Bên kia.
Liêu Minh suy sút ngồi ở trong quán bar, một ly lại một ly tiếp.
Một bàn tay ngăn lại động tác của ông ta.
Liêu Minh ngửa mặt lên, sau đó hung hăng đẩy ra, tiếp tục uống rượu.
Thẩm Lực nhìn thấy ông ta như vậy, lại đoạt lấy ly rượu, khuyên nhủ: “Đạo diễn Liêu, ông đừng như vậy, không phải ông nói muốn hung hăng dẫm nát Từ Lập xuống dưới cùng sao?”
Liêu Minh cười thảm một tiếng, “A, dẫm nát xuống dưới cùng thì em gái có thể trở về sao?”
Thẩm Lực nói: “Đạo diễn Liêu, tuy Mãn Mãn không về được, nhưng mà chúng ta có thể báo thù cho cô ấy!”
Liêu Minh nhìn ông ta, nói: “Báo thù? Báo thù ai? Bọn họ nói không sai, chuyện lúc trước bản thân làm sao có thể không có trách nhiệm, nếu không phải tại mình, em gái làm sao có thể…”
Dứt lời, ông lại mạnh mẽ đem một ly Whisky rót vào cổ họng, một loại cảm nhận như dao cắt sâu sắc kích thích thần kinh.
“Đạo diễn Liêu, ông không nên nghe bọn họ nói, ông nào có chỗ nào sai, đều do Từ Lập, khẳng định là ông ta cho Mãn Mãn uống thuốc gì đó, nếu không thì làm sao cô ấy có thể nhìn trúng!”
“Ầm.”
Thẩm Lực kinh ngạc nhìn Liêu Minh hung dữ với chính mình, không rõ bản thân nói sai cái gì rồi.
Liêu Minh nhìn ông ta, lạnh lùng nói: “Không cần nói thêm nữa, tôi với ông đều là người trưởng thành rồi, chẳng lẽ còn muốn tôi nói với ông thế nào là phân rõ trắng đen?”
Thẩm Lực không thể tin được nhìn ông ta, đề cao âm lượng nói: “Anh Liêu, rốt cuộc anh làm sao vậy, trước không phải anh cũng nói như vậy, chẳng lẽ thực sự bị mấy câu nói kia liền thay đổi cách nghĩ?”
Liêu Minh lại rót cho mình một ly rượu, liếc mắt nhìn chai rượu thấy đáy, dùng thái độ cực kì bình tĩnh nói: “Ông sai rồi, kỳ thật tôi đã sớm hiểu rõ chuyện này toàn bộ không thể trách Từ Lập, chỉ là tôi đang trốn tránh, đến ngày hôm qua Mặc Khuynh Thành trực tiếp xé rách lớp màng bọc kia, tôi mới biết được, là tôi ngu xuẩn bao nhiêu.”
Thẩm Lực hoàn toàn không chấp nhận ông ta nói những lời này.
“Trốn tránh cái gì, cái gì không thể trách Từ Lập! Chẳng lẽ lại trách Mãn Mãn? Cô ấy ngây thơ thiện lương như thế, tốt như thế, dựa vào cái gì mà Từ Lập không thích cô ấy, không hểu quý trọng còn chưa tính, vậy mà lại bức cô ấy chết!”
“Thẩm Lực!”
Liêu Minh nhíu mày, hai tay gắt gao nắm lấy bả vai Thẩm Lực.
“Thẩm Lực, ông tỉnh táo lại đi, chuyện tình cảm chưa bao giờ là tôi thích cậu, cậu nhất định phải thích tôi, đây là không đúng, trước đây thời điểm tôi biết em gái thích Từ Lập, loại đương nhiên này vẫn luôn tồn tại trong lòng tôi, đúng, Liêu Mãn cực kì xuất sắc, nhưng mà xuất sắc không làm cảm tình xuất hiện được, huống hồ tôi thực sự ngay từ đầu đã biết Từ Lập có vị hôn thê, ông ấy cũng luôn trốn tránh không gặp em gái mình, là tôi, là tôi mỗi lần nhìn thấy đôi mắt thương cảm kia, liền mềm lòng đáp ứng giúp em ấy.”
“Anh Liêu, anh không có sai.”
