Tà áo trắng của Đường Lệ Từ bay phất phới trong gió đêm, vài sợi tóc mai bạch kim bay lòa xòa: “Vậy ngươi có thể nói cho biết tình trạng của hắn bây giờ không?”
Hạ Lan Bạc ngẩn ra: “Việc này…” Đến hôm nay hắn mới biết Trì Vân đang ở trong Trà Hoa Lao, còn đầu đuôi câu chuyện ra sao thì hắn cũng không hiểu rõ: “Rốt cuộc vì sao Trì Vân vào tù, tình hình hiện tại thế nào, ta cũng không nắm được, có lẽ là không sao.”
Đường Lệ Từ khẽ cười: “Người vô tội cớ sao phải vào tù, vào như thế nào, sau khi vào tù tình hình ra sao? Ngươi chẳng biết tí gì cả, vậy dựa vào đâu mà coi mình là chính nghĩa? Cái kiểu công nghĩa giang hồ mập mờ không rõ như thế, làm sao khiến người ta tâm phục được? Trong Trà Hoa Lao còn có bao nhiêu người oan khuất giống như Trì Vân, ngươi có biết không?”
Giọng y ôn văn nho nhã, bình thản ung dung mà khiến cho Hạ Lan Bạc phải tái mặt: “Việc này…”
Dư Phụ Nhân hạ giọng: “Thất Dương Đao nhường đường! Ta không muốn động thủ với ngươi.”
Hai thanh đao của Hạ Lan Bạc cụng vào nhau kêu leng keng: “Hạ mỗ vô cùng xin lỗi, nếu các ngươi nhất quyết xông vào thì ta cũng chỉ đành đắc tội.”
Dư Phụ Nhân giậm chân lao về phía trước, áo xanh dù bị lửa đốt hơi nham nhở nhưng vẫn giữ được khí độ bất phàm: “Vậy để ta lĩnh giáo Thất Dương Đao chém quỷ trước!”
Hạ Lan Bạc không khách sáo nữa, song đao một trước một sau lao tới, lưỡi đao xé gió ào ào, hiển nhiên hai thanh đao được truyền vào công lực thâm hậu, không hề tầm thường. Dư Phụ Nhân đứng vững hai chân, trên người hắn đang có vết thương nên không muốn dây dưa quá lâu, vừa ra tay đã tung tuyệt học, một chưởng Hỗn Nguyên Phân Tượng bổ thẳng vào ngực Hạ Lan Bạc.
Hai bên vừa chạm vào nhau, chưởng kình chạm vào song đao, vang lên những tiếng nổ đôm đốp vang dội như đao lạnh cắm vào chảo dầu sôi. Hạ Lan Bạc múa may song đao, ngang dọc khoáng đạt, khí thế hào hùng, một chưởng của Dư Phụ Nhân liên tục phá song đao, chỉ tiếc chưởng lực đến gần ngực là ngừng, không thể tiến thêm một bước để đả thương đối thủ. Hạ Lan Bạc vội vã thu song đao về, trong lòng thầm nghĩ mình gặp may rồi, nhưng ống tay áo Dư Phụ Nhân lại bay lên theo chưởng phong, đi sau mà đến đích, nhẹ nhàng phất trúng vào ngực hắn. Hạ Lan Bạc ngẩn ngơ, kêu lên một tiếng, miệng trào máu tươi rồi ngã ngửa ra đằng sau.
Tay áo hạ xuống, Dư Phụ Nhân đứng dưới ánh trăng, dáng vẻ nổi trội không tầm thường. Đường Lệ Từ vỗ tay bốp bốp hai tiếng, khẽ mỉm cười, không đoái hoài đến Hạ Lan Bạc vừa ngã xuống đất bất tỉnh nữa, xông lên trước đi vào khu rừng rậm đằng sau cây cầu. Dư Phụ Nhân theo sát phía sau, trong lòng không khỏi lo âu. Quả đúng như Đường Lệ Từ đã đoán, trong địa lao không chỉ giam giữ Trì Vân, mà còn có trọng phạm giang hồ đếm không xuể. Những kẻ này chính là con tin và điểm yếu của tên chủ mưu, tối nay chạm mặt tại Trà Hoa Lao trong Tây Phong Viên đúng là nguy hiểm vạn phần. Trà Hoa Lao có phá nổi không? Nếu không phá nổi thì làm sao cứu người? Mà nếu phá thì làm sao mới thu dọn được hậu quả? Kẻ bắt sống Trì Vân rốt cuộc là ai mà có thể nhốt người vào Trà Hoa Lao?
