Sáng hôm sau Chu Vận xin nghỉ không đi làm, Triệu Đằng hoảng sợ.
“Toi rồi, toi rồi, nhất định là tức giận rồi.” Anh ta trách Lý Tuân, “Cũng tại anh nói nhảm cả đấy.”
Triệu Đằng nằng nặc bảo Lý Tuân đi xin lỗi nhưng anh vẫn bất động: “Nếu anh không đi thì tôi sẽ nói cho Đổng tổng biết, anh có tin ông ấy đâm chết anh không?”
Lý Tuân: “Cậu gửi tiến độ dự án của cô ấy cho tôi.”
Triệu Đằng: “Anh muốn làm tiếp à? Được, chờ chút.” Anh ta gửi một đống tài liệu Võ Tướng Vô Địch cho Lý Tuân. Lý Tuân cau có xem một hồi rồi tắt màn hình máy tính.
Triệu Đằng châm biếm: “Không phải anh muốn làm tiếp sao? Xem lượng công việc và thiết kế kiến trúc cơ bản đi, không biết đến trước khi phát hành anh đã đọc xong chưa nữa.”
Mặt Lý Tuân càng tối tăm hơn.
Triệu Đằng đẩy anh: “Mau đi xin lỗi đi!”
Sau một đêm, Lý Tuân đã tỉnh táo lại, chính anh cũng thấy lạ vìhành động tối qua của mình. Nghĩ lại cũng chẳng có lý do gì, đơn giản là muốn gây sự với cô thôi.
Lý Tuân lập kế hoạch dự án rõ ràng, không muốn thay đổi tiến độ. Anh gọi điện thoại cho Phó Nhất Trác, lúc Phó Nhất Trác bắt máy vô cùng khó chịu: “Sao chú lại gọi điện đến lúc tôi đang dạy thế, như vậy làm tôi chẳng chuyên nghiệp gì hết.”
Lý Tuân: “Vậy tôi cúp máy đây.”
“Đừng.” Phó Nhất Trác cười hì hì, “Nói đi, sao hả?”
Lý Tuân kể sơ qua sự việc, Phó Nhất Trác nghe xong im lặng hồi lâu, cuối cùng nói: “Chú lại bắt đầu tác quái rồi.”
Lý Tuân lặng thinh.
Phó Nhất Trác: “Tôi hỏi chú một câu trước, chú còn thích em ấy không?”
Lý Tuân trả lời không hề do dự: “Không.”
Phó Nhất Trác cười sang sảng, nói: “Vậy thì cứ coi như đồng nghiệp đi.”
Lý Tuân lại không nói lời nào.
Phó Nhất Trác: “Đúng là lạ lùng, nếu chú không thích người ta thì quan tâm đến em ấy và tên họa sĩ kia làm gì.”
Lý Tuân vẫn im lìm.
Phó Nhất Trác thở dài: “Về chuyện này tôi thật sự bó tay với chú. Em ấy đã liều sống liều chết giúp chú mà còn bị chú mắng, đến cùng em ấy phải làm gì mới khiến chú hài lòng đây?”
“Làm gì á?” Lý Tuân nheo mắt, lạnh lùng nói, “Tôi bảo cô ấy làm cái gì thì làm cái đó, tôi gọi thì cô ấy phải thưa, tôi ngoắc tay thì cô ấy phải chạy đến.”
“Chú đang nuôi chó à!” Phó Nhất Trác tức giận, “Sao tôi lại có thằng em tính tình méo mó, biến thái hết thuốc chữa như chú vậy chứ!”
Lý Tuân châm thuốc: “Đừng nói mấy lời vô ích đó.” Anh khẽ nói, “Anh giúp tôi hỏi xem cô ấy có chuyện gì, bảo cô ấy nhanh chóng quay lại làm việc đi.”
Phó Nhất Trác: “Mơ đi!”
Lý Tuân nghẹn lời.
Phó Nhất Trác: “Tự chú đi mà hỏi, đã sắp ba mươi tuổi rồi mà gây ra chuyện còn muốn người khác dàn xếp giúp.” Anh nói xong liền cúp máy, Lý Tuân hầm hầm bóp chặt điện thoại.
Triệu Đằng càu nhàu suốt từ sáng đến trưa bảo Lý Tuân đi xin lỗi. Lúc nghỉ trưa Lý Tuân muốn ra ngoài hóng gió, Triệu Đằng cũng đi theo lải nhải không ngớt bên cạnh anh. Ai ngờ họ lại đụng mặt với Chu Vận ngay cửa.
Chu Vận vừa gọi điện thoại xong, nhìn thấy Lý Tuân liền nói: “Em đã liên lạc với giáo sư Lâm rồi, thứ bảy anh sắp xếp thời gian rảnh đi.”
Lý Tuân im lặng nhìn cô, Triệu Đằng cũng nghệch mặt.
“Sao vậy?” Chu Vận nhìn hai người họ, “Hai người định đi ăn cơm à?”
Trước khi Triệu Đằng lên tiếng, Lý Tuân đã quay người đi lên lầu. Chu Vận gọi với theo bóng lưng anh: “Sắp xếp thời gian rảnh vào thứ bảy, anh có nghe thấy không…”
“Trưởng nhóm…” Triệu Đằng trợn tròn mắt nhìn Chu Vận, muốn thăm dò cảm xúc hiện tại của cô.