“Không, tôi sai rồi! Tất cả mọi chuyện, muốn nói vô tội, có lẽ chính là chị gái của Từ Lập, mỗi lần mơ, tôi đều có thể nhìn đến cảnh người kia toàn thân đầy máu nước mắt chảy đầm đìa, trong lòng tôi đều đã không nhịn được áy náy.”
Thẩm Lực nghe nói như thế, lơ đễnh nói: “Anh Liêu, anh là đang suy nghĩ quá nhiều rồi, chuyện của Mãn Mãn anh giữ trong lòng nhiều năm như vậy, huống hồ cái chết của em ấy cũng không liên quan tới anh, trách thì trách Từ Lập thời điểm đó nói cái gì mà vị hôn thê.”
“Bốp.”
“Thẩm Lực, sao ông lại không có lương tâm như vậy!”
Thẩm Lực vốn là hai mắt trừng lớn, sau đó châm chọc nói: “Tôi không có lương tâm? Liêu Minh, nếu tôi không thích Mãn Mãn, ông cảm thấy tôi sẽ buông ta cho việc tri thức kia, chạy đến Đế Đô làm loạn cùng ông? Được, ông có lương tâm, ông cảm thấy được bản thân có lỗi với những người này, vậy ông lại vẫn chèn ép Từ Lập làm gì, cực kì rảnh rỗi hả!”
Liêu Minh bị ông ta nói cho lui về sau một bước, đúng vậy, đã biết sai cái gì, mặc dù không thể làm bạn nữa, Từ Lập cũng sẽ không tất cẩ trách nhiệm đổ lên đầu mình, bản thân lại có tư cách gì đem tất cả đổ lên trên đầu ông ấy.
Ông ta yên lặng ngồi tại chỗ, không hé nửa lời tiếp tục uống rượu.
Thẩm Lực âm hiểm nhìn ông ta một cái, sau đó xoay người quyết tuyệt rời đi.
**
“After the moment, with you…”
Mặc Dận mắt còn đang nhìn Mặc Khuynh Thành quay phim, yên lặng tiếp nhận điện thoại.
“Khuynh Thành, có phải cậu quên mấy ngày hôm nay không, mình liền biết cậu quên rồi, mình nói cho cậu biết, hôm nay là ngày điền nguyện vọng, tuy cậu không cần điền, nhưng chuyên môn phải chọn đó, cậu muốn chọn cái gì, mình…”
“Lê An An, ngậm miệng.”
Mặc Dận nhíu mày, lâu như vậy, lại vẫn huyên náo như vậy.
Lê An An đầu bên kia cuồng nuốt nước miếng, vì sao điện thoại Mặc Khuynh Thành lại ở trong tay Mặc Dận, vậy phải làm sao bây giờ, trên thân mình cũng không đánh ra được từ huyên náo, kỳ thật cô cũng không huyên náo tiếng nào, chỉ là thích nói chuyện mà thôi, không sai, chính là như thế này.
“Ha ha, là anh cả Mặc sao, Khuynh Thành đâu?”
“Quay phim.”
Lê An An có phần không biết nói cái gì, rõ ràng Mặc Dận không có ở trước mặt cô, vì sao lại cảm thấy có áp lực lớn như vậy.
“A…, vậy sao, vậy anh nói với Khuynh Thành một chút, chính là cái kia.”
“Biết rồi.”
Không chút do dự tắt điện thoại, tiếp tục nhìn Mặc Khuynh Thành quay phim.
Không thể không nói, lần này Từ Lập đúng là bỏ hết vốn liếng ra.
Chỉ là một mình Mặc Khuynh Thành, chỉ trang phục đã có mấy chục bộ, càng đừng nói là toàn bộ trang sức các loại, mà cung điện giáo chủ ma giáo lại càng hoa lệ, nói trắng ra, tiền bạc đều nện lên trên người cô, đến ngay cả nam chính nữ chính cũng không nhiều bằng cô.
Hiện tại Mặc Khuynh Thành đang quay cảnh tại lúc Tử Thư Hoa Hàn biết được Thánh nữ tiếp xúc thân thiết với tiên nhân trên núi Lâm Sơn.
Tử Thư Hoa Hàn lười biếng tựa vào ghế tựa da hổ trắng, ánh mắt khép hờ, nô tỳ bên cạnh đem quả nho nhỏ bỏ vào trong miệng của hắn, hai nô tỳ khác một người đấm vai, một người bóp chân.
“Ngươi nói gần đây Ngưng Vân qua lại thân thiết với nhân sĩ chính đạo của Lâm Sơn?”
