Mị Thất ném thành chủ đại nhân trên vai vào lều như ném lợn chết, sau đó ngồi khoanh chân suy nghĩ, phải giải quyết nỗi khổ tương tử thế nào đây?
Hắn đọc không ít bài tiểu từ mà đám văn nhân chua lòm kia hay viết, các cô nương cũng thích mấy thứ này, Bạch Nhụy thường ngày luôn chê hắn là khúc gỗ, vậy hắn cũng viết một bài từ, sau này trở về cho Bạch Nhụy xem.
Lấy cái bút lông ngắn từ trong lòng ra, liếm đầu bút một cái, rồi lại lấy ra một quyển sổ nhỏ đặt xuống đất, viết câu đầu tiên trong bài từ tương tư của hắn.
– Bạch Nhụy, ta nhớ bàn tay nhỏ của nàng, nhớ cái miệng nhỏ của nàng, nhớ nụ cười ha hả lộ ra ba mươi sáu cái răng của nàng, tuy có mấy cái bị sâu đục đen sì sì.
Tiếp theo thì sao?
Tiếp theo phải viết cái gì?
Trong lúc Mị Thất đau khổ suy tư, đám Tây Lương Mạt yên giấc, Chu thành chủ đại nhân liên tục gặp ác mộng, thời gian dần trôi qua, sao sớm xa vời lặn ở phía tây, một đêm qua đi, bầu trời sáng lên màu trắng bạc.
Khí lạnh dần rút đi, mặt trời màu da cam để lộ ra tia sáng chói mắt đầu tiên của nó tại đường tiếp giáp giữa bầu trời và sa mạc.
Mọi người đồng loạt thức dậy, chuẩn bị lương khô và nước, ăn uống qua loa coi như bữa sáng.
Tây Lương Mạt cũng thức dậy, nàng ngáp một cái, chỉnh lại quần áo rồi ra khỏi lều.
Lăn lộn mấy ngày cuối cùng cũng rời khỏi Luật Phương, chạy suốt nửa đêm, sáng tinh mơ đã rời giường quả là mệt!
Lý Mật đang buộc hành lý của mình, thấy Tây Lương Mạt tới liền tiến lên nói: “Công tử gia, kế tiếp chúng ta sẽ đi vào địa bàn của cướp sa mạc Hách Hách, sa phỉ Hách Hách rất hung hãn, trước nay giết người không chớp mắt, ngay cả vương đình Hách Hách bọn chúng cũng dám cướp, năm đó ta và bọn chúng giao thiệp vài lần, không kẻ nào dễ đối phó, người xem chúng ta có nên…”
Tây Lương Mạt nhận lấy khăn ướt mà Bạch Ngọc đưa, lau mặt rồi thản nhiên nói: “Lý thống lĩnh, ta biết ngươi đang lo lắng cho sự an toàn của đàn ngựa thồ của chúng ta. Thế nhưng hiện nay chúng ta di chuyển bằng ngựa, khi ra khỏi Luật Phương lo lắng phía sau có truy binh, đi quá vội nên không mang đủ lạc đà, nếu không thể tìm được một nơi để đổi lạc đà, tìm một người dẫn đường, chúng ta làm sao đến được nơi muốn đến?”
Lý Mật ngập ngừng, thật ra hắn hiểu suy nghĩ của Tây Lương Mạt, trong đoàn bọn họ ngựa nhiều lạc đà ít, trong sa mạc dùng lạc đà tốt hơn ngựa, đi thêm một đoạn nữa lại là nơi nguy hiểm nhất trong sa mạc.
Năm đó, khi hắn còn làm giặc cướp đã từng giao thủ với đám sa phỉ này, đám sa phỉ này vui giận thất thường, thủ đoạn tàn nhẫn, trở mặt là không nhận người, ngày đó không biết Thiên Tuế gia dùng cách gì thu phục đám sa phỉ này mà bọn chúng lại cung kính với Thiên Tuế gia đến thế.
Thế nhưng, sau đó Tư Lễ Giám từng phái người tới doanh địa của sa phỉ, và cũng có người bỗng dưng mất mạng.
Ngoại trừ Thiên Tuế gia, sa phỉ không chấp nhận những người khác, đi thăm doanh địa đối phương đều sẽ gặp nguy hiểm.
