Lúc này trong đầu cô chỉ có bốn chữ to đùng đang chạy: Anh-Chưa-Đi-Sao?
Không phải anh vừa mới ra về rồi à?
Chu Vận bị tiếng bật lửa làm tâm tình xao động, mặt vô thức đỏ lên. Cô tỏ vẻ trấn tĩnh, vừa tiếp tục loay hoay cắm sợi dây điện trong tay vừa nhanh chóng động não nghĩ cách phá giải tình thế lúng túng này.
“Ngược rồi.”
?
“Cực âm của dây điện cắm ngược rồi.” Lý Tuân bình tĩnh nói.
Cắm ngược rồi hả?
Chu Vận cúi đầu kiểm tra, quả nhiên là cắm ngược rồi. Cô vừa định đổi lại thì cảm nhận được người phía sau tiến lên vài bước. Giọng anh gần hơn và cũng trầm thấp hơn.
“Để tôi làm cho.”
Chu Vận vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, nhỏ giọng nói: “… Không cần đâu.”
Lý Tuân lạnh lùng nói: “Tôi không muốn ở đây chờ suốt đêm.”
Chu Vận dẩu môi, đứng dậy nhường chỗ, nhân lúc xỏ giày ngắn ngủi cô cố gắng khiến màu sắc trên mặt mình trở lại bình thường. Lý Tuân ngậm điếu thuốc bên mép, ngồi xổm xuống đất, sau khi im lặng xem xét vài lần, anh mới lần lượt tháo hết tất cả đồ Chu Vận lắp vào khi nãy.
Dù gì cũng là thành quả đánh vật suốt một giờ đồng hồ vừa qua, Chu Vận không nhịn được hỏi: “Những thứ khác cũng lắp sai à?”
“Không, chỉ đi dây lại thôi.”
Giọng anh hơi khác với trước đây, trở nên rất trầm ổn, rất khàn, rất lạnh, không nghe ra được tâm tình anh thế nào.
Chu Vận cũng biết cách đi dây mình không ổn cho lắm, hỏi: “Đi dây không tốt sẽ có hậu quả gì?”
“Xấu.”
“…”
Chu Vận ở phía sau lườm anh.
Lý Tuân gỡ card màn hình ra, cầm trong tay xem một hồi.
Chu Vận nhếch môi, cô rất chú trọng vấn đề máy móc, có câu nói “muốn tạo ra việc kỳ diệu, trước tiên phải có công cụ lợi hại”… Xét theo góc độ nào đó, chính Lý Tuân là người đầu tiên dạy cho cô đạo lý này.
Cô đã bỏ hết vốn liếng trang bị tấm card màn hình trong tay Lý Tuân. Trước đây học thạc sĩ ở Mỹ, cô đã đến thăm phòng thí nghiệm trí tuệ nhân tạo deep learning của Học viện nghiên cứu, card màn hình của máy móc nơi đó được trang bị chính là đời trước của loại card này.
Thật ra thì dự án của công ty Phi Dương hoàn toàn không cần dùng đến card màn hình cao cấp như thế, nhưng cô vẫn kiên quyết muốn thứ tốt nhất. Có lẽ vì ý nghĩ lừa mình dối người, cô luôn cảm giác rằng công cụ tốt mới giúp cho người sử dụng trở nên mạnh hơn.
Chu Vận hớn hở hỏi Lý Tuân: “Loại này thế nào?” Lúc này phải là rất hài lòng đúng không.
Lý Tuân lắp card màn hình vào, giọng nói vẫn thản nhiên như trước: “Không biết nữa, chưa từng thấy.”
Chu Vận sựng lại. Thời gian vốn không cam lòng khiến mọi thứ trở nên quá đơn giản, nó luôn thẩm thấu vào cuộc sống từng chút một, vô thức dao động lòng người. Sáu chữ vô cùng bình thường này tựa như sáu năm tĩnh lặng mà anh đã vượt qua.
Không ai nói gì nữa, không khí trong phòng hơi ngột ngạt. Đúng lúc này, máy đã chạy, card màn hình đã được Lý Tuân thắp sáng, nó nhanh chóng hoạt động. Ánh đèn xanh lục mang đậm nét thần bí, khiêm tốn nhắn gửi sức mạnh của mình.
Chu Vận nghe thấy Lý Tuân khẽ khì một tiếng qua xoang mũi chứng tỏ anh rất hài lòng. Cô đoán bây giờ chắc anh đang cười, dù không cười thoải mái nhưng ít ra là cười thật sự.
Sức mạnh của khoa học công nghệ dễ dàng xua đi tất cả tối tăm. Nhiều năm trôi qua, anh vẫn là người luôn đè ép bi thương đến cực điểm, tranh thủ thời gian hướng về phía trước.
