Mẹ cô vỗ bàn, Chu Vận lại cụp đầu xuống. Suốt cuộc nói chuyện cô đều đánh trống lảng sang chuyện khác, không ủng hộ cũng không phản đối, luôn trả lời lập lờ.
Trong giai đoạn này cô cũng hết cách, đành phải qua quýt với mẹ như vậy. Chỉ cần mẹ vẫn chú ý đến vấn đề hôn nhân đại sự của cô thì sẽ không quan tâm nhiều đến công việc cô làm. Bởi vì trong mắt của mẹ, nhất định hôn nhân quan trọng hơn công việc một chút. Đến nay mẹ vẫn không biết cô đi làm ở công ty Phi Dương, và càng không biết Lý Tuân cũng làm việc ở đó. Đây chính là quả bom nổ chậm, Chu Vận biết sớm muộn gì nó cũng phát nổ, nhưng có thể kéo dài bao lâu thì hay bấy lâu. Cô muốn duy trì hiện trạng cơ bản này thì tối thiểu phải giấu giai đoạn khởi đầu.
Tinh lực con người có hạn, bây giờ chỉ cày dự án của công ty đã khiến cô cạn kiệt sức lực rồi chứ làm gì còn hơi mà đối kháng với cha mẹ nữa.
Chu Vận ôm tinh thần A Q (1) ăn Tết, định thư thả mấy ngày rồi lại tiếp tục chiến đấu hăng hái. Kết quả mùng bốn Tết công ty thông báo một tin tức, hệ thống của Võ Tướng Vô Địch bị người ta hack rồi.
Trương Phóng chính là người đã báo tin cho cô, anh ta khóc lóc trong điện thoại: “Sao dự án này của chúng ta lại gặp lắm gian truân thế này!”
(1) A Q là nhân vật chính trong tác phẩm AQ Chính Truyện kể lại cuộc phiêu lưu của A Q, một anh chàng thuộc tầng lớp bần nông ít học và không có nghề nghiệp ổn định. A Q nổi tiếng vì phương pháp thắng lợi tinh thần. Ví dụ như mỗi khi anh bị đánh thì anh lại cứ nghĩ “chúng đang đánh bố của chúng”. AQ có nhiều tình huống lý luận đến “điên khùng”. A Q hay bắt nạt kẻ kém may mắn hơn mình nhưng lại sợ hãi trước những kẻ hơn mình về địa vị, quyền lực hoặc sức mạnh. Anh ta tự thuyết phục bản thân rằng mình có tinh thần cao cả so với những kẻ áp bức mình ngay trong khi anh ta phải chịu đựng sự bạo ngược và áp bức của chúng. Lỗ Tấn đã cho thấy những sai lầm cực đoan của A Q, đó cũng là biểu hiện của tính cách dân tộc Trung Hoa thời bấy giờ. Kết thúc tác phẩm, hình ảnh A Q bị đưa ra pháp trường vì một tội nhỏ cũng thật là sâu sắc và châm biếm.
Chu Vận cau mày: “Anh cứ bình tĩnh, nói rõ trước đã.”
Trương Phóng không rành về vấn đề công nghệ nên Chu Vận cũng không biết rõ nguyên do cụ thể là gì. Cô lại gọi cho Lý Tuân, Lý Tuân cũng không nói nhiều, chỉ bảo cô cứ ăn Tết vui vẻ rồi cúp máy. Sau đó bất kể Chu Vận gọi bao nhiêu cuộc anh cũng không nghe nữa.
Điện thoại của Đổng Tư Dương không liên lạc được, Chu Vận đành gọi thẳng cho Phó Nhất Trác, nhưng lại bất ngờ biết được năm nay anh ấy bị cha lôi sang Mỹ ăn tết.
Chu Vận nghi ngờ hỏi: “Anh không ở trong nước hả?”
“Đúng vậy.”
Chu Vận quên béng chuyện Võ Tướng Vô Địch, hỏi anh: “Vậy năm nay Lý Tuân ăn tết với ai?”
Phó Nhất Trác khó hiểu: “Nhậm Địch đấy, sao vậy, hồi cuối năm anh bảo cậu ta đi sang Mỹ cùng anh nhưng cậu ta không chịu. Anh hỏi cậu ta đi đâu thì cậu ta nói qua chỗ Nhậm Địch.”