Nam tử mặc áo đen quỳ ở phía dưới nói: “Đúng vậy, giáo chủ, thân là Thánh nữ của ma giáo, lại kết giao thân thiết với mấy người đó, rõ ràng là muốn làm phản.”
Địch Thiên đóng Hữu Hộ Pháp từ một bên đi tới, ôm quyền nói: “Giáo chủ, Ngưng Vân tuyệt đối không làm phản!”
Tả Hộ Pháp Trần Đương Thân, “Hữu Hộ Pháp, huynh có quan hệ tốt với Thánh nữ, cũng sẽ không ảnh hưởng tới phán đoán của tôi, tính tình của Ngưng Vân ai chẳng biết.”
“A, có lẽ là cô ấy giả vờ, chúng ta đều phái thám tử ẩn nấp, bọn họ cũng có thể như vậy.”
“Trần Đương, ngươi già mồm át lẽ phải!”
“Trình Siêu, ngươi là không phải không biết!”
“Đủ rồi.”
“Giáo chủ làm chủ.”
Hai người đồng loạt quỳ trên mặt đất.
Tử Thư Hoa Hàn vẫy tay cho tì nữ lui xuống, nhìn về phía ngoài cửa, “Chuyện này, vẫn nên để Thánh nữ tự mình giải thích đi.”
“Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc.”
Thôi Nghi Giai đóng Thánh nữ Ma giáo Tô Ngưng Vân, mặc trang phục màu đỏ hồng, bên hông đeo một cây kiếm, tóc dài buộc phía sau đầu, bước vào, sau cùng quỳ gối trước bậc thang trên mặt đất.
“Thánh nữ Tô Ngưng Vân tham kiến giáo chủ.”
“Đứng lên đi.”
“Vâng.”
Tử Thư Hoa Hàn nhàn nhạt nhìn cô một cái, sau đó cúi đầu. nhìn móng tay được làm trau chuốt nói: “Vừa rồi Tả Hữu Hộ Pháp nói đều nghe thấy?”
Tô Ngưng Vân gật gật đầu, “Nghe được.”
“Vậy ngươi có điều gì muốn nói không.”
Tô Ngưng Vân nói: “Bản Thánh nữ thấy rất lạ, vì sao chỉ là thường xuyên gặp phải người đó, đã bị nói thành qua lại thân thiết với hắn ta, Tả Hộ Pháp có nên giải thích cho bản Hộ Pháp một chút không?”
Trần Đương hừ lạnh một tiếng, “Thánh nữ quả nhiên nói khéo như rót, thường xuyên gặp phải người Lâm Sơn? Sao bản Hộ Pháp lại không có duyên với bọn họ như vậy, thường xuyên gặp phải nữa?”
“Đó là Tả Hộ Pháp vận khỏi kém.”
“Được, cho dù lấy cái cớ này, vậy bản Hộ Pháp muốn hỏi một chút, vì sao gặp lại không động thủ?”
Khóe miệng Tô Ngưng Vân mang theo trào phúng, “Tả Hộ Pháp, ông cho là ta là ông sao, gặp người nào cũng cắn sao?”
“Ngươi!”
“Được rồi.”
Tử Thư Hoa Hàn ngồi ở trên ghế không hờn giận cắt ngang lời của bọn họ, nhìn người phía dưới, nói: “Chuyện này liền kết thúc ở đây đi, Ngưng Vân, về sau phải chú ý một chút.”
“Hiểu rồi.”
“Không có chuyện gì nữa liền giải tán đi.”
Ba người: “Cung tiễn giáo chủ.”
“Cut! Nghỉ ngơi một lát.”
Mặc Khuynh Thành chậm rì rì từ trên ghế đi xuống, còn thỉnh thoảng xoa xoa eo của mình, ai oán nói: “Đạo diễn Từ, người là không có tiền sao, ghế tựa này sao ngồi khó chịu vậy, làm cho thắt lưng cháu rất đau.”
Thôi Nghi Giai nghe nói như thế, trực tiếp xù lông.
“Mặc Khuynh Thành, em còn không biết xấu hổ nói lời này, em xem, em ngồi ở trên ghế đến giờ, bọn chị nếu không đứng, thì là quỳ, em cũng tới thử đi.”
Mặc Khuynh Thành giống như ngốc nhìn cô, “Chị tưởng em ngốc sao?”
