“Cái này, cũng không cần dùng tới, ngươi tìm người, bắt hắn cho đưa đến Tây Vực!” Hứa Thành nói.
“Lại là Tây Vực?” Mi Phương có cảm giác như chúa công rất có hứng thú với Tây Vực.
“Đúng vậy! Ngươi có thể thiết lập một kế sách khiến cho Trương Chấn tìm thêm nhiều người nữa rồi cùng đưa tất cả đi” Hứa Thành cười thầm đầy ám muội, hắn nghĩ đến quốc chủ những quốc gia phương Tây kia chỉ thích dạy người chỉ biết phục tùng, không biết phản kháng tôn giáo! Nếu đợi đến lúc đám người La Mã kia tới truyền bá thì quá chậm, hơn nữa, nói không chừng sẽ tuyên truyền thành cái dạng gì nữa, vẫn nên dùng Phật đồ chính tông đi làm việc mới hay. Hơn nữa, xem ra sau này còn phải huấn luyện một ít người nữa đưa sang bên đó.
“Ty chức lĩnh mệnh!” Mi Phương đáp.
* Tả Từ(?-?,Hán tự:左慈,bính âm:Zuo Ci) là một nhân vật huyền thoại sống vào cuối thời Nhà Hán và kỷ nguyênTam quốctronglịch sử Trung Quốc. Mặc dù ông được biết lưu trú tại Lư Giang, nhưng năm sinh năm mất không rõ. Người ta tin rằng ông đã sống trước khi Nhà Hán sụp đổ và khẳng định rằng ông thọ đến 300 tuổi.
Tả Từ học phép thuật đạo Lão để được trường sinh bất tử, từ vị đạo sĩ tênPhong Hành(封衡), và sau đó truyền lại đạo thuật choCát Huyền(葛玄).
Tả Từ là một đạo sĩLão giáo, tự là Nguyên Phóng (元放), đạo hiệu là Ô Giác Tiên sinh (烏角先生), người quận Lư Giang, nay làTiềm Sơn, tỉnhAn Huy.
Tả Từ tu trên đỉnh núi Thiên Trụ, luyện tậpnội đan thuậtvà nuôi dưỡng tinh khí bằng khí công và tập luyệnPhòng trung thuật, một phương pháp luyện khí công tình dục của Đạo giáo. Nhiều người nói rằng ông có thể sống trong nhiều thời kỳ mà không cần ăn. Tả Từ cũng họcTứ thưNgũ kinhvàChiêm tinh học.
Khoảng trước năm 200, lãnh chúa Đông Ngô làTôn Sách, một người chủ trươngKhổng giáo, muốn giết Tả Từ và truy sát ông bằng ngựa. Tả Từ chỉ đi bộ, vẫn trốn thoát được bằng cách đi chậm thông thả.
Sau đó, Tả Từ đến thămTào Tháo, người trả trợ cấp cho ông để trình diễn phép thuật. Tào Tháo thệ hiện sự quan tâm đến các phương pháp trường sinh bất tử bằng cách luyện theo, nhưng con traiTào Thựccho rằng tiền trợ cấp chỉ nhằm mục đích cầm chân vị đạo sĩ này và kiểm soát phép thuật hoang dã của ông. Tả Từ trình diễn nhiều chiêu thức phép kì lạ trước điện Tào Tháo, chẳng hạn như bắt một con cá lạ từ một chảo đồng trống rỗng, và biến đến một nơi khá xa để mua gừng. Tả Từ từng mời toàn điện Tào Tháo dùng thức ăn và rượu, nhưng Tào Tháo sớm phát hiện ra rằng Tả Từ đã gom hết tất cả cửa hàng rượu trong khu vực bằng phép thuật cho mục đích này. Tào Tháo cố gắng tìm cách hành hình Tả Từ, nhưng ông đã tẩu thoát bằng cách đi xuyên tường thành. Khi ai đó bẩm báo rằng Tả Từ đã lộ mặt ở khu chợ, tất cả mọi người trong khu chợ đều biến thành Tả Từ. Một bẩm báo khác cho biết Tả Từ đang ở trên đỉnh núi, do đó, Tào Tháo và quân lính đuổi theo, và nhận ra Tả đang ẩn thân giữa một đàn cừu. Biết rằng không thể tìm thấy Tả, Tào Tháo nói với bầy cừu rằng chỉ đang cố gắng để kiểm tra kỹ năng của Tả Từ, và không có ý định giết ông. Lúc đó, một con dê đứng bằng hai chi sau và nói. Tào Tháo và quân lính đổ xô tới con dê, và nhìn thấy rằng những con cừu còn lại trong đàn đều hóa thành những con dê đứng bằng hai chân và biết nói giống người. Từ đó, quân lính Tào Tháo không bao giờ tìm thấy Tả Từ nữa.