Chu Vận: “Nhậm Địch có sáu buổi biểu diễn vào dịp Tết, phải chạy đi chạy lại khắp cả nước, anh ấy đến chỗ cậu ấy làm sao được?”
Phó Nhất Trác nghẹn lời.
“Em dâu…”
“Được rồi.” Chu Vận biết Phó Nhất Trác muốn nói gì liền nói thẳng, “Em đoán được anh ấy đi đâu rồi, anh ăn Tết vui vẻ đi.”
Chu Vận đặt điện thoại xuống lập tức thu dọn hành lý, mẹ cô thấy thế bèn hỏi: “Con định đi đâu?”
Chu Vận: “Con về công ty sớm mấy ngày.”
“Về sớm à? Tại sao?”
Chu Vận ậm ờ: “Có chút việc.”
Cô không giải thích tường tận, mẹ cô ở bên cạnh ôm cốc trà nghĩ ngợi chốc lát, cho rằng Chu Vận đi sớm là muốn nhân những ngày nghỉ Tết cuối cùng đi hẹn hò cùng Điền Tu Trúc thế nên im lặng đồng ý.
“Con chờ đã, mẹ mua ít đồ cho họa sĩ Điền, con mang cho cậu ấy giúp mẹ.”
Mẹ đưa quà đã chuẩn bị từ trước cho Chu Vận. Chu Vận kinh ngạc: “Mẹ mua khi nào thế?”
Mẹ cô phê bình: “Con chẳng biết lễ nghĩa gì cả! Chờ con chuẩn bị thì hoa cải đã tàn hết rồi.”
Chu Vận xách túi lớn túi nhỏ yên lặng ra đi. Cô sốt ruột về công ty nhưng tiếc là hôm đó không mua được vé xe, thế nên dứt khoát tự mình lái xe đi đường cao tốc. Tình trạng giao thông ngày Tết không tốt, Chu Vận mất hơn năm giờ lái xe mới đến nơi, khi ấy đã là nửa đêm.
Chu Vận lái xe bị cứng hết cả bả vai, cô xuống xe, ngẩng đầu lên nhìn. Tòa nhà văn phòng vào dịp Tết vắng tanh, chỉ có duy nhất một công ty ở tầng Mười Hai sáng đèn. Chu Vận đứng một lúc, miệng phả ra hơi thở màu trắng. Cô nhìn ô cửa sổ đèn đuốc sáng trưng ấy, lấy điện thoại ra gọi cho Lý Tuân. Vẫn như trong dự liệu, không ai nghe máy.
Chu Vận khẽ hừ một tiếng. Cô đi đỗ xe, xách đồ chuẩn bị lên tầng, đến tận lúc này mới phát hiện một vấn đề nghiêm trọng, cổng của tòa nhà đã bị khóa. Bình thường các công ty IT thường xuyên tăng ca nên tòa nhà không bao giờ khóa cổng, nhưng bây giờ là lễ Tết, chín rưỡi đã đóng cổng mất rồi.
Chu Vận đi loanh quanh hai vòng, không tìm thấy chỗ nào có thể chui vào được, cuối cùng đành quay ra cổng chính. Cổng tòa nhà văn phòng không phải là cổng kéo điện tử phổ biến hiện nay, mà là loại cổng sắt lớn truyền thống, cao chừng ba mét.
Trải qua năm giờ lái xe, Chu Vận đã nảy sinh ảo giác mình là ‘người đàn bà thép’. Cô đứng ở cửa một lúc rồi ném túi lớn túi nhỏ sang bên kia cổng, khẽ xoa tay rồi bắt đầu trèo lên.
Chu Vận dốc hết sức bình sinh vất vả trèo lên đỉnh cổng sắt, sau đó chợt phát hiện ra ảo tưởng thì tốt đẹp đấy nhưng thực tế lại tàn khốc đến bất ngờ. Lúc cô trèo lên thì vẫn chưa thấy gì, nhưng khi muốn xuống dưới lại mắc phải vấn đề độ cao kinh khủng.
Mà phía trước lại chẳng có nơi nào có thể mượn lực, chỉ có một chỗ giống tay nắm cửa ở chính giữa. Chu Vận như con sâu lê xác ra giữa cổng, lúc đến nơi mới phát hiện tay nắm cách mình quá xa, cô thử vài lần đều không với tới.