Trong rừng rậm bùng lên hai hàng ánh lửa, Đường Lệ Từ đi đằng trước, chợt nghe một tiếng “rắc” rất khẽ, chân trái y giẫm lên ngọn đuốc đầu tiên ở hàng bên trái. Dư Phụ Nhân ngẩn ra một thoáng rồi cũng học theo, lao tới giẫm lên ngọn đuốc bên phải. Thân hình hai người lao nhanh như chớp, chỉ nghe tiếng gió lướt qua, đuốc trong rừng toàn bộ tắt ngóm, khu rừng lại rơi vào bóng tối mênh mông. Dư Phụ Nhân tính toán mình đạp tắt cả thảy hai mươi ba cây đuốc, đuốc này được cắm ngay trên mặt đất, cũng chẳng có ai canh chừng, rốt cuộc là để làm gì?
Hắn còn đang nghi ngờ thì trước mắt hiện lên bóng người, tung bay ngang dọc, số lượng khá đông. Dư Phụ Nhân đề khí chuẩn bị xuất thủ nhưng ngực lại đau nhói lên, nội thương ban nãy còn chưa lành, chân lực không chia đều. Bên tai chỉ nghe những tiếng bộp bộp liên tiếp, hình như bóng trắng bay mấy vòng trong đêm đen, những bóng người kia liền bất động. Đường Lệ Từ cười khẽ: “Đi thôi.”
Dư Phụ Nhân đi theo sau lưng y, chỉ thấy trong rừng rậm có chừng mười tên áo đen cầm đoản đao cũng đen nốt đứng cứng ngắc tại chỗ, tay bày ra đủ loại tư thế kỳ quặc, tất nhiên là bị người ta điểm huyệt đạo. Đường Lệ Từ lựa đúng khoảnh khắc đạp tắt lửa để ra tay xáo trộn trận địa kẻ địch, có thể ra đòn vừa nhanh vừa chuẩn như vậy thật khiến người ta khó tin. Mồ hôi lạnh chảy đầm đìa trên trán Dư Phụ Nhân, với võ công của Đường Lệ Từ mà mình lại có thể đâm y một kiếm thì lại càng khó tin hơn.
“Mệt rồi à?” Đường Lệ Từ đỡ lấy một bên sườn hắn, kéo hắn lao nhanh về phía trước. Nội tức của Dư Phụ Nhân đang trì trệ bỗng dưng vận chuyển thông suốt, chạy nhảy cũng lưu loát hơn: “Không có gì đáng ngại.”
Đường Lệ Từ không nói thêm gì nữa, nâng hắn bay vút lên, thân thể nhanh nhẹn linh hoạt hiếm thấy. Hai người vừa xông lên chưa đầy trăm trượng, bỗng nhiên có ánh kiếm lấp lóe, một nhát kiếm từ rừng rậm đâm ra bổ thẳng vào mặt, lạ là thế kiếm tuy hiểm hóc nhưng lại lặng yên không gây tiếng động. Tay áo Đường Lệ Từ phất lên, kiếm lao tới bị tay áo của y cản lại, chệch sang một bên, trong rừng rậm bất ngờ lao ra kiếm thứ hai kèm theo một tiếng rít kinh người, nhắm thẳng vào ngực Dư Phụ Nhân. Kẻ này lại có đến hai thanh kiếm, hơn nữa lưỡi của chúng cũng dài hơn kiếm thường ba thước, cho nên kiếm đã đâm ra rồi mà người thì mất hút, vẫn ẩn thân trong rừng cây.
Dư Phụ Nhân vội tránh nhát kiếm này, hoảng hốt kêu lên: “Thần Ngâm Quỷ Khấp Vô Song Kiếm, là ‘Quỷ Thần Song Kiếm’ Lâm Song Song! Lâm đại hiệp, cớ sao ngươi…”
Hắn còn chưa nói dứt câu thì đã thấy một người nhảy ra từ trong rừng, hai tay trái phải mỗi bên cầm một thanh kiếm. Kiếm bên tay trái lưỡi mảnh dài mềm nhẹ, ánh bạc lấp lóe; kiếm bên tay phải màu xanh đen, lưỡi kiếm to bản, bên trên có khoét ba khoen, tiếng rít kỳ lạ kia cũng phát ra từ thanh kiếm này.