Thôi Nghi Giai không cho là đúng nói: “Cho nên, em đang kéo cừu hận, có phải hay không, các vị?”
Ai ngờ, Trình Siêu với Hạ Nhàn đều nói: “Chúng tôi không hâm mộ, ngồi lâu cũng không tốt, còn không bằng cử động nhiều một chút.”
Thôi Nghi Giai nghẹn lời, sau đó đem ánh mắt hướng về chỗ Từ Lập.
Từ Lập nhìn thấy xong, bất đắc dĩ nói: “Khuynh Thành, cháu cũng đừng không biết đủ như vậy, toàn bộ tiền bạc của tổ phim đều đã tiêu trên người cháu rồi.”
Mặc Khuynh Thành vừa nghe, cẩn thận đánh giá một phen, kéo cằm nỉ non câu: “Xem ra tổ phim thật sự rất nghèo.”
“…”
Trọng điểm thật là cái này sao!
Mặc Dận đi lên phía trước, cẩn thận lau mồ hôi trên trán cho cô, sau đó nói: “Cục cưng, vừa rồi Lê An An tìm em.”
“Có việc gì.”
Mặc Dận gật gật đầu, nói: “Hôm nay là ngày điền nguyện vọng.”
“A…”
Nhưng mà tùy ý của cô lại khiến cho Thôi Nghi Giai ở một bên gấp gáp.
“Bảo bối, sao em lại không thèm để ý đến như vậy, phải biết rằng điền nguyện vọng sẽ ảnh hưởng đến tương lai!”
“Cho nên?”
Từ Lập nói: “Nghi Giai, cô không cần quá lo lắng, cô ấy là nhận được thư chấp nhận rồi, hiện tại chỉ cần chọn chuyên ngành thôi, chỉ là, Khuynh Thành à, cháu chuẩn bị chọn chuyên ngành gì? Hệ biểu diễn?”
Mặc Khuynh Thành lắc lắc đầu, với cô biểu diễn vẫn cảm thấy được cần thực tiễn, còn không bằng nhận mấy bộ phim chất lượng tốt, như vậy không chỉ có thể kiếm được tiền, mà còn có thể học được kinh nghiệm.
Từ Lập đồng ý gật gật đầu, “Quyết định này không sai, khóa biểu diễn còn không bằng để Sùng Thiệu dạy cháu, cậu ta chính là Lão Hí Cốt.”
Sùng Thiệu bị điểm danh khiêm tốn nói: “Đạo diễn Từ, ông nói như vậy làm tôi không đảm đương nổi, tôi cũng không có chỗ, tất cả mọi người là giúp đỡ nhau học tập thôi.”
Từ Lập: “Sùng Thiệu, cậu đừng khiêm tốn, mới đến vài ngày, cậu liền giúp mấy diễn viên mới này phân tích nhân vật, tận tâm hoàn thành trách nhiệm của tiền bối không nhiều lắm, ai, mọi người cần phải nhanh chóng lưu lại phương thức liên lạc đi!”
“Đạo diễn Từ, chúng tôi đã sớm lưu số, một vị thầy như vậy, chúng tôi không thể buông tha.”
“Đúng vậy, bộ dáng của anh Thiệu đẹp trai như vậy, tính lại tốt, không có cái giá gì, mà lúc hỏi cái gì đều cực kì kiên nhẫn giải đáp.”
Sùng Thiệu vội vàng ngăn cản nói: “Được rồi, mọi người đừng nói nữa, hiện tại không phải đang nói Khuynh Thành nên chọn chuyên ngành gì sao, Khuynh Thành, em có tính toán gì không?”
Mặc Khuynh Thành cười nói: “Em nghĩ muốn học Tài chính.”
Tài chính?
Từ Lập nhíu mày, vốn tưởng rằng dù cô không chọn hệ biểu diễn, cũng sẽ chọn một chuyên ngành tương tự, không nghĩ tới lại chọn tài chính, cô ấy định theo tài chính?
Mặc Khuynh Thành tiếp tục nói: “Cháu không có khả năng cả đời đều diễn, huống hồ cháu lại mở công ty, nếu là một chút cũng không hiểu, cháu đây liền không thể tiếp tục duy trì nó.”