Tả Từ sau đó xuất thế và ẩn mình tu luyện trên những đỉnh núi.
“Ngươi không phải muốn nâng cao địa vị của Mi gia các ngươi trong con mắt người đọc sách sao, làm xong chuyện kia, sau đó thì sao, ngươi đi ra bên ngoài thành Lạc Dương, tuyển chuyện một vùng đất có phong cảnh ưu nhã, xây dựng một tòa học phủ!” rốt cục Hứa Thành bắt đầu nghĩ kế cho Mi Phương.
“Học phủ? Trường học sao?” Mi Phương đôi chút không hài lòng đối với chủ ý của Hứa Thành.
“Không phải là trường học, ta muốn ngươi tổ chức một cái gọi là ‘Bác Ngao diễn đàn ‘ !” Hứa Thành mỉm cười nói.
“‘Bác Áo diễn đàn ‘ ?” Mi Phương không biết mình đôi chút hiểu sai ý của Hứa Thành.
“Đúng, ngươi trước tiên có thể xây dựng một cái gì đó, lại mời một ít danh sĩ tới ở lại nơi đó một đoạn thời gian, thuận tiện thảo luận một chút học vấn vân vân, mời được càng nhiều càng tốt! Cùng lắm thì ngươi có thể dùng danh nghĩa của ta! Vài năm một lần hoặc là một năm một lần! Đợi thanh danh của diễn đàn truyền ra ngoài, đã thành một truyền thống, Mi gia các ngươi thân là người tổ chức tự nhiên cũng không còn là Mi gia trước kia nữa, mà tên tuổi của Mi Tử Phương ngươi chỉ sợ còn có thể mạnh hơn đại ca ngươi!”
“Ty chức đã minh bạch, đa tạ chúa công! Ty chức nhất định tổ chức tốt ‘ Bác Áo diễn đàn ‘ !” vẻ mặt Mi Phương hưng phấn, cảm giác tức giận vừa rồi bởi vì hắn cảm thấy bị lừa đã sớm đã bay hết không còn thấy tung tích.
“Kỳ thật điều này cũng không có gì!” Hứa thành suy nghĩ rồi hắn lại nói: ” Antonio ở La Mã đó ngươi có biết không?”
“Chúa công nói là mấy người Đại Tần?” Mi Phương hỏi.
“Đúng, ngươi có thể đi tìm bọn hắn!” Hứa Thành nói: “Theo ta được biết, người La Mã am hiểu dùng đá tảng xây dựng các loại kiến trúc, không chỉ biểu lộ khí thế, nhưng lại có thể bảo vệ ngàn năm không hỏng, ngươi có thể cho đám người đó giúp người, cho dù bọn hắn không hiểu kiến trúc, ngươi cũng có thể bảo bọn họ miêu tả một chút, cộng thêm thợ thủ công của chính chúng ta thì vẫn có thể xây dựng được. Xây xong còn có thể lập một tấm bia, khắc tên của ngươi cùng những người xây dựng nên lên đó. . .”