Người vừa đến là Lâm Song Song, nghe như tên con gái, người cũng trắng trẻo thanh tú, nhưng sắc mặt lại âm u, tất nhiên không thể khen anh tuấn, càng không thể nói là phong thần tuấn lãng. Nhưng đừng thấy kẻ này quái gở lập dị mà lầm, người ta là kiếm thủ đứng hàng thứ sáu ở Kiếm hội, ‘Quỷ Thần Song Kiếm’ uy chấn giang hồ, nghe đâu nếu song kiếm xuất hiện cả đôi thì hắn chỉ thua có một lần. Dư Phụ Nhân là vãn bối trong Kiếm hội, mới gặp Lâm Song Song có một lần, giờ này bỗng dưng thấy hắn xuất hiện cản đường, không khỏi la lên thất thanh.
Lâm Song Song lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Đường Lệ Từ: “Muốn xông vào Trà Hoa Lao, trước tiên làm quỷ dưới kiếm ta.” Đường Lệ Từ đưa tay vào trong ngực rút ra một thanh chủy thủ màu hồng, chính là Tiểu Đào Hồng.
Lâm Song Song nói: “Ta có hai kiếm, ngươi chỉ có một, nếu hai ngươi cùng xông lên thì coi như hòa nhau.” Hắn trốn trong rừng phóng kiếm ra đánh lén, vốn đã tổn hại đến thân phận cao thủ, bây giờ còn nói ra lời này để tỏ vẻ khí phách độ lượng, tự cho mình cao cả.
Đường Lệ Từ rút Tiểu Đào Hồng ra, nhưng lại giang tay đưa cho Dư Phụ Nhân, khẽ mỉm cười: “Quỷ Thần Song Kiếm cớ sao lại cản đường ta? Kiếm hội trung nguyên đang gặp phải sóng to gió lớn, tiền bối là người đứng thứ sáu trong Kiếm hội, vì sao không ở núi Hảo Vân?” Y nhỏ nhẹ đặt câu hỏi, hỏi một câu bình thường, nhưng ẩn ý bóng gió thì sắc như dao.
Lâm Song Song âm u nói: “Ngươi hoài nghi ta thọc gậy bánh xe Kiếm hội trung nguyên, cố ý nhằm vào Đường Lệ Từ nhà ngươi?”
Đường Lệ Từ tiến lên một nước, nhẹ nhàng nói: “Đúng vậy.”
Mũi kiếm Lâm Song Song chỉ lên đỉnh núi, lạnh lùng nói: “Ngươi có biết trong nhà ngục kia giam giữ bao nhiêu người không?”
Đường Lệ Từ mỉm cười thanh tú, lại tiến lên một bước nữa, chắp tay xoay nửa người, liếc nhìn Lâm Song Song: “Ta không cần biết trong ngục nhốt bao nhiêu người, ta chỉ cần nhìn tiền bối đêm hôm quần áo gọn gàng, tay lăm lăm kiếm, đúng lúc xuất hiện ở nơi rừng núi hoang vu này cũng đủ biết tiền bối chắc chắn là cố ý nhằm vào Đường Lệ Từ. Bằng không, chẳng lẽ Lâm đại hiệp Lâm tiền bối người tối nay ngồi canh ở cái chỗ khỉ ho cò gáy quỷ quái này hoàn toàn chỉ vì sở thích?” Tay áo chắp sau lưng y phất phơ bay theo gió: “Nhắm vào Đường Lệ Từ, chẳng lẽ không phải là thọc gậy bánh xe Kiếm hội trung nguyên à? Mà thọc gậy bánh xe Kiếm hội chứng tỏ ngươi có lợi ích liên đới với Phong Lưu Điếm.”
“Đồ trẻ ranh ăn nói bậy bạ!” Lâm Song Song lạnh lùng nói: “Chỉ bằng miệng lưỡi gian xảo này thì Kiếm hội đã không nên nghe lệnh ngươi rồi! Gần đây trong Trà Hoa Lao có rất nhiều trọng phạm, ta nhận lời mời của chủ lao đến đây giúp canh chừng thì có gì không đúng?”