Cô nói cực kì thật, một chút cũng không đùa giỡn, có lẽ lúc trước mở công ty chỉ là không nghĩ muốn khuất phục mọi người, có thể nghĩ thông, nhưng mà đã mở ra rồi, nếu không hiểu kinh doanh, chẳng lẽ sau này bản thân liền trở thành bà chủ mặc kệ mọi việc sao? Đương nhiên, cô rất thích làm thế, cũng không biết đám người trong công ty có thể đồng ý hay không.
Từ Lập nói: “Cháu không nói đúng là ta đã quên, hiện tại cháu đúng là bà chủ đối tượng lấy lòng, Mặc tổng, có muốn đầu tư thêm chút không?”
Mặc Khuynh Thành cực kì thật thà suy nghĩ một phen, nói: “Thật xin lỗi, đạo diễn Từ, công ty không phải cháu quản.”
Hiện trường yên lặng một giây, sau đó bật ra tiếng cười.
Giữa trưa, mọi người thu thập một phen, nhao nhao đi cùng Mặc Dận đến khách sạn đã hẹn xong.
Bởi vì nhiều người, trừ bỏ diễn viên chính ngồi một chỗ, những người khác đều bị chia đến mấy cái ghế lô khác.
“Ầm.”
Từ Lập mở bình rượu ra, chén của ai cũng đều có rượu, nói: “Hôm nay mọi người không cần khách khí ăn, uống liền thôi, buổi chiều còn quay phim.”
“Yên tâm đi, đạo diễn Từ, lão nương ngàn chén không say, uống ít nhiều đều sẽ không ảnh hưởng đến quay phim chiều nay.”
“…”
Mọi người thấy bộ dạng này của cô ấy, yên lặng đem bình rượu chuyển đến chỗ xa nhất.
Từ Lập giơ ly rượu lên, nói: “Mượn hơi của Mặc Dận, lần trước Hạ Nhàn không có tới tham gia, lần này coi như tẩy bụi trần cho cậu ta.”
Hạ Nhàn chính là diễn Trần Đương, ba mươi mấy tuổi cũng không có chút mập ra nào, chỗ có bắp thịt một chút cũng không thiếu, lại cộng thêm tiếng nói thiên nữ tính, có cảm giác nói không lên lời.
“Đạo diễn Từ sao lại nói vậy, theo lý mà nói tôi nên là chịu tội mới phải, trước lịch trình quá bận, đành phải đến muộn vài ngày.”
“Hạ Nhàn, lời này của cậu có vẻ quá khách khí, chúng tôi đều biết dạo gần đây cậu vội vàng bắt đầu hội biểu diễn, lần này tới đóng vai phụ đã không dễ dàng rồi.”
Một câu của Sùng Thiệu, nói đơn giản ra là gần đây Hạ Nhàn bận bịu cái gì, khiến cho người khác sẽ không cho là anh ta đang đùa giỡn mọi người.
Mặc Khuynh Thành nhìn anh ta, lại cảm thấy ngứa, không chỉ diễn tốt, mà còn là người khéo léo, rất muốn đào được vào công ty, đáng tiếc, chính anh ta đã có phòng làm việc rồi.
Nhưng ngay cả như vậy, cô cũng hiểu được nên giao hảo, làm một người đóng hai vai mà nói, đây là khiêu chiến trước nay chưa từng có, một cái xử lý không tốt không chỉ hủy đi bộ phim này, cũng sẽ tạo nên vết nhơ không thể xóa nhòa không cuộc đời điện ảnh và truyền hình của mình, mà Sùng Thiệu ở đây, có Từ Lập, cô ít nhất không cần lo lắng tại thời điểm không khống chế được, không ai nhắc nhở cô và phân tích cho cô.
“Được rồi, hai người các người một người là cây thông già của giới điện ảnh, một người là thần thoại ca hát, có hai người ở đây, cho dù chúng tôi diễn không ra gì, cũng không cần lo lắng vấn đề tỉ lệ người xem rồi.”
Từ Lập cười cả giận nói: “Cũng không biết là người xem quá thấp hay là rất cao nữa, người đầu tư nào mà không hi vọng có thể kiếm được nhiều tiền, cháu ngược lại, thường thường nghĩ bãi công, Mặc Dận, cậu phải quản cô ấy tốt vào!”
Mặc Dận nhìn Mặc Khuynh Thành một bộ “Tôi đầu tư phim, tôi có thể tùy hứng”, sủng nịnh nói: “Cô ấy vui vẻ là được.”
“Chải quét.”
