Tây Lương Mạt nhìn dáng vẻ cố chấp muốn biết đáp án của Chu Vân Sinh không khỏi nhướng mày, đây chính là sự cố chấp của thuật giả đối với năng lực của mình sao? Trước mặt sống chết cũng không cầu xin tha thứ hoặc chạy trốn, ngược lại không cam lòng, yêu cầu một đám án vì sao “thuật” của mình lại thất bại?
Nể tình lát nữa hắn sẽ cực kỳ xúi quẩy trong tay nàng, nàng không ngại hoàn thành nguyện vọng này của hắn.
Tây Lương Mạt chậm rì rì ngồi xổm xuống, dùng thanh kiếm nhấc cằm hắn lên: “Ngươi rất muốn biết à? Đó là vì người trong giấc mơ của ta căn bản sẽ không thế kia, vì vậy ta vừa nghe đã biết có điểm không thích hợp.”
Chu Vân Sinh nhìn nàng chốc lát rồi cười lạnh: “Hoàn toàn không thể nào, bởi huyễn thuật của ta chỉ có thể cho các ngươi nhìn thấy thứ các ngươi rất muốn, người rất muốn gặp, tất cả đều là thứ huyễn hóa từ ý thức của chính ngươi mà không phải do ta hư cấu nên.”
Tây Lương Mạt nhướng mày: “Không sai, có lẽ ta thật sự hy vọng người kia sẽ có dáng vẻ dịu dàng như thế, sẽ muốn cùng người kia sống những ngày như thế, thế nhưng ta càng biết hắn tuyệt đối sẽ không nói ra loại lời nói mềm yếu này, cũng tuyệt đối không dùng khẩu khí đó để nói.”
So với việc lão yêu nghìn năm Bách Lý Thanh sẽ nói cái gì mà “để chúng ta vĩnh viễn ở một nơi không có lục đục, không có tổn thương” gì đấy, nàng cho rằng trong hiện thực hắn sẽ nói là “để gia giết hết những kẻ dám lục đục với chúng ta, dám động một sợi tóc của người của ta, lột da làm thành cổ cầm”.
Nàng có thể tỉnh lại từ giấc mơ đẹp kia mà không mơ màng đánh mất tính mạng, ước chừng phải quy công cho dâm uy biến thái của đại yêu nghiệt nghìn năm kia quá mức khắc sâu vào lòng người.
“Thật sự không nhận ra tâm chí của ngươi lại cứng cỏi như thế, không bị giấc mơ của mình mê hoặc, trong nghìn vạn người chỉ có một, nếu đã để ta gặp phải thì cũng được, là thời, cũng là mệnh!” Chu Vân Sinh nghe xong lời nói của nàng không khỏi cúi đầu cười tự giễu, tiếng cười kia mang theo vài phần buồn bã và tiêu điều.
Lúc đó hắn trốn ở góc trong cùng của miếu thần, khi bão cát tới, hắn đã chuẩn bị từ rất lâu, ngoại trừ lúc đầu bị áp lực của gió làm cho mất đi thần trí trong ngắn ngủi, nhưng hắn tỉnh lại rất nhanh, thừa dịp không có người trông coi, trước tiên thả dược hương ra, dùng hết toàn lực trong nửa canh giờ mới cởi được huyệt đạo, lại không ngờ vẫn cứ thất bại.
“Ngươi muốn giết thì giết đi!”
Tây Lương Mạt nhìn hắn, sau đó dùng trường kiếm trên tay chậm rãi lướt qua mặt hắn: “Lấy giải dược ra, nếu không…”
“Nằm mơ!” Chu Vân Sinh không đợi Tây Lương Mạt nói dứt câu đã lớn tiếng cười khẩy: “Cho dù ngươi giết ta ta cũng sẽ không cho ngươi giải dược!”
“Thật không? Làm sao ta nỡ giết ngươi đây, Chu thành chủ là đầu mối quan trọng để tìm quỷ quân cơ mà, huống hồ…” Mũi kiếm của Tây Lương Mạt từ từ trượt xuống theo cổ hắn, trong ánh mắt kinh ngạc của hắn thoáng chốc đã đẩy ngoại bào của hắn ra, lộ ra áo trong trắng bóc.
