Dạ Vị Ương về sau theo trong miệng Thường Thiếu Điển biết được, bởi vì bảo hộ hắn bất lực, Chước Hoa cùng Từ Thương Hải tự mình chịu phạt.
Kỳ thật vốn không liên quan tới Từ Thương Hải, chính là sợ Hoàng thượng đem Chước Hoa phạt tử, Từ Thương Hải tự mình thỉnh Hoàng thượng trách phạt ngang nhau.
Sở dĩ nói lên việc này, Thường Thiếu Điển cũng không nghĩ Từ Thương Hải đối với Chước Hoa có tâm ý khác.
“Từ Thương Hải đúng là rất quan tâm đồ đệ a.” Dạ Vị Ương ngược lại cũng không nghĩ nhiều.
Thường Thiếu Điển liên tục lắc đầu, đem sự tình Chước Hoa và Từ Thương Hải nói cho Dạ Vị Ương, Chước Hoa vốn là con của tội thần bị hoàng đế tịch thu tài sản xử trảm. Mà lúc ấy phụng mệnh trảm sát cả nhà tội thần là Từ Thương Hải, Chước Hoa lúc ấy còn nhỏ nên tránh được một kiếp, trong cung có người thấy Chước Hoa bộ dáng xinh đẹp muốn thu làm luyến đồng, sau đó là Từ Thương Hải đem Chước Hoa đoạt về, nói tiểu tử này cốt cách không tồi thích hợp luyện võ.
Chước Hoa tuy rằng tránh được một kiếp, nhưng bị Từ Thương Hải huấn luyện nghiêm khắc, suốt thời gian mười năm đều bị nhốt tại tháp lâu, Chước Hoa hiện giờ tuy là thủ lĩnh thuộc hạ của Từ Thương Hải, nhưng trong cung chỉ cần là người có chút qua lại với bọn họ, sẽ biết quan hệ giữa Chước Hoa và Từ Thương Hải từ trước đến nay chưa bao giờ hòa hảo.
“Nguyên lai Từ Thương Hải và Chước Hoa còn có một đoạn quá khứ phức tạp như vậy.” Dạ Vị Ương thật sự có điểm không rõ, “Chước Hoa kia vì sao không ly khai Từ Thương Hải, ly khai hoàng cung?”
“Có thể hắn không có biện pháp ly khai.” Thời điểm nói lời này Thường Thiếu Điển cũng hơi phân vân, kỳ thật lấy năng lực của Chước Hoa, nếu muốn ly khai hoàng cung đến quốc gia khác ẩn cư, cũng không có ai tìm được hắn.
Nhắc đến Chước Hoa, Dạ Vị Ương vẫn là rất cao hứng nhìn thấy lão thục nhân, dù sao muốn làm thiếp thân bảo hộ, Chước Hoa đương nhiên sẽ nhìn thấy bộ dáng hiện tại của Dạ Vị Ương.
Đủ loại khiếp sợ khó hiểu cùng hoang mang trong đó không cần phải nhiều lời, dù sao cũng là người quen từng sờ cào chạy đánh, Chước Hoa sau khi khiếp sợ đi qua cuối cùng cũng tiếp nhận chuyện này, chính là phun một câu: “Nguyên lai ngươi thật sự là hồ ly tinh.” Đương nhiên tránh không được Dạ Vị Ương ban cho vài cái quất đuôi.
Mọi người sau khi chuẩn bị liền hướng Quảng Nam lần thứ hai xuất phát.
Vì để che giấu bộ dáng nửa thú hiện tại, Dạ Vị Ương bó tóc dài màu đen, đem đôi thú nhĩ giấu vào trong tóc sau đó đội mạo tử lên, ngoài ra cái đuôi cũng hảo lộng, có thể giấu dưới trường bào, bình thường xuất môn mặc nhiều áo choàng một chút.
Tuy rằng không dễ chịu, Dạ Vị Ương cũng chỉ có thể nhẫn nại.
…
…
…
Một mình ngồi trong xe ngựa, Dạ Vị Ương nhìn cửa thành Thiên kinh dần dần đi xa.
Vừa mới trở về chưa đến một tháng, lại phải bắt đầu cuộc sống bôn ba, rời bỏ cuộc sống đạm nhiên an an tĩnh tĩnh, ra ngoài một phen rèn luyện thiên địa sự nghiệp nhưng cũng làm cho người tâm tình kích động.
Còn nhớ rõ trước kia hắn ly khai kinh thành đến Quảng Nam vài ngày, luôn hết sức tưởng niệm lồng ngực ấm áp của Đại tướng quân.
