Tịch Thiên Thương bên cạnh lẳng lặng nhìn một màn này, trong đôi mắt hiện lên tia hàn quang, hiện tại cho ngươi chảy nước miếng, ngày khác sẽ khiến ngươi đổ máu.
…
…
“Ương công tử, chớ sợ, tại hạ từ trước đến nay thương hoa tiếc ngọc, huống chi Ương công tử còn là tiên nhân của trời cao phái xuống.”
Dưới ánh nến, chiếu ra thân ảnh hai người trong phòng.
Tôn đương gia sớm đã đóng cửa phòng, hắn hận không thể lập tức ôm nam tử kia lăn lên giường, đôi mắt liền dính trên người Dạ Vị Ương một khắc cũng không dịch chuyển.
Chịu đựng xúc động muốn dùng đuôi mãnh liệt quất tên này, Dạ Vị Ương nhìn rượu trong phòng đã nhanh chuẩn bị tốt, dù sao chỉ cần làm cho tên này nâng rượu uống hắn liền xong nhiệm vụ.
“Ta là người của lão gia, nếu lão gia phân phó ta hầu hạ Tôn công tử, ta nào dám chậm trễ? Chính là ta đã lâu không gặp người lạ, có chút khiếp sợ, mong rằng Tôn công tử thứ lỗi.” Thuộc lòng lời kịch Chước Hoa biên soạn trước đó, Dạ Vị Ương cúi đầu giả vờ rụt rè, đi tới bên cạnh bàn.
“Chớ sợ chớ sợ, tại hạ nhất định hết sức ôn nhu, không dám thương tổn công tử nửa phần.” Tôn đương gia nói xong liền đưa tay muốn chạm vào mặt mỹ nhân, Dạ Vị Ương bật người về phía bên cạnh tránh thoát cái tay heo kia.
“Tôn đường gia thật đúng là khỉ nóng nảy, ta từ trước đến nay tửu lượng không tốt, uống một chén sẽ hoa mắt chóng mặt, nếu Tôn công tử không ngại, có thể trước tiên cùng ta uống chén rượu nhỏ, cũng để ta thả lỏng một ít.” Dứt lời Dạ Vị Ương cầm lấy hai chén rượu trên bàn, chính mình cầm một chén, chén còn lại đưa cho Tôn đương gia.
Chén rượu vừa đưa qua, Tôn đương gia thuận thế nắm tay Dạ Vị Ương, tuy rằng Dạ Vị Ương rất nhanh rút về nhưng vẫn bị sờ soạng một chút, Tôn đương gia liên tục tán thưởng: “Bàn tay Ương công tử thật trơn mịn a.” Bạn đang
âTôn ÄÆ°Æ¡ng gia Äúng là không Äứng Äắn.â Dạ VỠƯơng giả vá» e lá» quay mặt, lại nhá»n không ÄÆ°á»£c là m cái mặt quá»·, khẩn trương uá»ng hết chén rượu Äi, tháºt là chá»u không ná»i, hắn cá»±c muá»n Äáºp chết tên gia há»a trưá»c mặt nà y.
Thừa dá»p Dạ VỠƯơng nháy mắt xoay lưng, Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia bất Äá»ng thanh sắc bá» và o chén rượu má»t viên dược nho nhá».
Äợi Dạ VỠƯơng quay lại tá»±a như chưa có gì phát sinh, cưá»i nói: âChá» uá»ng má»t chén sao ÄÆ°á»£c, không bằng chúng ta uy lẫn nhau, thế nà o?â
âTaâ¦â
Dạ VỠƯơng khóe miá»ng co rút, trong lòng muá»n nhanh chấm dứt liá»n Äá»ng ý Äá» nghá» cá»§a Äá»i phương, da Äầu thoáng run lên giÆ¡ chén rượu ÄÆ°a tá»i bên miá»ng bạch diá»n nam tá», chÃnh mình cÅ©ng uá»ng rượu Äá»i phương ÄÆ°a qua.
Chưá»c Hoa từng nói, rượu vừa uá»ng xong sẽ láºp tức phát tác.
Sá»m Äã uá»ng giải dược Dạ VỠƯơng thả xuá»ng phòng bá», quay Äầu chợt nghe má»t tiếng âPhanhâ.
Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia kia Äã ngã lÄn dưá»i Äất.