Tây Lương Mạt không để ý nói: “Đại khái là vì gia của các ngươi và sa phỉ là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, gì mà nắng mưa thất thường, thủ đoạn tàn nhẫn, đấy chẳng phải thuộc tính của Thiên Tuế gia chúng ta hay sao?”
Lý Mật dừng lại, im lặng một lúc, có một số thứ, nhóm chủ tử có thể nói nhưng nhóm thuộc hạ không thể.
“Được rồi, không cần lo lắng, nếu ta dám đi thì tự nhiên có cái lý của ta…” Tây Lương Mạt cười cười, ném khăn mặt lại cho Bạch Ngọc.
Nước trong sa mạc rất hiếm, năm sáu ngày không tắm, chỉ có thể lau mình thật sự không dễ chịu!
Lý Mật còn muốn khuyên Tây Lương Mạt đừng tới gần doanh địa sa phỉ, để bọn họ phái người đi liên lạc với sa phỉ là được rồi.
Sắc mặt hắn bỗng nhiên biến đổi, quay đầu về phía mọi người hét lớn: “Mau, mọi người nhanh chóng lên ngựa, chuẩn bị vũ khí!”
Hắn ra lệnh một tiếng, tất cả người của Tư Lễ Giám và Cẩm Y Vệ lập tức xoay người lên ngựa, lấy vũ khí ra xếp thành một vòng tròn, vây Tây Lương Mạt, Bạch Trân cùng Bạch Ngọc ở trong, đao đồng thời hướng ra ngoài, sẵn sàng đón địch.
“Công tử cẩn thận, chúng ta có khách.” Lý Mật lạnh mặt nặng nề nói.
Tây Lương Mạt thoáng dừng, sau đó nheo mắt nhìn về phía xa, quả nhiên cách đó không xa vang lên tiếng sói tru và cát bụi cuộn lên – đó là bụi mù do vó ngựa.
Nàng mỉm cười, ngậm cái còi trên cổ thổi một cái, Tiểu Bạch sớm đã ngồi xổm trên vai nàng nóng lòng muốn thử, tiếng còi như tiếng phượng hoàng hót vừa vang lên nó lập tức bay lên cao, xé họng đáp lời bằng tiếng kêu bén nhọn: “Kéc kéc…!”
Tiếng kêu như một hòn đá ném vào mặt nước, trong nháy mắt tản ra những sóng âm kỳ dị.
Không biết có phải đàn kền kền đi theo Tiểu Bạch hay không, lần này xuất hiện còn nhanh hơn lần trước, thoáng cái đã đập cánh bay ra, đàn chim che trời giống như mây đen, thật ra còn có cả diều hâu sa mạc đang bay lượn.
Mà bầy sói của đám sa phỉ Hách Hách từng bị đàn chim kền kền này hành hạ, hơn nữa khứu giác động vật nhạy hơn con người nhiều, khi chủ nhân của chúng nó còn chưa phát hiện ra đàn kền kền thì bầy sói đã sợ hãi dừng chân, xoay người cụp đuôi chạy mất.
Đám cướp sa mạc Hách Hách nghe nói có thương đội lớn xông vào địa bàn của bọn chúng, vốn nghĩ có thể trắng trợn cướp bóc một phen, thuận tiện cướp nô nệ về làm thức ăn.
Nào ngờ vừa đuổi bầy sói tới gần thì bầy sói đột nhiên “ứ ứ” chạy mất.
Sắc mặt Chuẩn Khắc Khâm xám xịt, không biết vì sao bầy sói mình nuôi sao đột nhiên lại như chó nhà có tang, hắn hét tiếng sói cũng không nghe, cùng thuộc hạ cầm roi ngăn lại lôi kéo cũng không cản được bước chân chạy như điên của bọn chúng.
Lần này mất mặt quá rồi.
Bọn họ do dự có nên tiếp tục cướp bóc hay không, cuối cùng dự định bất chấp tất cả giục ngựa giơ đao hướng về phía trước, cướp giết trước rồi nói sau.
Thế nhưng rất nhanh có người chú ý tới đàn kền kền đang bay lại gần.
“Đầu lĩnh, ngươi xem kìa, rất nhiều chim tử vong!”
“Trời ạ, chúng ta chưa từng gặp nhiều chim tử vong như thế!”
Chuẩn Khắc Khâm sửng sốt, lại nhìn về phía bóng người yểu điệu đứng trước mặt mọi người, tuy mới gặp một lần, tuy nàng cười rất đẹp, thế nhưng cả đời Chuẩn Khắc Khâm cũng không quên gương mặt kia, đồng thời nhận định đó là gương mặt đáng sợ nhất mà hắn gặp trong kiếp này!