Sắc mặt Chu Vân Sinh lập tức trắng bệch: “Ngươi muốn làm gì?”
Khóe môi Tây Lương Mạt nhếch lên một độ cong dâm đãng: “Chu thành chủ có nhan sắc thế này, tràn ngập phong tình nước khác, bản công tử vốn muốn thương hương tiếc ngọc, chỉ tại ngài không chịu hợp tác, còn làm ra loại chuyện thế này, thì đừng trách ta không khách khí, ta định…”
Kiếm nàng nhấc đai lưng của hắn lên, “xoẹt” một tiếng cắt vỡ đai lưng: “Ta định hưởng thụ thân thể của Vân Sinh ngươi một phen, rồi thiến ngươi, chủ ý này thế nào?”
Nàng ngừng lại giống như không nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Chu Vân Sinh, kiếm trên tay dừng trước lồng ngực trơn bóng của hắn, nói như rất hứng thú: “Vân Sinh huynh, da của ngươi trắng thật đấy, còn trắng hơn cả nữ tử, nếu vẽ mấy đóa hoa ở trên, hoặc khắc một ít chữ thú vị ở trên thì không tệ lắm đâu nhỉ.”
Chu Vân Sinh nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Ngươi dám!”
Thế nhưng giọng nói sắc bén của hắn lại tiết lộ sự tức giận và nhục nhã, đương nhiên còn mang theo một tia run run.
Tây Lương Mạt cười nhạt: “Ngươi nói xem ta có dám không?”
Dứt lời, nàng đạp lên đầu vai hắn một cước, đá Chu Vân Sinh nằm úp sấp xuống, sau đó vươn tay phải ra xé rách quần áo hắn.
Chu Vân SInh bị nội thương nghiêm trọng, gân mạch hao tổn, đang lúc tứ chi mềm nhũn, nào có phải đối thủ của Tây Lương Mạt đầy bụng lửa giận, chỉ hai ba cái quần áo đã bị lột một nửa.
Chu Vân Sinh quỳ rạp trên đất, cảm thấy quần áo trên người mình không ngừng giảm đi, hắn tuyệt vọng cắn môi, mắt bắn ra sát khí dữ tợn: “Ta nhất định sẽ giết ngươi, cho dù ta không giết được ngươi ngươi cũng đừng hòng thoát khỏi sa mạc này, tất cả các ngươi sẽ phải chôn cùng ta, đều phải chết, ha ha ha!”
Tây Lương Mạt dừng tay, lạnh lùng nhướng mày: “Thật không?”
Nàng bỗng hô lên: “Tiểu Bạch!”
Một cái bóng đỏ thẫm lập tức chui ra từ một cái lỗ trên xà nhà, vỗ cánh bay tới đậu lên vai Tây Lương Mạt, cọ cọ mặt nàng tỏ vẻ sung sướng vì sống sót sau tai nạn, cùng lúc biểu thị hứng thú rất lớn với hành vi cưỡng hiếp mỹ nam Tây Vực của Tây Lương Mạt.
Tây Lương Mạt trợn mắt với Tiểu Bạch một cái, đừng tưởng lão nương không biết con chim thối nhà ngươi tỉnh lại mà không ra, trốn ở bên trên xem trò vui.
Tây Lương Mạt đưa Tiểu Bạch tới trước mặt Chu Vân Sinh, thản nhiên nói: “Ngươi còn chưa biết chỗ thần kỳ của Tiểu Bạch phải không, tuy nó không cách nào tìm được chỗ của quỷ quân, nhưng nó tuyệt đối có bản lĩnh nhớ đường đã tới đây, có thể dẫn ta ra ngoài, chúng ta đi tới đây chỉ mất một ngày, nếu ta đóng chặt cửa miếu đề phòng sói tới ăn thịt người, cưỡi lạc đà đi suốt đêm, sáng mai là có thể trở lại doanh địa sa phỉ, chậm nhất đêm mai là có thể gấp rút quay lại, ít nhất có thể cứu được hầu hết mọi người. Còn ngươi…”
Tây Lương Mạt ghé sát vào tai hắn, lạnh lẽo nói: “Bản công tử sẽ không để ngươi chết, ta sẽ cắt đầu lưỡi của ngươi, phế bỏ võ công của ngươi, rồi bán cho người Hách Hách làm nô lệ, da thịt non mềm như ngươi bọn họ nhất định sẽ không chú ý ngươi là một nam tử, sau đó ngươi sẽ trở thành thịt trong nồi, canh trong bụng!”