Đường Lệ Từ dịu dàng hỏi: “Chủ nhân Trà Hoa Lao kia sợ ai đến cướp ngục mà phải nhờ đến tiền bối cơ chứ?”
Y vừa dứt lời, Lâm Song Song lập tức cứng họng, giận dữ quát lên: “Ngươi!”
Đường Lệ Từ khẽ cười: “Có phải ta liệu sự như thần, thông minh tuyệt đỉnh không?”
Lời này vừa thốt ra, kiếm bạc trên tay trái của Lâm Song Song đã phóng ra, nhắm vào ngực Đường Lệ Từ. Mà kiếm bên tay phải cũng phát ra tiếng gió rít cực kỳ thê lương, bổ thẳng vào điểm yếu nơi cổ họng y.
Dư Phụ Nhân tay cầm Tiểu Đào Hồng, thấy vậy thì tái mặt. Uy lực song kiếm của Lâm Song Song hắn đã từng thấy một lần, có thể đánh một trận với Dư Khấp Phượng. Chẳng qua kiếm thuật tuy cao nhưng công lực lại chia đôi, lực của song kiếm không bằng một kiếm, bị Dư Khấp Phượng đánh gãy kiếm mà chịu thua. Nhưng thua trận không có nghĩa là kiếm thuật của Lâm Song Song kém cỏi, Thần Ngâm Quỷ Khấp Vô Song Kiếm là một trong những kiếm thuật cao cường nhất trên đời này! Tay trái dùng âm kình tay phải dùng dương kình, nội lực ngược nhau hoàn toàn, trên đời này hiếm có ai đạt được.
Hai tay Đường Lệ Từ trống trơn, đối mặt với thanh kiếm nhanh nhất ác nhất, khiến tinh thần người ta dao động nhất trong chốn giang hồ. Chỉ thấy lưỡi kiếm bạc bỗng nhoáng lên rồi bật ngược về phía thanh kiếm xanh bên tay phải Lâm Song Song. Lâm Song Song gấp gáp vận nội kình, lưỡi kiếm bạc đột nhiên thẳng lại, thế công của song kiếm tựa như sấm sét, đã chém đến sát người Đường Lệ Từ! Đường Lệ Từ phiêu diêu lùi lại, bàn tay Dư Phụ Nhân nắm chặt Tiểu Đào Hồng đã ướt đẫm mồ hôi. Chỉ thấy bóng trắng đung đưa, mũi kiếm Lâm Song Song tựa như châu chấu, gấp gáp đuổi theo cái bóng lướt qua lướt lại của Đường Lệ Từ. Tiếng kiếm rít gào thê lương như quỷ khóc sói gào, vang vọng khắp trời, bốn bề lá cây rụng tan tác như trong cơn cuồng phong vũ bão.
Những chiếc lá bị kiếm khí đánh rụng kia mà đập vào người cũng đau thấu xương. Đường Lệ Từ nhanh chóng né tránh, Lâm Song Song càng tấn công mạnh bạo hơn, song kiếm chia ra hai hệ âm dương, càng đánh càng như nước chảy mây trôi, khí thế bừng bừng. Đúng vào lúc lá cây bay cuồn cuộn, kiếm khí như rồng cuốn, chợt nghe một tiếng sáo sắc bén cùng cực xé rách không trung, Lâm Song Song khàn giọng thét lên, tái mặt nói: “Đây là..”
Đường Lệ Từ nhẹ nhàng xoay người, trong tay nắm một cây sáo đồng. Vừa rồi sáo đồng rít lên một tiếng vút qua không trung, đánh vỡ khí thế kiếm rít đoạt hồn. Chỉ là một cây sáo trơn lướt qua gió cũng có thể phá tiếng kiếm rít, Lâm Song Song đương nhiên kinh sợ, nếu để y thổi thì uy lực còn đến đâu nữa? Lập tức dồn thêm lực lên song kiếm, tiếng sấm rền gió giật ầm ầm, cơn cuồng phong quét qua bầu trời đêm giống như hai con rồng lượn vòng xung quanh, muốn nuốt trọn cả người Đường Lệ Từ.