Cho dù râu ria đầy mặt, gương mặt tục tằng của hắn cũng lập tức trắng bệch, suýt chút nữa lăn xuống khỏi lưng ngựa.
“Tử đại vương… Nữ… Nữ thần vong linh!”
Đương nhiên, cuối cùng hắn vẫn lăn xuống khỏi lưng ngựa, cuống cuồng dẫn những người đã từng gặp “Tử nữ vương” Tây Lương Mạt tới thăm hỏi.
Nếu không phải vì sợ dẫn tới thần linh đáng sợ nhất sa mạc, Tử đại vương trả thù thì hắn đã tè ra quần dẫn người ngựa chạy mất, cuối cùng hắn cũng hiểu sói sa mạc quả là thứ có linh tính nhất, thấy rõ thứ gì đó… à… không, là nữ thần vong linh tôn kính, nên lập tức rời đi.
Lý Mật dẫn thủ hạ Cẩm Y Vệ của mình, vẻ mặt khó hiểu nhìn đầu lĩnh thổ phỉ giết người không chớp mắt quỳ rạp xuống trước mặt Mạt công tử nhà mình.
Còn nhóm sát thần Tư Lễ Giám đi theo lần này có hơn phân nửa thuộc những người đi cùng Tây Lương Mạt và Bách Lý Thanh lần đó, từng tới sào huyệt của Hách Hách, vẻ mặt rất bình tĩnh.
“Đã lâu không gặp, đầu lĩnh Chuẩn Khắc Khâm, ngươi có khỏe không?” Tây Lương Mạt tiến lên một bước, mỉm cười định nâng Chuẩn Khắc Khâm dậy.
Thế nhưng lại làm gã đại hán Chuẩn Khắn Khâm này sợ đến mức ngã kềnh ra, liên tục xua tay, dùng tiếng Trung Nguyên sứt sẹo nói: “Chuẩn Khắc Khâm rất khỏe, rất khỏe.”
Tây Lương Mạt cười khẽ: “Ta muốn gặp đại đầu lĩnh của các ngươi.”
Sắc mặt Chuẩn Khắc Khâm hết trắng lại xanh, cuối cùng cảm thấy so với đại đầu mục tức giận, đắc tội nữ thần vong linh sẽ càng đáng sợ hơn.
Vì vậy hắn ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng!”
— Ông đây là đường ranh giới Tiểu Bạch rất kiêu ngạo —
Trung tâm ốc đảo, doanh địa nhóm sa phỉ Hách Hách vẫn đứng sừng sững, lều bạt trùng điệp, bên cạnh buộc chiến mã, không ít người Hách Hách đội đầu sói và nữ nhân đeo đao che mặt nhìn thấy bọn họ đều xông tới, vẻ mặt kỳ dị đánh giá bọn họ, hầu hết bọn họ nhận ra Tây Lương Mạt, ánh mắt mang theo sợ hãi, nhưng bọn họ vẫn rất cung kính.
Giống như lần trước, Chuẩn Khắc Khâm phái người tới doanh địa báo trước.
Một tòa lều bạt rất lớn đứng giữa trung tâm ốc đảo, phía trước bày tiệc rượu phong phú, phủ kín rượu ngon, thịt và trái cây.
Rất nhiều người Hách Hách đeo vàng đeo bạc, khoác da sói, da báo, nhìn có vẻ có địa vị ngồi hai bên, nhìn chăm chú bọn họ đi vào,
Loại ánh mắt này không tính là hữu nghị cũng không tính là hung ác, chỉ có thể nói là rất kỳ quái, khiến nhóm Cẩm Y Vệ lần đầu tiên nhìn thấy đám sa phỉ Hách Hách bất giác cảm thấy căng thẳng.
Thế nhưng Lý Mật có thể nhận thấy, khi bọn họ nhìn Tây Lương Mạt, trong mắt còn chứa đựng một tia cung kính và sợ hãi.
Nam tử trẻ tuổi, thân hình hắn to lớn, mặc áo văn báo, lộ ra lồng ngực rộng lớn gợi cảm, hắn không để râu như những nam từ Hách Hách khác, có người nói trước khi báo thù vương đình Hách Hách hắn tuyệt đối sẽ không để râu, vì vậy để lộ một gương mặt ngũ quan góc cạnh, nét đẹp cực kỳ dã tính, đôi mắt màu vàng thì đang nhìn chằm chằm đám Tây Lương Mạt một cách sắc bén.
