“Kia cũng không chân quân tử, mà là ngụy quân tử.” Dạ Vị Ương cũng nằm xuống bên cạnh, học bộ dáng Tịch Thiên Thương bắt chéo chân, hắc, đúng thật là thoải mái.
Mùa xuân dương quang ôn nhu đến khó tưởng, xuyên thấu qua kẽ lá rơi trên mặt đất, trên cánh tay cùng thân người, làm cho Dạ Vị Ương nhớ tới nụ cười hiền hòa của bà ngoại kiếp trước.
Xuân phong phất qua nhánh cây vang lên tiếng sàn sạt, vài cánh hoa đào nhẹ bay xuống, trong nắng ấm mang theo từng trận hương hoa, hít một hơi thật sâu, dường như hết thảy phiền não đều tan thành mây khói.
“Tiểu Ương Tử, tốt xấu gì ngươi cũng nên tự giác mình là hoa khôi, ngươi xem ngươi bây giờ, nếu có người tới đây trộm nhìn ngươi còn không khiến bọn họ khóc chết?” Tịch Thiên Thương cảm thấy buồn cười, Dạ Vị Ương cư nhiên bắt chước hắn bắt chéo chân.
“Khóc chết thì khóc chết thôi, ta cũng đâu phải hoa khôi chân chính, luận về hoa khôi thì là Chước Hoa mới đúng.”
Hoa khôi như hắn ngay cả tự cũng viết không tốt, còn không sợ bị người chê cười đi.
“Ngươi chẳng lẽ một điểm chí khí cũng không có?”
“Vi thần chí khí vốn ít như vậy, Hoàng thượng có phải đã thất vọng rồi? Ngoài ra nói cho Hoàng thượng biết, ta chẳng những bắt chéo chân, còn có thể nói năng thô tục, đánh rắm, xỉa chân răng… ” Sợ Tịch Thiên Thương không nghe thấy, Dạ Vị Ương cố ý gia tăng phát âm phía sau mỗi từ.
Tịch Thiên Thương khóe miệng co rút: “Ngươi đây là mưu đồ khiến ta ghê tởm sao?”
“Nào có a, vi thần nói đều là lời thật mà.” Dạ Vị Ương vạn phần vô tội, hắn chính là mưu đồ khiến Tịch Thiên Thương ghê tởm, tốt nhất làm cho người này vừa thấy hắn liền nghĩ tới mấy từ đó, xem lần sau Tịch Thiên Thương còn dám thân thân hắn nữa không.
“Với lại, vi thần còn thường xuyên không đánh răng, có đôi khi soi gương phát hiện ra hàm răng dính lại tàn canh đồ ăn thừa!”
Không được không được, nếu nói thêm nữa bản thân Dạ Vị Ương cũng chịu không nổi, hắn không tin Tịch Thiên Thương không ghê tởm.
“Sách sách sách, nhìn không ra cá nhân ái khanh lại là người hào sảng như thế, bất quá trẫm chính là thích người hào sảng, không phải là đánh rắm thôi sao? Nói vậy thí thí ái khanh hẳn là thơm ngào ngạt nhỉ?”
Chân đang bắt chéo thoáng run lên, trong lời Tịch Thiên Thương Dạ Vị Ương lần nữa sâu sắc nhận thức hai chữ “đề tuyến”.
“Không phải là xỉa răng thôi sao? Loại chuyện này hà tất ái khanh tự mình động thủ, cứ để trẫm đến, đảm bảo trẫm xỉa khiến ái khanh thích đến kêu oa oa.”
“Không phải là không thường đánh răng thôi sao? Không việc gì, trẫm… di? Ái khanh, ái khanh ngươi chạy đi đâu, trẫm còn chưa nói xong a!”
…
…
Bên này Tịch Thiên Thương và Dạ Vị Ương tiến hành một vòng bàn luận sâu sắc “Đề tuyến cùng tiết tháo”, bên kia tiểu thư nhà giàu tự biết xấu hổ ly khai liền rất nhanh đem chuyện nàng nhìn thấy diện dung hoa khôi truyền ra.
Nếu là người khác nói, chỉ sợ hoặc ít hoặc nhiều sẽ có người tâm tồn hoài nghi, chính là từ trong miệng tiểu thư nhà giàu người Mân thành quen thuộc lập tức trở nên đáng tin hơn.
