thất thá»u theo sát á» bên cạnh: âÄi chá» nà o?â
âTrừ bá» ngưá»i cá»§a chúng ta, thÃch khách khẳng Äá»nh cÅ©ng sẽ phái ngưá»i Äến hạ du phụ cáºn tiến hà nh tìm kiếm, chá» ngưá»i khác tá»i cứu, ta cà ng thÃch nắm trong tay váºn má»nh chÃnh mình.â Tá»ch Thiên Thương quay Äầu nhìn Dạ VỠƯơng khóe môi giương lên, nhãn thần lấp lánh tá»±a như hai ngá»n minh ÄÄng là m cho ngưá»i ta cảm thấy an tâm, âÄi thôi, tiá»u há» ly.â
Dạ VỠƯơng theo Tá»ch Thiên Thương Äi và o rừng, trong chá»c lát trên ngưá»i ưá»t Äẫm khiến hắn nhá»n không ÄÆ°á»£c phát run, Äiá»u nà y là m hắn nhá» tá»i ngà y trưá»c từng má»t lần rÆ¡i và o trong nưá»c.
Lần ấy tuy rằng sá»ng sót biến thà nh há» ly, chÃnh là rất nhanh bá» thợ sÄn bắt ÄÆ°á»£c nhá»t và o lá»ng sắt, vừa Äói vừa lạnh trên ngưá»i còn bá» thương, thá»i Äiá»m Äó Dạ VỠƯơng chân chÃnh cảm nháºn ÄÆ°á»£c thế nà o gá»i là âtuyá»t vá»ngâ.
Hắn nhìn thoáng qua Tá»ch Thiên Thương phÃa trưá»c, quần áo bá» nưá»c sông thấm ưá»t dÃnh và o lưng nam nhân kia, phát há»a nên tấm lưng rá»ng lá»n vững trải, tuy nói luôn bá» Tá»ch Thiên Thương nhiá»u lần cỠý khi dá» , nhưng hiá»n tại dưá»i tình huá»ng nà y nhìn thấy Tá»ch Thiên Thương Äi nhanh vá» phÃa trưá»c, lại khiến cho Dạ VỠƯơng mạc danh cảm thấy bá»n há» có thá» ra khá»i cánh rừng nà y, thuáºn lợi trá» vá» nhà .
Äại khái chÃnh là âtuyá»t vá»ngâ cùng âhy vá»ngâ khác biá»t Äi.
Chẳng qua khiến ngưá»i ta phiá»n lòng chÃnh là , nhà dá»t còn gặp mưa Äêm, Äi chưa ÄÆ°á»£c bao lâu trá»i bắt Äầu âm xuá»ng, xem ra sắp Äá» mưa.
âTa thÃch ngươi nên má»i trêu Äùa ngươi, bằng không ngươi xem ta có trêu Äùa những ngưá»i khác? Äúng là tiá»u há» ly không biết Äiá»u.â (=]])
âNgươi lần trưá»c nói mấy ngà y nay Äã suy nghÄ© kÄ©, suy nghÄ© kÄ© cái gì a?â Bên cạnh chẳng còn ai khác, Dạ VỠƯơng cùng Tá»ch Thiên Thương hà n huyên, dù sao cÅ©ng tránh né ngưá»i nà y, chi bằng nhìn xem Tá»ch Thiên Thương suy nghÄ© cái gì.
Má»t giá»t mưa to như hạt Äáºu rÆ¡i trên thú nhÄ© Dạ VỠƯơng, Dạ VỠƯơng ngẩng Äầu nhìn lên khoảng không, vô sá» giá»t mưa tà tách bắt Äầu rÆ¡i xuá»ng.