Cô thầm nghĩ ngợi. Nếu như chân Lý Tuân mọc ở trên người mình thì tốt rồi. Sau đó lập tức bác bỏ cái suy nghĩ ấy đi, không được, chân anh ấy đầy lông!
Sau vài phen nghĩ ngợi vẩn vơ, Chu Vận mới ý thức được tình cảnh tiến thối lưỡng nan cực kì bi thảm của mình. Cô không còn cách nào đành kẹp chặt hai chân vào cánh cổng, lấy điện thoại di động ra gọi cho Lý Tuân lần nữa.
Vẫn không ai nghe máy.
Cô gửi tin nhắn, không ai trả lời.
Gửi mail, cũng không ai hồi âm.
Chu Vận bó tay hết cách, không cần giữ thể diện gì nữa, ngửa cổ gào lên lầu: “Lý Tuân…”
Âm thanh vang vọng.
“Lý Tuân, có ở đó không? Lý Tuân…”
Cô kêu cả nửa phút nhưng không ai nghe thấy. Cuối cùng cô đành bỏ cuộc, chuẩn bị gọi điện thoại cho cảnh sát đến cứu.
Lúc cô bấm số 11 còn thiếu số 0 thì rốt cuộc tòa nhà văn phòng cũng có động tĩnh. Đèn hành lang được bật sáng mờ mờ, sau đó một bóng người đi ra ngoài.
Như thể hạn hán lâu ngày gặp mưa rào, Chu Vận mừng rỡ khôn xiết như gặp được người thân sau bao năm xa cách.
“Lý Tuân!”
Lý Tuân ăn mặc phong phanh bước ra khỏi tòa nhà. Anh bỏ hai tay vào túi đi đến cổng sắt, ngước nhìn cô.
Hai người nhìn nhau chốc lát, Lý Tuân mới bình thản cất lời.
“Diễn xiếc à?”
Anh còn hơi sức chế giễu cô cơ đấy.
“Không phải, mau cứu em với.” Chu Vận cũng biết dáng vẻ của mình lúc này thật sự hơi khó coi nhưng cô không buồn quan tâm, vì cô đã vắt vẻo trên cánh cổng này suốt nửa giờ rồi, “Mau cứu em, em sắp chết cóng rồi.”
Lý Tuân rút tay ra khỏi túi, giơ lên cao.
“Nhảy đi.”
“Hả?”
“Nhảy xuống đây.”
Chu Vận ước lượng độ cao: “Được không vậy?”
“Được.”
Chu Vận: “Nếu anh không đón được sẽ chết người đấy.”
Lý Tuân giễu cợt: “Có chết thì cũng là tôi bị đè chết, không phải em bị ngã chết đâu.”
Dù thân thể Chu Vận đã cứng đờ, nhưng đầu óc vẫn còn hoạt động tốt, phẫn nộ đáp lại: “Em đâu có nặng như vậy.”
Lý Tuân: “Có nhảy xuống không, không nhảy thì tôi đi nhé.”
Chu Vận: “Nhảy, nhảy, nhảy.”
Lý Tuân ngoắc ngón tay, Chu Vận cắn răng nhắm mắt nhảy thẳng xuống, được anh vững vàng đón lấy. Chu Vận xoay xoay cánh tay cứng còng, lịch sự nói: “Cảm ơn.”
Lý Tuân rút tay về, rủ mắt nhìn cô.
Chu Vận thấy ánh mắt anh: “Định làm gì vậy?”
Lý Tuân thản nhiên nói: “Hơn nửa đêm em trèo tường vượt vách mà còn dám hỏi tôi định làm gì á?”
Chu Vận mím môi: “Em đến xem tình hình.”
Lý Tuân không lên tiếng, lòng Chu Vận lo lắng hai vấn đề, cô lựa chọn hỏi cái vẫn thiên về an toàn hơn.
“Đã khôi phục lại hệ thống chưa?”
Lý Tuân yên lặng nhìn cô hồi lâu rồi khom lưng cầm lấy túi cô vứt trên đất, quay người đi vào tòa nhà: “Đi lên rồi nói sau.”