Huống chi hiện giờ ai chẳng biết tiểu thư nhà giàu kia đối với Thiên lão gia mang lòng ái mộ, làm sao có thể thừa nhận tình địch có mỹ mạo tu hoa bế nguyệt, nói vậy dung mạo kia nhất định là quốc sắc thiên hương.
Nguyên bản tin vịt “Hoa khôi che mặt là giả, kỳ thật người phía sau sa mạn rất khó xem” đã có xu thế truyền đi khắp nơi, dù sao cái gọi Nguyệt Thăng hoa khôi chưa bao giờ để lộ hình dáng.
Hiện giờ tiểu thư nhà giàu thẳng thắn nói ở trong nhà Thiên lão gia gặp qua hoa khôi che mặt, người nọ tuy là nam tử nhưng mặt như hoa đào, giữa rừng đào tựa như đào hoa tiên tử khí chất tuyệt trần không giống người nhân gian, cùng nam tử kia so sánh nàng liền cảm thấy mặc cảm tự ti, nên dứt khoát chặt đứt tâm tư cùng Thiên lão gia giao hảo mà trở về nhà.
Có người hỏi, Nguyệt Thăng hoa khôi kia so với hoa khôi Yến Tử Lâu thì thế nào?
Tiểu thư nhà giàu nói, khác nhau một trời một vực.
Bạn đang
Lại có ngưá»i há»i, váºy cùng NgÅ© cô nương cá»§a Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia thì sao? Phải biết NgÅ© cô nương kia là mỹ nhân Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia lúc trưá»c tá»n má»t sá» tiá»n lá»n mua vá» từ kinh thà nh, ÄÆ°á»£c Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia phá»§ng như trân bảo.
Tiá»u thư nhà già u nói, má»t vạn phần so ra cÅ©ng kém.
Má»i ngưá»i nhất thá»i má»t tráºn kinh thán, Nguyá»t ThÄng hoa khôi kia Äúng tháºt như tiá»u thư nhà già u nói rất xinh Äẹp?
Mặc ká» má»i ngưá»i nghÄ© thế nà o, dù sao Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia thÃch mỹ nhân như má»nh tuyá»t Äá»i chẳng thá» ngá»i yên, nếu phát thiếp má»i Thiên lão gia không chắc sẽ mang ngưá»i Äến, nên hắn liá»n dứt khoát Äến ÄÄng môn bái phá»ng, Äá»nh là muá»n táºn mắt nhìn thấy thân tư mỹ nhân.
âTôn ÄÆ°Æ¡ng gia kia Äang á» bên ngoà i cùng Hoà ng thượng nói chuyá»n phiếm, ý tứ khác cá»§a hắn chÃnh là hưá»ng vá» ngươi.â Trong ná»i á»c, Chưá»c Hoa phân phó nói: âNgưá»i ná» bên ngưá»i thá» vá» má»t tấc cÅ©ng không rá»i, Hoà ng thượng sẽ nghÄ© biá»n pháp là m cho Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia lưu lại qua Äêm.â
âChá» cần hắn má»t mình trong phòng là dá» xá» lý, Äá» hắn uá»ng bình rượu thả mê dược, bất luáºn há»i hắn cái gì cÅ©ng Äá»u nói ra, hÆ¡n nữa sau Äó chá» cảm thấy Äau Äầu, như là uá»ng rượu.â
Dạ VỠƯơng nghe xong gáºt Äầu, hắn ngó nhìn Chưá»c Hoa, muá»n thanh nói: âLần nà o Äến Quảng Nam trảo tham quan, ngươi cÅ©ng không giúp ta.â
âÄã có ngưá»i nguyá»n ý giúp ngươi, cần gì Äến phiên ta xuất mã.â Chưá»c Hoa láºp tức quÄng má»t câu.
Dạ VỠƯơng má»t tráºn vô ngôn, rất nhanh Äã bá» Chưá»c Hoa trảo tá»i trưá»c bà n trang Äiá»m bắt Äầu hóa trang, Äem thú nhÄ© giấu Äi, phÃa trên vẽ ba cánh hoa Äà o môi son Äá» má»ng, cÅ©ng không tin Tôn ÄÆ°Æ¡ng gia kia không thần há»n Äiên Äảo.
Hết chương thứ ba mươi má»t.