Lý Tuân nhanh chóng lắp ráp xong máy của mình, lại lắp máy của Chu Vận. Thời gian không còn sớm, Chu Vận thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan sở.
“Anh không về à?”
Lý Tuân đang chạy thử máy của Chu Vận, lắc đầu.
Chu Vận nghĩ ngợi rồi khẽ nói: “Em có luận văn và giáo trình về Unity, mai em đem đến cho anh.”
Lý Tuân khẽ ừ một tiếng, ánh mắt vẫn nhìn vào màn hình.
Chu Vận nhìn bóng lưng kia vài giây rồi nói một câu “khi về nhớ khóa cửa” liền quay người rời đi.
***
Hôm sau, tám giờ Chu Vận đến công ty, Lý Tuân đã có mặt. Trông dáng vẻ anh không có gì khác thường, cô không biết là anh đến sớm hay vẫn chưa về nữa.
Giờ làm việc của công ty Phi Dương quy định là tám rưỡi, sát giờ làm việc ba nhân viên còn lại mới lề mề đến. Tuy Trương Phóng vẫn nhàn rỗi, Triệu Đằng vẫn lười biếng, Quách Thế Kiệt vẫn rụt rè đến nỗi gần không hề tồn tại như mọi ngày, nhưng Chu Vận nhận rõ bầu không khí hôm nay trong công ty có phần khác với hôm qua.
Thế rồi cô chợt nhớ ra, hình như hôm nay ông chủ trở về. Chu Vận khá mong đợi, muốn thấy được rốt cuộc Đổng Tư Dương là người thế nào, có điều cho đến tận trưa ông ta vẫn không xuất hiện.
Chu Vận nghiêm túc làm việc, dần dần quên mất việc này.
Đến giờ cơm trưa, Triệu Đằng thống nhất gọi đồ ăn mang đến cho mọi người, Chu Vận còn có chút việc chưa hoàn thành, ngồi trước mắt vi tính viết lập trình. Trương Phóng và Triệu Đằng vừa ăn cơm hộp vừa trò chuyện về mấy tin lá cải. Lúc đang nói đến số đo ba vòng của ngôi sao nữ nào đó, không biết nghe được âm thanh gì, bỗng họ im bặt, dựng tai lên hóng hớt.
Có một người phụ nữ gây gỗ trước cửa công ty chuyển phát nhanh. Nhắc đến công ty này, cả tầng lầu này đều có ý kiến với họ. Đồ đạc họ quá nhiều, trong phòng không chứa nổi liền chất đống ngoài hành lang. Mà hành lang của tòa nhà này vốn thiết kế chật hẹp, làm như thế thì việc đi lại càng khó khăn.
Giọng người phụ nữ lanh lảnh, đại khái là buổi trưa đi ra ngoài mua mì cay về, trong lúc họ đang lật xem thùng hàng thì cô ta không cẩn thận vấp ngã, mì cay đổ hết xuống thùng.
Kết quả hai bên đều nhốn nháo, một bên tức giận vì bữa trưa của mình còn chưa kịp ăn, một bên tức giận vì mì cay ngấm vào thùng làm bẩn hàng hóa. Thế là đương nhiên hai bên chửi nhau ầm ĩ.
Đúng lúc này cửa thang máy mở ra, một người đàn ông sải bước ra khỏi thang máy, dường như ông đang suy nghĩ về vấn đề sâu xa nào đó, cứ cắm đầu cắm cổ bước đi. Sau đó ông bị ngăn lại ở cửa công ty phân phối.
“Tránh ra.”
Giọng ông khàn khàn, mang theo chút mỏi mệt vì bôn ba vất vả.
Không ai để ý đến ông cả.
Người đàn ông không nói hai lời, lập tức đạp một cú. Chiếc giày da vừa đạp vào thùng, cả tầng lầu như rung chuyển, hai chiếc thùng lớn bị đá văng đi bảy tám mét trong nháy mắt.
Nhân viên công ty chuyển phát nhanh trợn trừng mắt, quay đầu định mắng đối phương. Nhưng đến khi anh ta thấy rõ người kia là ai thì bỗng chốc ỉu xìu.
“…Dzồi ôi, chết tiệt, trở về rồi.”
Trương Phóng trong phòng nghe được câu này liền bật dậy khỏi ghế như cá chép bị đập đầu. Triệu Đằng thấy anh như vậy liền cười khẩy, nhấm nháp trà sữa.
Chu Vận đang chỉnh sửa lại phần thiết kế công thành chiến của Võ Tướng Vô Địch, cửa công ty đã bị đẩy ra một cách thô lỗ. Cô quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông oai vệ đi vào.
Đổng Tư Dương vứt cặp công văn kẹp dưới nách sang một bên, cất giọng nói: “Trương Phóng đâu!”