âHô, mỹ nhân kế cÅ©ng không phải hảo dùng a.â Lau má» hôi, Dạ VỠƯơng cảm thấy có chút nóng, nhưng cÅ©ng không suy nghÄ© nhiá»u, tưá»ng là liên quan tá»i rượu.
Bên ngoà i phòng còn có ngưá»i cá»§a Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia, Dạ VỠƯơng cỠý hô và i tiếng: âTôn ÄÆ°Æ¡ng gia, không cần aâ¦â Rá»i nhanh chóng thá»i tắt Äèn trong phòng.
Ngá»n Äèn vừa tắt, Chưá»c Hoa từ trong góc tá»i cÄn phòng Äi ra láºp tức Äem Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia theo ám môn (cá»a ngầm) mang Äi.
âHá» Tôn nà y vừa rá»i bá» dược và o rượu, ta không có biá»n pháp xuất hiá»n ngÄn cản.â Suy nghÄ© má»t chút, Chưá»c Hoa lúc nà y má»i nói vá»i Dạ VỠƯơng.
âTên há»n Äản âm hiá»m xảo trá, khó trách vừa rá»i cùng ta trao Äá»i chén rượu, là dược gì a, ta sẽ không trúng cá» Äá»c gì Äó chứ?â Dạ VỠƯơng thân thá»§ hưá»ng trên ngưá»i Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia hôn mê bất tá»nh Äấm hai quyá»n.
Chưá»c Hoa diá»n vô biá»u tình há»i: âNgươi hiá»n tại có phải cảm thấy nóng?â
âNgươi là m sao biết ÄÆ°á»£c?â
Chưá»c Hoa ghét bá» liếc nhìn Dạ VỠƯơng: âMặt ngươi so vá»i mông khá» còn Äá» hÆ¡n, còn không ngừng Äá» má» hôi, mưá»i phần hết tám phần là xuân dược.â
Hoà n hảo chá» là xuân dược, Dạ VỠƯơng âm thầm nhẹ nhà ng thá» ra, há»i: âKia có giải dược không?â
Hai ngưá»i rất nhanh ra khá»i ám Äạo, Äi Äến phòng lân cáºn, bá»n ngưá»i Tá»ch Thiên Thương sá»m Äã chá» á» Äó.
CÅ©ng không thèm nhìn Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia Äang bất tá»nh má»t cái, Tá»ch Thiên Thương chÃnh là nhìn Dạ VỠƯơng vừa Äi ra, cả kinh nói: âVỠƯơng, mặt cá»§a ngươi sao Äá» như váºy? Con rùa ngá»c nà y Äã là m gì ngươi?â
Bá»i vì sợ há» Tôn kia Äá»ng tay Äá»ng chân, Tá»ch Thiên Thương má»i Äặc biá»t Äá» cho Chưá»c Hoa á» trong góc tá»i quan sát, lúc nà y thấy tình trạng Dạ VỠƯơng không Äúng, hắn tức khắc hưá»ng Chưá»c Hoa lạnh mắt nhìn, sát khà trong mắt khiến ngưá»i ta không rét mà run.
Chá» có lúc nà y má»i ngưá»i má»i hiá»u, Tá»ch Thiên Thương thá»§y chung vẫn là Tá»ch Thiên Thương, là Thiên quá»c hoà ng Äế lãnh khá»c âm trầm.
âDạ Äại nhân trúng xuân dược.â Chưá»c Hoa hÆ¡i cuá»i Äầu, nhá» Äến má»t khắc kia Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia kê ÄÆ¡n Dạ VỠƯơng Chưá»c Hoa không phải không lo lắng, chẳng qua hắn cÅ©ng Äoán ra Äó là xuân dược, cho dù Dạ VỠƯơng uá»ng và o cÅ©ng không có vấn Äá» gì lá»n.
Hiá»n giá» hà n quang trong mắt Tá»ch Thiên Thương khiến hắn âm thầm cả kinh, cảm tình Hoà ng thượng Äá»i vá»i Dạ VỠƯơng so vá»i trong tưá»ng tượng cá»§a hằn còn sâu sắc hÆ¡n.
âCác ngươi Äừng cãi nhau, giải dược, có giải dược không?â Dạ VỠƯơng mặt Äá» tai há»ng, ná»a tá»±a á» cạnh bà n thá» há»n há»n, xuân dược cá» Äại sao lại mạnh như váºy a!
Hết chương thứ ba mươi hai