An Hoằng Hàn phất tay, phân phó: “Kéo nữ nhân này xuống.”
Cái gọi là cực hình được phân thành rất nhiều loại. Nếu bệ hạ không phân phó dùng nhiều vậy thì chắc chắn chính là dựa theo cách cũ… Thiên đaovạn quả. Chỉ nghe từ này đã khiến người ta rợn tóc gáy. Một đao cắtxuống nhưng không đủ để trí mạng, mãi cho tới khi mỗi một tấc thịt trênthân thể đều bị cắt đi thì người ta mới từ từ chết đi. Chết kiểu này vôcùng khủng khiếp.
Nhưng Tịch Tích Chi không biết tất cả những điều này. Nàng chỉ biết rằng lần này Hoa phi chạy trời không khỏi nắng.
“Ngô Kiến Phong, ngươi mang người tới Lưu phủ.” Giọng nói bình tĩnh củaAn Hoằng Hàn vang lên, ánh mắt lại nhìn về phía Ngô Kiến Phong, giaonhiệm vụ.
Vốn từ lần Ngô Kiến Phong bị tước chức vẫn không được bệ hạ nhìn thẳng,bây giờ lại bỗng giao nhiệm vụ khiến hắn lập tức nở nụ cười, “Nô tàituân lệnh.”
Sau đó, hắn dẫn theo một đám thị vệ ra ngoài.
Hoa phi bị hai thị vệ kéo tới chỗ dùng cực hình ở thiên lao. Bởi vị vừatrải qua chuyện khiến cho người ta không vui nên cả điện Bàn Long yênlặng tới đáng sợ. Tất cả cung nữ thái giám không dám thở mạnh, người nào cũng khúm núm cúi đầu, chỉ sợ bệ hạ tức giận sẽ phát giận lên người bọn họ.
Tịch Tích Chi ngồi trong lòng An Hoằng Hàn, trong đầu cũng trăm chuyểnngàn hồi. Đám phi tần hậu cung vì để mang long chủng của hắn mà có thểdùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Chắc hẳn chuyện này không phải xảy ralần đầu tiên. Có điều cách Hoa phi dùng thật sự quá ác liệt.
Nhìn nước canh bẩn thỉu rảy đầy mặt đất, An Hoằng Hàn nhíu chặt mày, nói: “Người đâu, dọn dẹp sàn nhà sạch sẽ.”
Chỉ cần nhìn thấy bãi đen ngòm bẩn thỉu đó là hắn lại nhớ tới khuôn mặt nữ nhân kia.
“Vâng, bệ hạ.” Vài cung nữ thái giám hành lễ, một khắc cũng không dám chậm trễ, cầm khăn bắt đầu lau vết bẩn trên đất.
“Huyng đừng giận.” Tịch Tích Chi nhìn ra tâm trạng An Hoằng Hàn không tốt, kéo kéo tay áo hắn, mong hắn đừng bị chọc tức.
An Hoằng Hàn cười lạnh, “Chút chuyện này còn chưa đủ để chọc trẫm giận thật…”
Mắt nhìn cung nữ thái giám xung quang, hắn khẽ nói bên tai nàng: “Trẫm muốn để bọn họ sợ hãi…”
Làm vua một nước, nhất định phải có uy tín. Tuy nói ra hai chữ “tàn bạo” sẽ khiến người ta nghĩ rằng người này vô cùng kinh khủng nhưng cũng vẫn có thể xem như một cách hay. Ít nhất thì khiến người khác sợ ngươi thìmới có thể nể ngươi ba phần.
Tịch Tích Chi cố gắng tiêu hóa những lời này, sau đó gật đầu rất tán thành.
“Ta hiểu.”
Lẳng lặng ngồi trong lòng An Hoằng Hàn, nàng gật đầu thật mạnh với hắn.
Có lẽ người ngoài nhìn vào thì hắn lãnh huyết vô tình nhưng trong lòngnàng thì hắn đối xử với mình rất tốt. Dù là chuyện thế nào thì hắn cũngcưng chiều nàng. Tuy hai người chưa hề làm rõ nhưng Tịch Tích Chi coiđối phương rất tốt, rõ ràng nhớ trong đầu.
