Bắc Thần Diêu Quang liền như vậy ôm Dạ Vị Ương, nhiều nhất là thân thiết hôn lên cổ cùng hai má, sự tình khác quả thực không có làm, thậm chí ngay cả chút động tác quá phận cũng đều không có.
Người này tốt ở chỗ, nói một là một, hai là hai.
“Ta là một con hồ ly biết viết chữ, còn có đuôi đa biến, thậm chí có thể biến thành người, ngươi như thế nào không cảm thấy kỳ quái, như thế nào tiếp nhận dễ dàng như vậy?” Dạ Vị Ương trong lòng kỳ thật có rất nhiều nghi vấn, nếu đổi lại là hắn, hắn thật sự không thể giống như Bắc Thần Diêu Quang trấn định như thế.
Chỉ có thể nói, người và người vẫn có điểm khác biệt, loại người EQ (trí tuệ cảm xúc)thấp như hắn tuyệt đối không có khả năng đảm đương nổi chính khách (người làm chính trị) càng không làm được hoàng đế.
“Thân thể đã bị ta ăn sạch rồi mới hỏi vấn đề này, có phải hay không quá muộn?”
“Vậy ngươi vì cái gì thích ta? Nếu như bởi vì ngươi cảm thấy ta giống hồ ly trước đây ngươi dưỡng, vạn nhất ta không phải, đến lúc đó ngươi sẽ thả ta, hay giết ta?”
Đây là một trong những nguyên nhân khiến Dạ Vị Ương đối với Bắc Thần Diêu Quang cảm thấy bất an, hắn thật sự nhìn không thấu nam nhân này.
Bắc Thần Diêu Quang chỉ cười nhẹ khẽ cắn vành tai hắn, ở bên tai Dạ Vị Ương hoãn thanh nói nhỏ: “Ta sẽ không thả ngươi, càng không giết ngươi.”
…
…
Một áo choàng da hổ phủ bên ngoài có thể giải quyết được vấn đề hai lỗ tai trên đầu cùng đuôi phía sau mông, muốn xuất môn đạp thanh sao có thể chỉ ngồi xe ngựa.
Thừa dịp xe ngựa đi qua cửa Bắc hoàng cung đến lâm viên hoàng gia, Bắc Thần Diêu Quang đã sớm cho người chuẩn bị tốt hai con tuấn mã một trắng một đen.
Tuấn mã màu đen toàn thân bóng loáng vô cùng suất khí, tuấn mã màu trắng cả người không có một sợi tạp mao toàn thân tuyết bạch.
Từ trên xe ngựa đi xuống, Dạ Vị Ương đầu tiên là nhìn tuấn mã màu đen, nhưng sau khi nhìn thấy Bắc Thần Diêu Quang trực tiếp đi đến hắc mã kia thì hắn chỉ có thể chuyển mắt đến bạch mã bên cạnh.
Một con hồ ly khoác áo choàng da hổ có tính là cáo mượn oai hùm không? Bất quá lúc này hồ ly sẽ biến thành bạch mã hoàng tử.
Dạ Vị Ương hứng trí bừng bừng đi về phía bạch mã, trước kia hắn trừ bỏ được Đại tướng quân ôm cùng nhau cưỡi ngựa, thì chưa từng một mình tự cưỡi qua.
“Ta không biết cưỡi ngựa.” Bên cạnh Bắc Thần Diêu Quang đã nhảy lên hắc mã, Dạ Vị Ương chỉ dám đi đến gần bạch mã nhẹ nhàng sờ lông đối phương.
“Đại lang cẩu cùng bạch mã có gì khác biệt?” Bắc Thần Diêu Quang chính là nhìn nam nhân, hướng Dạ Vị Ương vươn tay: “Ta cùng ngươi.”
“Ta muốn tự mình cưỡi.” Dạ Vị Ương quay đầu chỗ khác, người nọ nói rất đúng, thời điểm hắn là hồ ly ngay cả lang cẩu cũng cưỡi, hiện tại trở thành người cưỡi ngựa chẳng phải chỉ là chuyện nhỏ thôi sao.
Dạ Vị Ương mãnh liệt nhớ lại lúc ở Kim quốc bị nhốt cùng một chỗ với đại lang cẩu, hắn trong lòng gào thét muốn đại lang cẩu làm cái gì, đại lang cẩu kia liền làm theo cái đó, chẳng lẽ hắn thật sự có bản lĩnh đặc biệt? Mà cũng bởi vì nhìn hắn thuần phục lang cẩu, Bắc Thần Diêu Quang mới kiên quyết cho rằng hắn chính là hồ ly trước đây mình dưỡng.