“Đa tạ chúa công, đa tạ chúa công. . .” Mi Phương cũng không biết nên nói cái gì cho phải nữa. Đúng là thân thích thì vẫn tốt hơn chúa công vẫn còn hướng về nhà mình.
“Đúng rồi, cái này, vấn đề tiền. . .” Hứa Thành lại cố ý kéo dài giọng.
“Chúa công yên tâm, tất cả tiêu phí đều do ty chức gánh chịu!” Mi Phương liên tục vỗ ngực cam đoan.
“Tốt, ” Hứa Thành vỗ vỗ đùi, cười nói, thế nhưng hắn ngừng trong chốc lát rồi lại duỗi dài cổ, nhìn Mi Phương nhỏ giọng hỏi: “Hai huynh đệ các ngươi có thể điều động bao nhiêu tiền trong tay?”
“Lộp bộp!” trái tim Mi Phương nhảy đập hỗn loạn, hắn lắp bắp nói: “Không có. . . Không có nhiều!”
“Thực không có nhiều?” Hứa Thành theo dõi Mi Phương, dùng tới kỹ năng đặc sắc của kẻ bề trên: uy áp!
“Còn, còn có một chút!” Đối mặt với uy áp của Hứa Thành, Mi Phương đành chịu, đành chịu thua. Xem ra chúa công này của mình quả nhiên đúng như theo lời người ta nói là một người có thể cũng cạo ra dầu ở trên tảng đá! Vừa mới cho ngon ngọt, hiện tại muốn đập một cục gạch rồi.
“Vậy là tốt rồi!” Hứa Thành lại vỗ đùi, hắn nói: “Chung Diêu vừa vặn gởi thư cho ta, nói là đường từ Ung Châu đến Hán Trung, từ Hán Trung đến Tây Xuyên đều không tốt, muốn sửa sang một chú. Hiện tại, ta sẽ giao đoạn đường từ Hán Trung đến Ung Châu cho ngươi. Tử Trọng ( Mi Trúc ) có công vụ, việc này toàn quyền ủy thác ngươi”
“Cái này, chúa công. . .” vẻ mặt Mi Phương kinh hoàng. Hắn căn bản không thể tưởng tượng được là Hứa Thành nói tới điều này. Từ Hán Trung đến Ung Châu là địa phương nào? Xây dựng con đường dài đó sao? Tiêu dùng khẳng định sẽ rất lớn. Không, thật lớn, Mi gia hắn dù có tiền tài gấp đôi chỉ sợ cũng chống đỡ nổi chỉ một đoạn đường trong đó.
“Làm sao vậy?” Hứa Thành không hiểu hỏi.
“Không phải ty chức thoái thác, sự việc mà chúa công ủy thác, ty chức tự nhiên phải tận tâm tận lực, thế nhưng một con đường như vậy cần rất nhiều tài lực, Mi gia chúng ta cũng không thể chống đỡ được!” Mi Phương bày ra một tờ mặt khổ qua, cầu khẩn nói.
“Ta chỉ ủy thác cho ngươi, cũng không phải cho một nhà của ngươi, Móa!” Hứa Thành không lời nào để nói đối với Nhị cữu tử đầu óc trì độn này của hắn, hắn nói: “Ngươi có thể đi tìm một số người liên thủ!”
“Cái này, chỉ sợ sẽ không ai nguyện ý ném tiền’ không công ‘!” Mi Phương cúi đầu, nhỏ giọng nói. Cuối cùng, trong lòng của hắn còn thêm một câu: ngươi cũng ỷ là thân thích khi dễ Mi gia chúng ta!
“Cái gì mà ném tiền không công?” Hứa Thành giận dữ, Mi gia có loại người này sao? Tuy Lão Tử dò xét không ít người, thế nhưng những người kia đều tại tự tìm khổ ăn.
“Chẳng lẽ không phải?” Mi Phương mạnh mẽ ngẩng đầu, cả kinh nói.