Chính là đầu lĩnh sa phỉ Hách Hách, tiền vương tử Hách Hách, hiện là đầu lĩnh quân phản loạn – Chuẩn Sát.
“Nữ thần vong linh, đã lâu không gặp.” Chuẩn Sát ngồi trên vương tọa trải da sói, ánh mắt sáng quắc nhìn Tây Lương Mạt đứng trước mặt mình, trong mắt hắn không có một tia sợ hãi, ngược lại giống ánh mắt khi đang nhìn con mồi.
Tây Lương Mạt mỉm cười nhìn hắn, không để ý tới ánh mắt hắn, khóe môi cong lên một nụ cười xinh đẹp: “Đúng vậy, đã lâu không gặp, đầu lĩnh Chuẩn Sát!”
Một lão già mập mạp mặc hắc bào bỗng nhiên chạy ra, rùi rạp xuống trước mặt Tây Lương Mạt, trên tay vẫn cầm một cái xương sọ khảm đầy bảo thạch như trước: “Nữ vương thực thi giả, hoan nghênh ngài thay mặt phụ thân ngài, tử đại vương, đại giá quang lâm doanh địa chúng ta, xin nhận lấy kính ý và tế bái của Cáp Tô, bảo hộ chúng ta!”
Tây Lương Mạt nhìn ông lão béo trán chạm đất, cung kính không gì sánh được trước mặt, trong lòng buồn cười, trên mặt lại nghiêm túc nhận lấy chuỗi đầu lâu khảm vô số bảo thạch trên tay hắn, bình thản ung dung đeo lên cổ mình.
Vu sư Cáp Tô kia cúi đầu, nhất thời không ít người Hách Hách quỳ lạy trước Tây Lương Mạt.
“Tham kiến nữ vương thực thi giả!”
“Con dân của tử đại vương tham kiến nữ thần vong linh.”
Tây Lương Mạt không nói gì, chỉ nhìn một đám người quỳ xuống, nhướng mày nhìn thoáng qua Chuẩn Sát, hắn vẫn không hành lễ, chỉ nở một nụ cười mê người mà khác thường: “Nữ vương thực thi giả, mời ngồi, xin hỏi lần này chủ nhân A Khắc Lan không tới cùng nữ vương thực thi giả sao?”
Tây Lương Mạt nhàn nhạt cười: “Lần này chủ nhân A Khắc Lan hơi bận nên ta tới, thế nào, không chào đón à?”
Sau này nàng mới biết, A Khắc Lan có nghĩa là bóng tối vô biên, mà chủ nhân A Khắc Lan chính là chủ nhân của bóng tối vô biên.
Vị Cửu Thiên Tuế điện hạ nhà nàng có xưng hô này cũng rất hợp, nghe kiểu gì cũng giống nhân vật phản diện sống sót tới cuối cùng!
Ánh mắt Chuẩn Sát lóe lên, hắn im lặng một lát rồi cười nói: “Người trên sa mạc đều là con dân của tử đại vương, sao có thể không chào đón nữ thần vong linh được, chỉ không biết lần này nữ thần vong linh muốn làm gì?”
Tây Lương Mạt liền nói ra ý đồ của nàng cho Chuẩn Sát, Cáp Tô là trí giả có thể nghe hiểu được tiếng Trung Nguyên, hắn kinh ngạc thất thanh nói: “Cái gì? Các ngươi muốn tới vùng đất tử vong tìm quân đội vong linh? Chuyện này quá khó tin, vậy là đi chịu chết sao?”
Sau khi hợp hai miếng hổ phù lại với nhau, dưới ánh nến Tây Lương Mạt thấy một tấm địa đồ, một tấm địa đồ vô cùng rõ ràng, điểm cuối là một bộ xương khô, mà vị trí của bộ xương khô chính là một mảnh sa mạc đi sâu qua sa mạc Hách Hách một đoạn.
Mảnh sa mạc kia gọi là sa mạc đen, bởi mỗi ngày trên sa mạc này sẽ xuất hiện một cơn lốc màu đen bất định, đồng thời, người bước vào mảnh sa mạc này tới nay gần như chưa từng có ai trở về, đi trên đường gặp lốc đen thổi qua, che trời che đất, cả người và vật đều không còn.