Những lời nói hung ác và lạnh giá như vậy khiến tiếng cười của Chu Vân Sinh nghẹn trong họng, hắn nhìn Tiểu Bạch trước mắt, đôi mắt đen sì lạnh lẽo của Tiểu Bạch dường như cũng đang cười nhạo hắn không biết tự lượng sức mình.
Hắn từng nhìn thấy sự thần kỳ của Tiểu Bạch, cho dù Tiểu Bạch không thể dẫn bọn họ ra khỏi sa mạc, nhưng chỉ cần Tiểu Bạch gọi lũ kền kền tới, kền kền sống trong sa mạc nhất định sẽ biết đường, dù sao chúng nó cũng rất hay tới doanh địa của sa phỉ để kiếm ăn.
Chu Vân Sinh tuyệt vọng phát hiện mình hoàn toàn không có gì để chống lại thiếu niên hung ác phía sau, tuyệt vọng và hận ý như thủy triều bao trùm lên hắn.
Tây Lương Mạt nhàn nhạt nói: “Ta không ép ngươi nói ra chỗ của quỷ quân, thế nhưng ta muốn người của ta sống, nếu bọn họ sống ta có thể suy nghĩ chuyện thả ngươi, nhưng ta sẽ không cho ngươi lạc đà, cũng không cho ngươi nước, nếu ngươi có thể sống ra khỏi sa mạc thì chính vì thần sa mạc đang phù hộ ngươi!”
Chu Vân Sinh cứng đờ, hắn im lặng lạnh lùng nhìn về phía Tây Lương Mạt như đang phân biệt thật giả trong câu nói của nàng.
Tây Lương Mạt cũng rất kiên nhẫn, chỉ lạnh nhạt nói: “Hoặc ngươi có thể chọn phương án thứ nhất, dùng phương pháp xấu xí nhất để chết đi.”
Chu Vân Sinh phát hiện thiếu niên trước mặt không chỉ tâm tư ác độc mà còn cực giỏi nắm nhược điểm lòng người.
Hắn suy nghĩ hồi lâu, cắn răng nói: “Ta muốn một túi nước!”
Tây Lương Mạt như do dự một lát mới nói: “Được.”
Chu Vân Sinh nhìn nàng, bỗng lạnh lùng nói: “Ta muốn ngươi thề bằng người ngươi quan tâm nhất.”
Tây Lương Mạt nhìn hắn im lặng một lát rồi mới thận trọng giơ tay lên, sắc mặt lạnh lùng nghiêm túc nói: “Được, nếu ta vi phạm lời thề cho Chu Vân Sinh một túi nước và thả hắn đi, cha ta nhất định sẽ bị thiên lôi đánh xuống, mẹ ta nhất định chết không chỗ chôn.”
Chu Vân Sinh nhìn nàng một lát mới quay mặt đi nói: “Giải dược ở trên dây buộc tóc của ta, ngươi cầm lấy dây buộc tóc của ta cho bọn hắn ngửi là được.”
Tây Lương Mạt nhướng mày rồi lập tức lột dây buộc tóc của hắn xuống cho Mị Thất ngửi.