Con ngưá»i chÃnh là như váºy, khi Äã cảm nháºn ÄÆ°á»£c sá»± ấm áp cá»§a hai ngưá»i liá»n khó có thá» trá» lại cuá»c sá»ng cô Äá»c trưá»c Äây.
CÅ©ng chẳng biết có phải vì Äã trải qua quá nhiá»u Äông xuân hay không, lúc nà y Äây ly khai kinh thà nh rá»i khá»i Lưu Bá Há», Dạ VỠƯơng phát hiá»n chÃnh mình trá» nên kiên cưá»ng không Ãt, cho dù sẽ có tưá»ng niá»m lo lắng nhưng cÅ©ng không còn giá»ng như trưá»c, khiến ngưá»i khó chá»u Äá»±ng như váºy.
Dạ VỠƯơng á» trong xe ngá»±a nằm xuá»ng, có Äôi khi ngẫm lại, mặc ká» hắn nguyên bản có phải há» ly hay không, Äá»t nhiên biến thà nh bá» dáng thế nà y, ngưá»i bình thưá»ng Äại khái sẽ thất kinh khó tiếp nháºn.
Hắn sá» dÄ© có thá» lạc quan mà Äá»i mặt vá»i biến hóa xảy ra bất ngá» như váºy, nguyên nhân lá»n chÃnh là thái Äá» cá»§a những ngưá»i bên cạnh, bất luáºn là câu kia cá»§a Lưu Bá Há»: âMặc ká» ngươi biến thà nh cái dạng gì cÅ©ng Äá»u là Dạ VỠƯơng cá»§a ta, là ái nhân cá»§a ta.â Hay sá»± bình thản cá»§a sư phó bá»n há», hoặc là Tá»ch Thiên Thương mang theo Äùa vui trêu tức, dÄ© nhiên, không thá» thiếu Bắc Thần Diêu Quang, dù sao ngưá»i kia cÅ©ng là ngưá»i nháºn ra hắn ná»a ngưá»i ná»a yêu sá»m nhất.
á» má»t mức Äá» nà o Äó, cÅ©ng ảnh hưá»ng Äến tâm lý Dạ VỠƯơng Äá»i vá»i chuyá»n mình biến thà nh há» ly, ngưá»i ngoà i Äã dá» dà ng tiếp nháºn, chẳng thèm quan tâm, bản thân Dạ VỠƯơng cÅ©ng sẽ không Äặc biá»t Äá» trong lòng.
Nếu ngưá»i bên cạnh Dạ VỠƯơng vô pháp tiếp nháºn coi trá»ng thay Äá»i cá»§a hắn, chẳng những không tiếp nháºn còn dùng ánh mắt khác thưá»ng nhìn hắn, tháºm chà bà i xÃch, chá» sợ hắn hiá»n tại không có tiêu dao thoải mái như váºy.
Äang nghÄ© Äến Äiá»m dừng chân kế tiếp ngá»§ má»t giấc, nghá» ngÆ¡i dưỡng sức hảo sau Äó phân tÃch sá»± tình Quảng Nam, xe ngá»±a Äá»t nhiên dừng lại.
Dạ VỠƯơng nghi hoặc ngá»i dáºy, chẳng lẽ gặp ngưá»i nà o?
Trong lúc hắn Äang suy nghÄ© thì cá»a xe nhất thá»i bá» ngưá»i Äẩy ra. Má»t ngưá»i vá»n không nên á» Äây lúc nà y lại xuất hiá»n trong tầm mắt Dạ VỠƯơng.
âHoà ng thượng?!â Dạ VỠƯơng má» to hai mắt nhìn, ngưá»i tá»i cư nhiên là Tá»ch Thiên Thương, nhưng Tá»ch Thiên Thương không phải nên á» trong cung sao? Như thế nà o lại chạy Äến Äây?
Tá»ch Thiên Thương hưá»ng Dạ VỠƯơng nheo mắt cưá»i, thân thá»§ linh hoạt chui và o xe ngá»±a, trá» tay Äem cá»a xe Äóng lại, than thá»: âÄầu xuân nÄm nay Äúng là lạnh, má»t ÄÆ°á»ng kỵ mã tá»i Äây vẫn là bắt ká»p, Tiá»u Ương Tá», mau tá»i Äây sưá»i ấm cho trẫm.â
Không nói hai lá»i, Tá»ch Thiên Thương liá»n tiến Äến ôm lấy Dạ VỠƯơng Äang cá»±c kỳ kinh ngạc, giá»ng như ôm lấy túi chưá»m nóng phát ra tiếng thá» dà i, vô cùng thá»a mãn.
Hết chương thứ hai mươi bảy