âTa biết ngươi hiá»n tại không thÃch ta, bất quá không quan há», ta liá»n như váºy theo Äuá»i ngươi, má»t ngà y lại má»t ngà y, nÄm nà y lại nÄm nữa, cÅ©ng không tin ngươi sẽ không yêu thương ta.â Tá»ch Thiên Thương cưá»i ha hả, Äùa cợt nói: âTá»t nhất là Äến lúc ngươi thương ta, sau Äó ta liá»n không thương ngươi, cho ngươi nếm thá» chút tư vá» cầu mà không ÄÆ°á»£c, ta Äây là : Äại cừu tất báo.â
âNhư váºy xin lá»i a, ta Äây khẳng Äá»nh vá» sau tuyá»t không thương ngươi.â (cứng miá»ng và o em = =)
âÄúng a Äúng a, ngươi ngà n vạn lần Äừng thương taâ¦â Tá»ch Thiên Thương cúi Äầu cưá»i.
Tráºn mưa nà y Äến cÅ©ng nhanh mà rÆ¡i cÅ©ng lá»n, nưá»c mưa từ trên trán chảy xuá»ng che khuất tầm mắt khiến ngưá»i ta không nhìn rõ con ÄÆ°á»ng trưá»c mặt, mưa Äánh và o lá cây ráºm rạp phát ra tiếng lá»p bá»p, Dạ VỠƯơng mÆ¡ há» nhắm mắt lại mặc Tá»ch Thiên Thương dẫn Äi.
Cảm giác nam nhân bên ngươi run rẩy Äến lợi hại, Tá»ch Thiên Thương kéo hai tay nam nhân Äến trưá»c ngá»±c: âLên Äây, ta cõng ngươi!â
âTa có thá» tá»± mình Äi.â
âNgươi có thá» Äi, ta còn chê ngươi là m cháºm cưá»c bá» cá»§a ta.â Tá»ch Thiên Thương bán ngá»i xá»m xuá»ng Äem nam nhân cõng trên lưng.
Äá»t nhiên cảm thấy mưa trên Äầu bá»t Äi má»t chút.
Dạ VỠƯơng hai tay ôm cá» Tá»ch Thiên Thương, mấy cái Äuôi run rẩy nâng lên là m dù che tại Äá»nh Äầu bá»n há», tuy rằng không thá» hoà n toà n ngÄn trá» mưa gió, nhưng cÅ©ng khiến cho tầm mắt Tá»ch Thiên Thương rõ rà ng hÆ¡n nhiá»u.
âChúng ta Äang á» Äâu?â Dạ VỠƯơng mÆ¡ mÆ¡ mà ng mà ng giương mắt, ý thức cá»§a hắn dừng lại trên lưng Tá»ch Thiên Thương, sau Äó hắn dùng Äuôi che mưa cho bá»n há».
Hắn hưá»ng bên cạnh nhìn nhìn, hình như là má»t cÄn nhà gá» cÅ©, bên trong bá» dá»t mưa, hắn còn ngá»i thấy mùi ẩm má»c.
âLà nhà gá» bá» thá»§ lâm nhân (ngưá»i trông coi rừng) bá» lại.â Nghe ÄÆ°á»£c thanh âm Dạ VỠƯơng, Tá»ch Thiên Thương Äang Äá»t lá»a trong phòng rất nhanh bưá»c Äến bên cạnh nam nhân, có chút Äau lòng nhu nhu cái trán nóng há»i cá»§a tiá»u há» ly.
Rõ rà ng Äã muá»n ngất Äi, lại còn dùng mấy cái Äuôi ưá»t Äẫm nặng trÄ©u che mưa cho hắn, thẳng Äến khi tìm ÄÆ°á»£c cÄn nhà gá» nát nà y, Tá»ch Thiên Thương cÅ©ng không biết lúc ấy nên cưá»i hay nên khóc.
âCá»i quần áo ra.â Äem Dạ VỠƯơng cấp ngá»i dáºy, vừa má»i châm Äá»ng lá»a Tá»ch Thiên Thương vá»i giúp tiá»u há» ly cá»i quần áo ưá»t Äẫm trên ngưá»i, hắn sá» sá» giưá»ng Äất bên dưá»i, hoà n hảo, Äã dần có nhiá»t Äá».
Hết chương thứ ba mươi sáu