Dây buộc tóc kia vừa lắc lư ở trước mũi Mị Thất, Mị Thất lập tức tỉnh lại, hắn còn mơ mơ màng màng lẩm bẩm: “Nhụy Nhi, sao nàng đã dậy rồi, còn sớm, chúng ta lại…”
Thế nhưng khi hắn thấy rõ người trước mặt, trong một giây đã nuốt lời nói còn lại vào, ngồi bật dậy kinh ngạc đến đỏ mặt: “Công tử…”
Tây Lương Mạt thấy hắn như vậy đại khái biết hắn mơ thấy một đêm mộng xuân với Bạch Nhụy, không khỏi buồn cười, lập tức ném dây buộc tóc trên tay cho hắn: “Đi đi, dùng thứ này cho mọi người ngửi, đánh thức bọn họ dậy.”
Mị Thất lập tức đáp lời nhảy dựng lên, lảo đảo cầm dây buộc tóc đi giải cứu những người khác.
Ước chừng qua một khắc mới gọi hết bọn họ thức dậy.
Người tỉnh lại đương nhiên cũng thấy những huynh đệ bị sát hại của mình, Cẩm Y Vệ tổn thất ba người, sát thần Mị Bộ tổn thất hai người, Chuẩn Sát vốn mang ít người ngược lại không hao tổn gì.
“Giết hắn!”
“Giết tên đê tiện này!”
Mọi người đều cực kỳ phẫn nộ với loại hành vi này, ngay cả người của Chuẩn Sát cũng vậy, dù sao bọn họ chỉ may mắn một chút nên kiếm của Chu Vân Sinh mới chưa tới đầu bọn họ mà thôi.
Nhìn ánh mắt đầy sát ý của những người xung quanh nhìn mình, và đao kiếm lóe tia sáng âm u giá lạnh, Chu Vân Sinh tựa vào tường, lạnh lùng cười khẩy một tiếng, nhìn về phía Tây Lương Mạt: “Đừng quên lời thề của ngươi.”
Tây Lương Mạt nhìn về phía vẻ mặt hoài nghi của mọi người, thản nhiên nói: “Hắn còn chưa chết được, hành trình tiếp theo chúng ta còn cần hắn.”
Đôi mắt vàng của Chuẩn Sát có một tia giá rét, trên tay cũng cầm thanh loan đoan khát máu: “Mạt, ngươi phải hiểu, thần sa mạc sẽ không tha thứ cho loại ma quỷ đê tiện này, chúng ta cũng không thể dễ dàng mang theo tên ma quỷ này, hắn sẽ kéo chúng ta xuống địa ngục!”
Từ lúc Tây Lương Mạt đồng ý để hắn tham gia đội ngũ của mình, Chuẩn Sát trực tiếp gọi nàng là Mạt.
Tuy người của Cẩm Y Vệ và Tư Lễ Giám không thể nghi ngờ quyết định của cấp trên, thế nhưng trong mắt bọn họ cũng chỉ có sát ý.
Tây Lương Mạt mỉm cười: “Chờ khi hắn vô dụng rồi chúng ta lại xử lý cũng không muộn, không thể tức giận nhất thời.”
Chuẩn Sát nhìn nàng chốc lát, cuối cùng xoay người bỏ đi, lạnh lùng thốt: “Chỉ mong ngươi biết mình đang làm gì.”
Còn người của Tây Lương Mạt tuy muốn dùng hết mọi phương pháp để giết Chu Vân Sinh, thế nhưng bọn họ vẫn nhẫn nại, bởi chủ tử đã lên tiếng.
Nhưng chu Vân Sinh càng nghe Tây Lương Mạt nói càng cảm thấy không đúng, hắn nhìn Tây Lương Mạt cả giận nói: “Ngươi đã hứa sẽ thả ta đi, đồng thời cho ta một túi nước!”
Tây Lương Mạt nhìn hắn, nhướng mày một cái: “Đúng vậy, ta đã hứa rồi.”
Mắt Chu Vân Sinh sáng ngời: “Vậy…”
Tây Lương Mạt cười cười, khoanh tay từ trên cao nhìn xuống hắn: “Nhưng mà bây giờ ta định nuốt lời, ta lừa ngươi, thì sao?” Đối với người ý chí kiên định như Chu Vân Sinh, chỉ có thể khơi dậy ý chí sống còn của đối phương trước, rồi từng bước dụ dỗ đối phương đến bẫy của mình mới có hiệu quả tốt.