Mẹ của Trương Ức Dao vừa chịu kích thích, bác sĩ nói bà ấy cần nghỉ ngơi, hơn nữa để tránh lần nữa khiến tâm trạng kích động, Đới Húc không lập tức theo vào, mà đứng ở cửa nhìn một lúc, định xem tình hình mới quyết định. Ba của Trương Ức Dao sau khi đi vào đứng ở mép giường, cúi người nghe bà ấy nói chuyện, giọng nói không quá lớn.
“Không được, tôi không đồng ý, bà hiện tại phải nằm ở đây cho tôi, cái gì cũng không được làm.” Thái độ của ba Trương Ức Dao vô cùng kiên quyết, “Chuyện bà nói, tôi khẳng định không đồng ý, con gái đã như vậy, nếu bà lại có mệnh hệ gì, một nhà ba người đang êm đẹp, đột nhiên mất đi hai, bà kêu tôi sống làm sao đây? Còn không bằng hiện tại bà giết tôi đi luôn cho rồi! Con gái đã như vậy, bà tốt xấu gì cũng nên nghĩ tới tôi chứ!”
Nói rồi, ông ấy dường như đã không thể tiếp tục khống chế cảm xúc, khom người nằm trên người vợ mình. Mẹ của Trương Ức Dao thấy thế, khổ sở trong lòng lại dâng lên, hai vợ chồng ôm nhau khóc rống.
“Làm sao bây giờ?” Mã Khải cảm thấy tình hình khó mà giải quyết, vừa vào bên trong phòng bệnh, lại nhìn Đới Húc bên cạnh, “Lão Đới, anh còn chờ gì nữa? Em thấy ba của Trương Ức Dao không biết quá nhiều, mà trạng thái này của mẹ Trương Ức Dao, em nghĩ không phải diễn, chúng ta không về sao? Ở đây không làm được gì sẽ chậm trễ công việc, dù sao hiện tại đã biết nạn nhân là Trương Ức Dao, chúng ta nên trở về xem có thể điều tra thêm được gì không!”
“Không vội, bỏ công mài dao chẻ củi sẽ nhanh hơn.” Đới Húc không hề mất kiên nhẫn như cậu ấy, lại nâng cằm nhìn vào trong phòng, nói nhỏ, “Chờ một chút, tôi cảm thấy phía sau vẫn còn hấp dẫn.”
Mã Khải không rõ nguyên do, nhưng Đới Húc mới là người quyết định, vì thế cậu chỉ có thể đặt mông về ghế tiếp tục chờ. Phương Viên tuy rằng không nghe thấy mẹ của Trương Ức Dao nói gì, nhưng từ phản ứng của ba Trương Ức Dao, dường như vợ ông ấy còn chưa từ bỏ ý định muốn về Cục Công An tiếp tục quá trình điều tra, cho nên ba Trương Ức Dao mới lo vợ mình chịu đả kích lần hai, kiên quyết không đồng ý. Nếu suy đoán này đúng, vậy sẽ như lời Đới Húc nói, chờ một chút, nói không chừng phía sau sẽ càng hấp dẫn.
Hành động ba mẹ Trương Ức Dao ôm n nhau khóc lóc kinh động tới điều dưỡng, điều dưỡng vội gọi bác sĩ điều trị tới, bác sĩ khuyên vài câu, ba của Trương Ức Dao trước đó phải ổn định cảm xúc, kêu ông ấy ra ngoài chờ, sau đó cẩn thận thăm khám cho mẹ Trương Ức Dao. Ba Trương Ức Dao rời khỏi phòng bệnh, hai mắt vừa hồng vừa sưng, xấu hổ nhìn bọn người Đới Húc, một mặt thở dài, một mặt lau khô nước mắt, đi qua đi lại trước cửa phòng bệnh.
Qua một lát, bác sĩ đi ra, đánh giá Đới Húc và ba người Mã Khải một hồi, sau đó dò hỏi Đới Húc: “Anh là cảnh sát? Bệnh nhân muốn nói chuyện với anh, thời điểm nói chuyện, nhớ chú ý cảm xúc của bà ấy, nếu quá kích động thì phải lập tức dừng lại, bấm nút kêu điều dưỡng báo cho tôi.”
“Bác sĩ, bác sĩ, như vậy được sao?” Ba Trương Ức Dao sửng sốt, vội tiến lên giữ chặt áo blouse của bác sĩ, “Không phải bác sĩ nói hiện tại vợ tôi không thể chịu kích thích, cần được nghỉ ngơi sao? Bệnh tim của bà ấy, căn bản không thể chịu đựng đả kích lần hai, bác sĩ không thể bà ấy mạo hiểm như vậy, giúp tôi khuyên bà ấy đi!”
“Tâm tình của ông tôi có thể hiểu, nhưng tôi cảm thấy ông nên để vợ mình nói chuyện với cảnh sát.” Bác sĩ lắc đầu, “Hiện tại không thể ép buộc bà ấy, nếu cứ để nghẹn khuất trong lòng, đối vợ ông cũng không phải tốt, tình hình gia đình ông bà tôi cũng vừa nghe bà ấy nói, chúng tôi cũng rất đồng tình, vợ ông nói nếu không cho bà ấy phối hợp với cảnh sát điều tra, bà ấy sẽ cảm thấy rất có lỗi với con gái, trong lòng đặc biệt áy náy. Tôi nói này, hiện tại việc này ảnh hưởng với cảm xúc của bà ấy rất lớn, cho nên tôi mới đồng ý giúp bà ấy gọi cảnh sát vào, ông yên tâm, vừa rồi bà ấy đã dùng thuốc an thần, chỉ cần chú ý một chút, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Đương nhiên, nếu ông kiên quyết phản đối, tôi cũng có thể hiểu, việc này xét đến cùng gia đình mới là người quyết định, tôi chỉ kiến nghị mà thôi.”
Ba Trương Ức Dao nghe bác sĩ nói thế, chậm rãi buông tay, biểu cảm trên mặt có chút hoang mang, dường như cảm thấy lời bác sĩ nói rất có lý, nhưng ông ấy lại không yên tâm tình hình của vợ mình, đặc biệt là sau khi con gái xảy ra chuyện, người đàn ông này sợ phải lần nữa đón nhận đả kích tinh thần.
Đới Húc không thúc giục, chỉ ở bên chờ. Ba của Trương Ức Dao do dự hồi lâu, cuối cùng cũng nói: “Vậy… Cô cậu cùng tôi vào đi.”