“Nói nhảm!” Hứa Thành tức giận trừng mắt liếc hắn một cái,nói: “Xây dựng xong có thể thu ‘ phí bảo dưỡng đường ‘, đương nhiên, các ngươi còn phải chịu trách nhiệm bảo vệ!”
“Có thể thu phí?” Mi Phương đã kinh khiếu xuất lai rồi.
“Đúng vậy. Nghe nói, Tây Xuyên có rất nhiều thứ tốt lắm! Vận chuyện đi ra ngoài bán nhất định rất đáng tiền! Cho nên một khi đường này được xây dựng xong, nhất định sẽ có không ít người đi lại, nhất định có nhiều người. . .” Hứa Thành phảng phất như đang lầm bầm lầu bầu.
“Chúng ta làm, chúng ta làm!” Còn có thể nói cái gì, Mi Trúc làm quan rồi. Hiện tại, Mi gia trên căn bản là do Mi Phương xử lý. Đương nhiên hắn có thể hiểu được việc nắm giữ một con đường trong tay có khả năng giành được lợi nhuận cực lớn, huống chi khi hắn nghe Hứa Thành nói tới ý kia, hình như sẽ có ưu đãi gì đó trên buôn bán.
“Vậy là tốt rồi! Quyết định như vậy đi. Ngươi muốn làm gì thì cũng phải đi tìm Thường Hâm!” Hứa Thành nói.
“Đúng, đúng!” Mi Phương vội vàng đáp. Lúc này hắn cũng đã suy tính trong đầu. Cong đường từ Hán Trung đến Ung Châu, quyết không một mình Mi gia hắn có thể làm được, nhất định sẽ phải tìm ai đó? Đúng rồi, Chân gia! Dù sao đều có thể liên kết quan hệ, hơn nữa thực lực Chân gia hùng hậu, không ở phía dưới Mi gia, như vậy còn có thể đồng thời lấy lòng Chân phu nhân cùng Dương Nhị, con rể cả của Chân gia. Đây thật sự là lựa chọn tốt nhất, đã có hai nhà này liên thủ, khẳng định sẽ có thể chiêu tập càng nhiều phú hào khác nữa. Một khi như vậy thì có hy vọng rồi. Nghĩ tới đây, hắn đôi chút không nhịn được, hầu như muốn lập tức đi tìm người, cho nên, hắn lại nhìn Hứa Thành, cúi đầu, dáng vẻ giống như đang suy tư điều gì đó, hỏi: “Chúa công, ngài còn có việc sao? Nếu như không còn việc gì, ty chức lập tức trở về.”
“Ừ, ngươi đi đi!” Hứa Thành tùy ý phất phất tay.
“Ty chức cáo lui!” Mi Phương thi lễ, lui ra ngoài. Vừa ra khỏi phòng, hắn liền bước nhanh đi ra phía ngoài, thật sự quá hưng phấn, muốn tìm người nói chuyện mới được.
Những mà đúng lúc hắn chuẩn bị quay người, giọng nói của Hứa Thành lại truyền tới rồi: “Đứng lại!”
“Thình thịch!” Mi Phương giống bị một cái gì đó khẩn cấp kéo lại, đột nhiên không thể đứng vững.
“Quay lại!” giọng nói của Hứa Thành khiến cho hắn cảm thấy vô cùng khẩn trương.
“Chúa công, ngài lại có chuyện gì?” Mi Phương trở lại trong phòng, nhìn Hứa Thành hỏi với vẻ đầy mong mỏi.
“Ngươi bình thường đều bái thần gì?” Hứa Thành không trả lời, mà ngược lại hỏi hắn.
“. . .” Mi Phương sững sờ khi nghe Hứa Thành nói như thế, không phải quá ngoài lề hay sao?!
“Nói chuyện!” giọng nói của Hứa Thành đôi chút cao hơn.
“Đào. . . Đào Chu công!” Cúi đầu, Mi Phương lén nhìn trộm Hứa Thành, không có chỗ nào khả nghi!