Dạ Vị Ương lập tức tâm ngứa, có chút kích động lại có chút chờ mong đưa tay vuốt cổ bạch mã, trong lòng yên lặng nói: “Bạch mã suất ca, cho ta cưỡi được không? Nếu người nguyện ý cho ta cưỡi, thì gục xuống để ta đi lên, có thể chứ?”
Hai chân trước bạch mã bỗng dưng hí thanh nhảy lên, thị vệ kế bên muốn tiến lên sợ con ngựa kia đá trúng Dạ Vị Ương, Bắc Thần Diêu Quang phất tay ý bảo mọi ngươi lui ra, chính là lẳng lặng nhìn một người một ngựa bên kia.
Dạ Vị Ương lui về phía sau hai bước, rất nhanh nhìn thấy bạch mã lắc lắc cái đuôi nằm sấp xuống, trong lòng hắn nhất thời kinh hỉ, không nghĩ tới thật sự thành công.
“Cảm ơn ngươi, mã huynh.” Dạ Vị Ương đi qua vuốt ve cổ bạch mã, bạch mã đang nằm sấp sau khi hắn ngồi vào thì đứng lên, Dạ Vị Ương vội vàng nắm chặt dây cương, có chút đắc ý hướng Bắc Thần Diêu Quang bên cạnh hất cằm.
“Thế nào, rất tốt đi?”
Bản lĩnh ngươi càng lớn, càng làm cho ta cảm thấy cao hứng đồng thời cũng sầu lo, sợ một ngày nào đó ngươi lại rời bỏ ta lần nữa, ta liền không có biện pháp tìm được ngươi. Bắc Thần Diêu Quang ý vị thâm trường nhìn nam nhân nhợt nhạt cười, kéo dây cương hai chân ép vào bụng ngựa, “Đi thôi, vật nhỏ.”
Dạ Vị Ương tuy rằng không biết cưỡi ngựa, nhưng ngựa có thể nghe hiểu lời hắn nói, lúc đầu mặc dù có chút khó khăn, nhưng về sau dần dần thích ứng cũng hơi thả lỏng một ít, đi theo phía sau Bắc Thần Diêu Quang chậm rãi tăng nhanh tốc độ.
Đã lâu không có xuất cung, Dạ Vị Ương giục ngựa chạy băng băng trong rừng nhịn không được hít sâu một hơi không khí trong lành, nhất thời cảm thấy cả thể xác và tinh thần một trận thanh sảng, bất luận là có bao nhiêu phiền não cùng sầu lo đều trong lúc này tan biến đến sạch sẽ.
Nhân sinh làm sao không có phiền não, mặc kệ là ngươi âu lo đến mức nào, nhưng khi đối diện với thiên nhiên rộng lớn bao la đều trở nên nhỏ bé không đáng kể, mà phiền não của con người không phải là bản thân mình tự gia tăng thêm sao?
Dạ Vị Ương cảm thấy hắn hiện tại chính là loại tình huống này, vừa suy nghĩ vừa cưỡi ngựa đi đến dưới tàng cây loang lổ ánh dương quang, hưởng thụ một chút thời gian yên tĩnh.
Bình thường hắn và Bắc Thần Diêu Quang luôn như hình với bóng hiện tại không biết đã chạy đi nơi nào, chẳng biết đối phương muốn cho hắn ít không gian riêng hay là đang trốn ở một góc nào đó trộm xem hắn có bỏ trốn hay không.
Cưỡi ngựa đi lòng vòng, Dạ Vị Ương nghe thấy có tiếng nước chảy róc rách, hắn làm cho bạch mã chở hắn đi qua, rất nhanh liền có một mảnh phấn hoa màu trắng chiếu vào trong mi mắt.
“Bạch mã huynh, chúng ta ở chỗ này nghỉ ngơi một lát đi.” Để bạch mã dưới tàng cây ăn cỏ, Dạ Vị Ương một mình chạy tới khóm hoa gần bờ sông, hắn mở hai tay hai chân đặt thắt lưng nằm xuống, ngửa mặt nhìn bầu trời xanh lam không gợn chút mây mà phát ngốc.
An tĩnh, thích ý, thoải mái.
Thúc giục người nhập mộng.
Hết chương thứ mười sáu