Tay chân cung nữ thái giám rất nhanh nhẹn, không bao lâu sau sàn nhà đã được dọn sạch sẽ bóng loáng.
“Lui ra hết đi.” An Hoằng Hàn kéo tay Tịch Tích Chi, đứng lên, cho lui toàn bộ cung nữ thái giám.
Cửa điện từ từ khép lại. Điện Bàn Long lớn như vậy được ánh đèn chiếu sáng rực rỡ.
Tịch Tích Chi vén cái khăn đen che trên đầu, đôi mắt trong suốt không nhiễm bụi trần lóe sáng.
Trong khoảnh khắc miếng khăn đen được vén lên, mắt An Hoằng Hàn hơi sáng lên, dường như vô cùng giật mình.
Tịch Tích Chi không hiểu gì cả, hỏi: “Huynh nhìn ta chằm chằm vậy làm gì?”
Ánh mắt An Hoằng Hàn khiến nàng cảm thấy mất tự nhiên. Ánh mắt nóng bỏng như thế như thể có thể thiêu đốt tất cả.
“Nàng đi soi gương đi.” Giọng hắn lạnh như băng, mang theo chút đùa giỡn, dường như vô cùng mong đợi chuyện gì đó.
Nàng càng thêm nghi ngờ, thầm nhủ, ánh mắt kia của huynh có liên quan gì tới gương? Nửa tin nửa ngờ gật đầu, nàng nâng chân lên, bước từng bướcvề phía gương đồng cao bằng người.
Gương đồng hơi vàng tuy nhiên nó có thể soi rõ mọi thứ.
Gương và người thật việc thật luôn ngược nhau. Tịch Tích Chi nhìn thấy vẻ mặt An Hoằng Hàn trong đó càng khoa trương hơn.
Nàng lắp bắp, chỉ vào gương, nói: “Tai… Tai không còn.”
An Hoằng Hàn nhíu mày, nắm lấy hai cái tai cạnh má nàng, “Chẳng phải ở đây còn có hai cái à?”
Nàng không chịu yếu thế, vuốt ve hai bàn tay, “Không phải ta nói hai cái tai này, mà là hai cái tai trên đầu cơ.”
Hai tay nàng sờ tới sờ lui trên đầu, không thấy hai cái tai lông xù thật.
Không còn hai cái tai đó, sau này nàng không cần phải sống cuộc sống che miếng vải đen mỗi ngày. Nhìn mái tóc màu trắng bạc, nàng lập tức ủ rũ,“Tuy không có tai nhưng màu tóc vẫn không thay đổi. Dáng vẻ này ra ngoài vẫn khiến người ta chú ý.”
Tịch Tích Chi sợ nhất ánh mắt khác thường của người ta. Nếu dùng dáng vẻ này ra ngoài thì nhất định nàng sẽ trở thành tiêu điểm của mọi người.
An Hoằng Hàn lại không cho là như vậy. Hễ là thứ trên người tiểu hài tửthì hắn đều thích. Hắn cuốn một lọn tóc màu trắng bạc của nàng, vuốt velên xuống, “Trẫm thích mái tóc màu trắng bạc của nàng, khác người khôngcó gì không tốt.”
Có hắn đứng sau nàng, dù ánh mắt người khác thế nào thì còn không phải đều thu lại?
“Nhưng… Có phải quá quái dị không?” Nàng vẫn không yên lòng. Nào có aicó mái tóc trắng bạc? Dù bạc tóc sớm cũng không thể như nàng.
“Có trẫm ở đây ai dám nói quái dị?” Hắn kéo tay nàng, đi về phía giường, “Chẳng lẽ ngày nào nàng cũng che miếng khăn đen, không cảm thấy phiềnà?”
Nàng đã nghĩ như vậy từ lâu cho nên mỗi tối vào lúc điện Bàn Long không có ai, nàng đều thả mái tóc ra, không che miếng vải đen.
“Đã vậy thì đừng đeo nữa.” Hắn kéo miếng khăn đen trong tay nàng qua, ném thẳng xuống đất không chút chần chừ.
Tịch Tích Chi nhìn cái khăn đen từ từ rơi xuống, sau đó gật đầu theo.