Kể lại rằng, sau khi cơn lốc đen đầu tiên đi qua sẽ thấy một biển xương trắng tiêu điều, có xương người xương thú; khi cơn lốc đen thứ hai tới, tất cả mọi người đi vào trung tâm của sa mạc đen sẽ bị ác quỷ trong cơn lốc cắn xé da thịt, chỉ còn lại xương, trở thành “một giọt nước” trong biển xương trắng kia, vì vậy sa mạc đen còn được gọi là biển chết.
“Không sai, có thể đi vào biển chết mà còn sống trở về, thế gian này e là chỉ có hai người.” Chuẩn Sát cũng nhăn mày nói, ánh mắt khó lường nhìn Tây Lương Mạt chằm chằm: “Có điều nữ thần vong linh đi tìm kiếm quân đội vong linh… Thế nào, đó là quân đội thuộc về nữ thần vong linh ngươi à?”
Tây Lương Mạt nhìn hắn cười thản nhiên, thẳng thắn nói: “Không sai, ta đang tìm quân đội vốn thuộc về ta – quỷ quân, ta có địa đồ, có thể đến chỗ của quỷ quân, thế nhưng ta cần một người dẫn đường quen thuộc sa mạc biển chết, đồng thời còn cần một lượng nước lớn và lạc đà!”
Chuẩn Sát của tộc ăn thịt người này quả là một kẻ thông minh.
Chuẩn Sát và Cáp Tô đồng loạt nhìn nhau, thấy được sự khác thường trong mắt nhau, không biết trong nháy mắt đó bọn họ giao lưu những gì, Cáp Tô bỗng nói: “Nữ thần vong linh, Cáp Tô ta có thể dẫn ngươi vào sa mạc tử thần, nhưng ta hy vọng ngài có thể hứa với ta một điều kiện.”
Tây Lương Mạt nhướng mày: “Đại tế ti Cáp Tô, ngài phải biết, không phải chúng ta không có người quen thuộc với sa mạc, cũng không phải không có lạc đà, chỉ là chúng ta nghĩ nếu có người quen thuộc với mảnh sa mạc kia sẽ tốt hơn mà thôi, nếu ngài không muốn cung cấp, ta tin ta vẫn có thể tìm được quân đội thuộc về ta!”
Yếu tố quan trọng nhất trong đàm phán chính là che giấu quân bài chưa lật của mình.
Cáp Tô sửng sốt, Chuẩn Sát lại bỗng tiếp lời: “Nữ thần vong linh, cho dù ngươi là sứ giả của tử đại vương, có lẽ ngươi không sợ sa mạc đen, thế nhưng những người bên cạnh ngươi chỉ là người thường, trong cơn lốc đen có rất nhiều ác quỷ hung dữ, mà Cáp Tô chính là một trong hai người còn sống rời khỏi biển chết, nếu ngươi đồng ý với thỉnh cầu của chúng ta thì ta bằng lòng cung cấp tất cả những thứ ngươi cần.”
Tây Lương Mạt nhướng mày, vậy nghe trước xem bọn Chuẩn Sát muốn gì: “Các ngươi muốn gì?”
Cáp Tô lập tức quỳ trên mặt đất, cung kính lớn tiếng nói: “Chúng ta cần nữ thần vong linh ngài, sau khi ngài tìm được quân đội vong linh, giúp đỡ chúng ta sớm ngày đánh bại lũ phản bội Hách Hách, đoạt lại vương quốc vốn thuộc về đại đầu lĩnh chúng ta!”
Tây Lương Mạt sửng sốt, nhăn mày: “Chuyện này…” Làm sao nàng có thể đồng ý loại chuyện này!
“Nữ vương thực thi giả, chúng ta biết quy củ của thần không dễ dàng nhúng ta chuyện nhân gian, nhưng chúng ta chỉ cần ngươi đến quốc gia của chúng ta, thành lá cờ cho chúng ta!” Chuẩn Sát yên lặng nhìn nàng chằm chằm.
Tây Lương Mạt suy nghĩ một lát, thản nhiên nói: “Được.” Nếu chỉ đứng đầu trên tinh thần thì không phải không thể đồng ý.
Thế nhưng, giờ phút này nàng không ngờ lá cờ này không chỉ đơn giản mang ý nghĩa đứng đầu về tinh thần.
Ít nhất đối với Chuẩn Sát thì tuyệt đối không phải chuyện đơn giản như thế.