Hoàng đế liếc mắt qua nàng, sau đó mới cất cao giọng ra lệnh: “Khởi giá về Thần Cung.”
Lộ Ánh Tịch nghe thế trái tim đập rộn ràng. Nàng cũng phải đến Thần Cung? Chẳng lẽ cơn giận dữ hôm nay của hắn còn chưa tiêu tan hoàn toàn? Còm muốn giày vò nàng mới vừa lòng hả dạ?
Nhất thời bầu không khí lặng ngắt như tờ, yên ắng như đang lúc nửa đêm. Suốt quãng đường đi hai người vẫn im lặng, vẻ mặt đăm chiêu lắng đọng.
Đến Thần Cung, hoàng đế thay áo bào rồi một mạch tới Ngự thư phòng, bỏ lại Lộ Ánh Tịch mà không có nửa câu nhắn nhủ.
Lộ Ánh Tịch cảm thấy rất ngập ngừng. Thần Cung to lớn lại luôn luôn khiến nàng có cảm giác bức bối khó chịu. Có lẽ do ấn tượng ban đầu như một bóng ma xua mãi không tan.
“Hoàng hậu, nô tài sai người mang bữa tối cho người?” Thái giám chăm lo chuyện ăn uống thấy đã đến giờ dùng bữa cung kính hỏi, lại nói: “Hoàng thượng đến Ngự thư phòng, theo như thường lệ sẽ dùng bữa tại đó luôn.”
Lộ Ánh Tịch không lên tiếng chỉ im lặng gật đầu, vô cùng hoang mang. Hoàng thượng giữ nàng ở đây làm gì?
Đã qua giờ Dậu, bầu trời tăm tối, màn đêm buông xuống.
Lộ Ánh Tịch cũng không đến tẩm cung của hoàng đế để nghỉ ngơi, ngồi một mình trong đình uyển ngắm trăng. Đang là đầu thu, gió đêm se se lạnh, thổi qua hai hàng cây ngô đồng thẳng tắp hai bên lối đi, lá cây đong đưa xào xạc.
Lộ Ánh Tịch đang cảm thấy buồn chán thì thấy một cung nữ đang đi tới, đến bên thềm đá hành lễ bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng hậu, Hàn Thục phi cầu kiến.”
“Cầu kiến Bản cung hay là cầu kiến Hoàng thượng?” Lộ Ánh Tịch ngước mắt hỏi.
“Bẩm Hoàng hậu, Hàn Thục phi muốn gặp Hoàng thượng. Nhưng Hoàng thượng có khẩu dụ, không ai được đến Ngự thư phòng làm phiền. Vì vậy nô tỳ đến xin ý chỉ của Hoàng hậu.” Cung nữ kia cung kính trả lời.
Lộ Ánh Tịch suy nghĩ một chút liền nói: “Vậy truyền Hàn Thục phi đến đây. Bản cung đã lâu không gặp Hàn Thục phi.”
“Vâng thưa Hoàng hậu.” Cung nữ kia khuỵu gối cúi người, sau đó lui xuống.
Không lâu sau Hàn Thanh Vận yểu điệu thướt tha bước tới, dung mạo lạnh nhạt, kiêu ngạo vẫn không giảm.
“Thanh Vận bái kiến Hoàng hậu.” Nàng ta cúi người hành lễ nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như cũ.
Lộ Ánh Tịch mỉm cười vừa bước ra khỏi đình vừa nói: “Hàn Thục phi không cần đa lễ. Hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương ở Ngự thư phòng. Bản cung đã lâu không gặp Hàn Thục phi nên gọi Hàn Thục phi đến đây hàn huyên tâm sự.”
“Được Hoàng hậu triệu kiến là vinh hạnh của Thanh Vận.” Giọng nói Hàn Thanh Vận lạnh lẽo không chút thân thiện.
Lộ Ánh Tịch đến trước mặt, nhìn thẳng vào đáy mắt nàng ta, hòa nhã nói: “Hàn Thục phi cầu kiến Hoàng thượng có chuyện quan trọng sao? Có cần Bản cung phái người chuyển lời?”
Đây chẳng qua là một lời nói khách sáo, chẳng dè sắc mặt Hàn Thanh Vận càng thêm lạnh lùng trả lời: “Hoàng hậu thật có lòng nhưng không cần.”
Lộ Ánh Tịch vô cùng ngạc nhiên thật lòng hỏi: “Hình như Hàn Thục phi buông lời oán giận với Bản cung? Chẳng nhẽ là vì chuyện thảo hoàn đan?”
“Thanh Vận không dám.” Ánh mắt Hàn Thanh Vận gợn sóng che dấu giận dữ chất chứa.
“Hàn Thục phi, có chuyện gì chớ ngại, cứ nói thẳng. Nếu Bản cung đã làm sai điều gì, Bản cung xin nguyện tạ lỗi với Hàn Thục phi.” Lộ Ánh Tịch điệu bộ chân thành, chăm chú nhìn nàng ta.
“Hoàng hậy suy nghĩ nghiêm trọng rồi. Hoàng hậu là người đứng đầu lục cung, là tấm gương của chúng phi tần, sao lại có chỗ sai sót được.” Khuôn mặt Hàn Thanh Vận hời hợt, giọng nói vẫn máy móc.
Lộ Ánh Tịch than nhẹ một cái, nói thẳng vào vấn đề: “Đúng là Hàn Thục phi đang trách Bản cung trước kia đã hạch sách đòi thảo hoàn đan.”
Hàn Thanh Vận mím môi không nói nhưng cũng không bác bỏ.
Lộ Ánh Tịch tiếp tục nhẹ nhàng nói: “Hàn Thục phi là người thông minh lý lẽ, sao lại không biết trong chuyện đó có chỗ khó nói? Huống hồ, cống hiến vì triều đình, vì quốc gia đó là vinh quang của Hàn gia.”
Đôi môi đỏ mọng của Hàn Thanh Vận càng thêm mím chặt. Rất lâu sau vì kiềm nén không được rốt cuộc nàng ta cũng lạnh lùng mở miệng: “Thanh Vận tự biết bản thân không phải người phụ nữ ngu ngốc. Hàn gia có thể góp sức mọn vì quốc gia của mình, đương nhiên Thanh Vận cảm thấy vô cùng tự hào. Thế nhưng Thanh Vận vẫn không hiểu, vì sao Hoàng hậu lại giậu đổ bìm leo, sắp xếp trước để Thanh Vận thành người có lỗi trước mặt Hoàng thượng.”
Lộ Ánh Tịch giật mình nhìn nàng ta, nghi hoặc hỏi: “Bản cung sắp đặt chuyện gì?”
Hàn Thanh Vận cười khẩy mang đầy ý giễu cợt.