Mọi người trực tiếp cho Từ Lập một ánh mắt, ý tứ là [Đạo diễn Từ, ông hỏi sai đối tượng rồi!]
Từ Lập trả về một cái [Không có cách nào, ai kêu nhà đầu tư là hai cái người không đáng tin bọn họ.]
Cơm no rượu say xong, Từ Lập vừa định nói chuyện, đã bị một tiếng đạp cửa cắt ngang.
“Ầm.”
“Từ Lập, nạp mạng đi!”
Chỉ thấy Thẩm Lực đá văng cửa đi vào, không nói hai lời hướng về phía Từ Lập chạy tới, mọi người phản ứng không kịp, trong nháy mắt liền thấy được ông ta đang lao vọt tới trước mặt Từ Lập.
“Đạo diễn Từ, cẩn thận!”
“Mau tránh ra!”
Từ Lập đứng ở đằng kia, không phải ông không muốn tránh ra, mà là nếu tránh ra người bị đâm sẽ là Mặc Khuynh Thành, ngày hôm qua đã để cho cô giúp mình rồi, sự tình đều đã tính đến ngày hôm qua, còn lại không thể tiếp tục cuốn cô vào nữa.
Mặc Khuynh Thành có chút cảm động nhìn Từ Lập chắn ở phía trước mình, sau đó lạnh thấu xương nhìn Thẩm Lực.
Không biết sống chết!
Cô đẩy nhẹ Từ Lập ra, vươn tay phải ra, không phí sức nào liền cầm được cổ tay của Thẩm Lực, sau đó.
“Rắc rắc…”
“A!”
“Ầm.”
Dao găm rơi xuống đất, bị Sùng Thiệu phản ứng kịp đá văng ra xa, sau đó cùng Nhàn Hạ một phen ép ngã Thẩm Lực.
“Buông ra, tôi muốn giết Từ Lập!”
Mặc Khuynh Thành nhàn nhạt tiêu sái đến trước mặt ông ta, một cước giống như vô ý dẫm nát cổ tay ông ta.
“A.”
Mặc Khuynh Thành vô tội hỏi: “Ông là tiểu đệ bị cắt hay là bị bạo cúc hoa vậy, kêu như xé rách như vậy, người khác không biết còn tưởng rằng tôi làm gì ông.”
Thẩm Lực ngẩng hai mắt đỏ bừng lên, mắng nói: “Mặc Khuynh Thành, chuyện này không liên quan tới cô, mau thả tôi ra!”
Mặc Khuynh Thành nghe xong cười to một tiếng, cười lên ha hả, sau đó nói: “Ông đó, ông có ngốc không, ông có thể thấy bạn mình sắp bị giết mà còn có thể buông ra sao?”
Thẩm Lực trực tiếp nhìn về Từ Lập phía sau lưng cô, “Từ Lập, ngày hôm qua ông núp ở phía sau, hôm nay lại vẫn núp tiếp, ông có còn là đàn ông hay không!”
Từ Lập tiến lên vài bước, vượt qua người Mặc Khuynh Thành, trong lời nói không nghe ra chút cảm xúc gì.
“Vì sao ông muốn giết tôi?”
Thẩm Lực nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông đương nhiên không biết tôi là ai, nhưng tôi lại nhớ ông biết Liêu Mãn là ai.”
“Ông thích Liêu Mãn?”
Thẩm Lực lớn tiếng thừa nhận nói: “Không sai, tôi thích Mãn Mãn, từ nhỏ đã thích, nhưng tại ông, ông không chỉ cướp đi tình yêu của cô ấy, lại còn cướp đi mạng của cô ấy, Từ Lập, tôi hận không thể lóc da tróc thịt!”
Từ Lập trầm mặc một hồi, sau đó lấy điện thoại ra, bấm gọi.
“Là cục cảnh sát sao, nơi này có một người giết người chưa đạt được, các người mau đến bắt đi đi.”
Hai mắt Thẩm Lực mang theo tơ máu tức giận trừng với ông, thân thể không ngừng vùng vẫy.
“Từ Lập, ông dám báo cảnh sát?”
Từ Lập làm bộ vô tội như Mặc Khuynh Thành.
“Vì sao tôi không thể báo cảnh sát?”
“Ông!”
Thẩm Lực không biết nói gì, Từ Lập báo cảnh sát không đáng trách gì, nhưng ông ta đã nói ra có liên quan tới Liêu Mãn, ông ấy lại không hề áy náy mà báo cảnh sát!