“Đào Chu công?” Hứa Thành cau mày nói: “Chính là mưu thần, Phạm Lãi của Việt Vương Câu Tiễn”
“Đúng vậy! Đào Chu công trước tiên bày mưu tính kế cho Việt Vương, sau khi bình định Ngô quốc, không nhận tước lộc, mang theo mỹ nữ Tây Thi bồng bềnh mà đi, về sau kinh thương, thành cự phú, lại ba lượt tan hết gia tài, thật sự là thần tượng trong lòng người kinh thương chúng ta…!” Mi Phương khen.
“Thế nhưng lão Đào hắn không phải là thần!” Hứa Thành cau mày nói.
“Chúa công, những người chúng ta bái anh linh Đào Chu công, về phần hắn có phải là thần hay không thì chúng ta mặc kệ!” Mi Phương cười nói.
“Vậy ngươi còn biết những thần nào nữa?” Hứa Thành lại hỏi.
“Còn có. . .” Mi Phương cảm thấy hôm nay Hứa Thành có một chút gì đó không bình thường, thế nhưng, hắn cũng không dám biểu hiện ra ngoài, hắn chỉ trả lời theo ý của Hứa Thành: “Hình như còn có Tam Hoàng Ngũ Đế, Văn vương, Chu công. . .”
“Ngừng!” Hứa Thành giơ tay ngăn cản Mi Phương, không cho hắn nói tiếp, hỏi: “‘ Tam Hoàng ‘ có phải là Phục Hi, Nữ Oa, Thần Nông hay không? Bọn hắn cũng có thể, thế nhưng ‘ Ngũ Đế ‘ chỉ là đế vương trong truyền thuyết, bọn hắn, không phải là thần thì càng thêm không cần nói tới Văn Vương cùng Chu công!”
“Chúa công, ngươi đây chính là đại bất kính..! Về sau dù thế nào đi nữa cũng không thể nói như vậy!” Mi Phương sợ tới mức liên tục khoát tay, hắn vừa khẩn trương quan sát bốn phía. Khá tốt, ở xung quanh đây không có người nào, hắn lau mồ hôi toát ra trên đầu. Chống lại cổ Thánh vương là tội bất kính, đây chính là tương đương với việc đắc tội trời xanh …!
“Được rồi, không nói thì nói, ” Hứa Thành không muốn tranh luận cùng Mi Phương ở phương diện này, hắn lại hỏi: “Ngươi còn biết Thần Tiên nào nữa không? Không tính những người khi nãy!”
“Dạ, chúa công, ngài muốn làm gì?” Trước tiên vẫn nên hỏi rõ ràng, miễn cho chính mình bất tri bất giác mà đắc tội với trời xanh.
“Không có gì, ta chỉ muốn tìm người sửa sang lại một chút truyền thuyết của những thần này để tránh lộn xộn!” Hứa Thành nói.
“Thì ra là thế. Chúa công, ngài đang hù dọa ty chức!” Mi Phương vỗ vỗ ngực, tim hắn vẫn còn đang nhảy thình thịch!
“Có đáng sợ như vậy sao?” Hứa Thành cảm thấy khó hiểu đối với những biểu hiện này của Mi Phương.
“Đương nhiên, đây chính là ‘ Tam Hoàng Ngũ Đế ‘, sao chúng ta, những phàm nhân. . . Ai, không đúng!” Mi Phương lại chuyển hướng: “Chúa công, ngài nói ‘ Tam Hoàng ‘ là ba vị nào?”
“Phục Hi, Thần Nông, Nữ Oa!” Hứa Thành nói.
“Cái gì? Chúa công, ngài nói sai rồi!” Mi Phương lại khoát tay nói: “‘ Tam Hoàng ‘ chính là ‘ Thiên hoàng ‘ họ Phục Hi, ‘ Địa Hoàng ‘ Viêm Đế họ Thần Nông, ‘ Nhân Hoàng ‘ Hoàng Đế có họ Hùng. . .”