Chu Vận: “Có chuyện gì?”
Triệu Đằng: “Cô không giận hả?”
Chu Vận nghi ngờ: “Giận cái gì?”
Triệu Đằng: “Tối hôm qua…”
“Ồ.” Chu Vận ngượng ngùng, “Để cậu chê cười rồi, chỉ là chút nợ nần trước kia thôi. Cậu giữ bí mật giúp tôi, đừng nói ra ngoài nhé.”
“Tuyệt đối không nói đâu ạ.” Triệu Đằng cam đoan, “Tôi còn tưởng cô tức giận nên không đi làm nữa.”
Chu Vận: “Đâu có, buổi sáng tôi xin nghỉ để liên lạc với giáo sư hồi đại học của tôi, là chồng của giáo sư Triệu Quả Duy đấy, thầy ấy thay số điện thoại rồi.”
“Vậy tốt rồi.” Thấy Chu Vận không giận, Triệu Đằng yên tâm, đi theo cô lên lầu.
Anh ta không dám hỏi nhiều. Bởi vì bất kể Chu Vận nói thế nào, đôi mắt sưng vù kia đã chứng tỏ chắc chắn cô đã khóc. Trong lúc thang máy đi lên, Triệu Đằng cảm khái vô vàn. Thật là trời đất điên đảo, yêu lầm một đời.
Triệu Đằng vốn cho rằng ngay sau trận cãi vã đó, hai người sẽ tiếp tục gây gổ với nhau, không ngờ chỉ sau một đêm, họ đều làm như không có chuyện gì xảy ra, bản lĩnh giả bộ khiến Triệu Đằng bội phục sát đất.
Tối thứ sáu, Chu Vận nhắc nhở Lý Tuân ngày mai đi gặp giáo sư Lâm. Lý Tuân chỉ “ừ” một tiếng.
Chu Vận nhìn anh, nhớ đến tình cảnh lúc mình gọi cho thầy Lâm. Khi ấy cô vừa cãi nhau với Lý Tuân xong.
Lúc mười chín tuổi, cô có thể tức giận vì Lý Tuân bắt cô làm bài tập giúp Liễu Tư Tư mà sôi gan muốn rời khỏi Hội. Khi đó họ rất nhẹ nhàng, không hề có gánh nặng. Nhưng giờ họ đã hai mươi chín tuổi, Chu Vận không thể lại tức giận bỏ đi…
Vẫn là câu nói kia, giữa họ đã có vô số điều tiếc nuối, tinh lực của họ không còn nhiều để tiêu hao bừa bãi như xưa nữa.
Cô gọi điện thoại cho giáo sư Lâm, mới đầu ông nhận ra giọng cô. Sau khi Chu Vận nói rõ thân phận, ông mới nhớ ra.
“À à… là Chu Vận à. Lâu lắm rồi không có liên lạc, bây giờ em thế nào, học xong chưa, ở lại nước ngoài sao?”
Cô nói sơ về tình trạng hiện nay của mình, giáo sư Lâm rất hài lòng với trình độ học vấn của cô: “Thầy đã nói là em chắc chắn sẽ có tương lai sáng lạn mà!”
Giọng của thầy Lâm không hề thay đổi, vẫn như khi còn dạy họ. Tuy ông đã sắp sáu mươi tuổi nhưng vẫn thoải mái lạc quan và phóng khoáng. Cảm giác quen thuộc này khiến tâm trạng cô từ từ thả lỏng, cuối cùng cô hỏi: “… Thầy, thầy còn nhớ Lý Tuân không?”
Thầy Lâm thở dài thườn thượt: “Dĩ nhiên nhớ chứ, cái thằng nhóc tự đánh mất tương lai kia…”
Vừa nhắc đến Lý Tuân, giọng thầy Lâm rõ ràng đã trầm lắng hơn nhiều, hoàn toàn khác với lúc trò chuyện với cô khi nãy.
Chu Vận kể chuyện Lý Tuân ra tù sớm cho thầy nghe. Cảm xúc của thầy Lâm lập tức tăng vọt, dọa cô giật cả mình. Ông hỏi đi hỏi lại xác nhận với Chu Vận, sau khi biết họ đang làm chung công ty thì kích động đến mức hận không thể gặp mặt họ ngay lập tức.
“Thứ bảy! Thứ bảy tuần này, hai em cứ đến thẳng nhà thầy đi!”
Chu Vận không hề ngờ rằng tình thế xoay chuyển nhanh đến thế. Mãi tới khi đặt điện thoại xuống, cô mới nhớ ra mình đã quên nói về việc Võ Tướng Vô Địch mất rồi.
Cô thở dài một hơi, tâm trạng vô cùng phức tạp. Cô dè dặt gọi cho thầy, lựa chọn từng câu từng chữ, kết quả không có ích bằng một câu nhắc đến Lý Tuân. Rõ ràng thầy Lâm quan tâm Lý Tuân hơn cô, quả thật vẫn giống hệt trước đây.