Từ Lập đem ánh mắt của ông ta thu hết ở đáy mắt, trong lòng hừ lạnh, nhiều năm như vậy, bọn họ không phải ỷ vào chút áy náy đó thôi, có lẽ trước đây bản thân sẽ bỏ qua cho ông ta, mà lúc này sẽ không, giống như Mặc Khuynh Thành nói trước đó, nhiều năm như vậy, nên buông tha cho bản thân rồi.
Cảnh sát rất nhanh liền đến, đem Thẩm Lực áp đi, thuận tiện bảo Từ Lập đi theo về cục cảnh sát viết báo cáo.
Từ Lập có chút phiền toái lại có chút bất đắc dĩ, nói với Phạm Vĩ: “Buổi chiều mọi người quay cảnh không trọng yếu trước, chờ tôi trở lại rồi bắt kịp tiến độ.”
“Yên tâm đi, đạo diễn Từ.”
Mọi người cảm thán, lần quay phim này thực nhiều tai nạn.
Đột nhiên, Thôi Nghi Giai như là phản ứng kịp gì đó, gắt gao nhìn Mặc Khuynh Thành mặc đồ rất kín, mang theo một nụ cười, hỏi: “Bảo bối Khuynh Thành, sao hôm nay em mặc nhiều như vậy?”
Mặc Khuynh Thành mặt ngoài trấn định nói: “Bị cảm.”
Thôi Nghi Giai một chút cũng không tin, vừa tiến lên nói, vừa khoa chân múa tay vung lên.
“Bảo bối, cảm mạo cũng không thể mặc nhiều như vậy, tới, chị giúp em kéo áo lên.”
Mặc Khuynh Thành nhanh chóng tránh ra, nực cười, nếu thật để Thôi Nghi Giai đắc thủ, thì không biết mấy người ở đây sẽ nghĩ tới cái gì.
Nhưng mà cho dù cô không để lộ ra, bọn họ cũng đã nghĩ tới rồi, ai kêu buổi sáng Mặc Dận nói ra câu kia khiến mọi người liên tưởng không ngừng.
“Bảo bối, em không cần ngại, chị cũng không có cởi quần áo em.”
Mặc Khuynh Thành chẳng muốn tiếp tục nói chuyện cùng với cô ấy tiếp, cho Mặc Dận một ánh mắt “Anh giải quyết”, liền lẳng lặng hai tay ôm ngực lui về một bước.
“Phạm Vĩ, hình như buổi chiều Thôi Nghi Giai có rất nhiều cảnh phải quay.”
Không phải câu hỏi, ngữ điệu nhàn nhạt nói cho Phạm Vĩ biết không phải thật cũng cần phải là thật.
Phạm Vĩ nhanh chóng phản ứng kịp trong lòng thầm cầu cho Thôi Nghi Giai, nói: “Đúng vậy, Nghi Giai, chúng ta nhanh về đi, nếu không thì cảnh của cô đến tối cũng không quay xong.”
Thôi Nghi Giai trực tiếp trợn mắt há mồm, đây tính là cái gì, ngày hôm qua thông cáo cũng không có như vậy, phó đạo diễn, ông không thể dễ dàng cúi đầu trước cái ác như vậy!
Trong lòng mọi người đều đã rõ ràng, tthời điểm nhận thông cáo ngày hôm qua bọn họ đều ở đây, đương nhiên biết kỳ thật hôm nay quay nhiều nhất chính là Mặc Khuynh Thành chứ không phải cô ấy, đáng tiếc, ai kêu cô ấy chỉ là diễn viên đâu.
Chỉ có Hạ Nhàn không hiểu chân tướng mới vỗ vỗ vai cô ấy, an ủi, “Nghi Giai, cô phải cố lên, tôi sẽ phần cơm chiều cho cô.”
Thôi Nghi Giai nở nụ cười cứng ngắc, “Anh Hạ Nhàn, thật sự cảm ơn anh rồi.”
“Không cần khách khí, dù sao nhiệm vụ của em cũng nhiều.”
“…” Hạ Nhàn, anh có thể đừng nhắc nhở hậu quả cô tìm đường chết được không?
Ngẩng đầu 45 độ nhìn trời, đám mây che khuất mặt trời, nội tâm của cô bi thương.
Nhân sinh ngắn ngủi, phải tránh không được tùy ý tìm đường chết!