Thế nhưng, dù phải đối mặt với tình huống như vậy, Chu Du cũng không thể khiến đại quân đẩy hết tốc độ tiến về phía trước, đuổi theo hoặc là vượt qua đại quân dân chạy nạn, bởi vì sau khi Hạ Hầu Uyên nghe nói bọn hắn tiến lên phía bắc, lập tức hắn suất lĩnh kỵ binh đuổi theo, một mặt làm trì trệ hành động của bọn hắn, cũng đủ cho Từ Châu có đầy đủ thời gian bố trí tất cả, một mặt cũng khiến cho Nhạc Tiến chỉ huy bộ quân theo kịp.
Vì để đối phó Hạ Hầu Uyên, trước tiên Chu Du phái Đại tướng thủ hạ, chỉ huy một vạn hoặc là hai vạn quân đội, khi bọn hắn đi qua các thị trấn, cửa ải, ngăn chặn hoặc là phục kích đội ngũ kỵ binh này của Hạ Hầu Uyên, mà đại quân chủ lực, lại làm làm ra dáng vẻ liều mạng đuổi theo đại quân dân chạy nạn phía trước, mà chờ khi bọn hắn sắp đuổi kịp những dân chạy nạn này, hoặc là đại quân Nhạc Tiến sắp đến, hay là Hạ Hầu Uyên vượt qua binh sĩ chặn đánh, chủ lực đại quân quân Giang Đông lại sẽ đi chậm lại, cũng dần dần rớt lại phía sau, binh sĩ đằng sau theo kịp, lại toàn lực truy kích.
Cứ như vậy, hai đội quân truy truy ngừng ngừng, Hạ Hầu Uyên vẫn chiếm ưu thế, dù sao hắn suất lĩnh kỵ binh, tốc độ nhanh, xông lên không vượt qua thì cùng lắm hắn cho quân lượn quanh, ai sợ ai! Mà chờ sau khi hắn đuổi theo kịp, hắn lại sẽ khiến cho đại quân Chu Du làm chậm tốc độ hành quân. Nhưng hắn cũng không ý thức được rằng một cái lưới lớn, đã bao vây hắn kỵ binh của hắn vào bên trong!
Ngay khi Tào Tháo suất quân ra khỏi Hứa Xương sau đó không lâu ngày đầu tiên, Hạ Hầu Uyên vừa mới vượt qua một đội quân chặn đường do Chu Trị chỉ huy mà Chu Du an bài, hắn đang cho các tướng sĩ kỵ binh nghỉ ngơi, hắn muốn nghỉ một lát rồi lại đi tìm chủ lực quân Giang Đông thì hắn lại nhận được tin tức thám mã báo về, Chu Du đột nhiên mệnh lệnh thủ hạ gia tăng tốc độ hành quân, tiến về phía một thành nhỏ có tên là Tứ Minh. Sau khi Hạ Hầu Uyên nhận được tin báo, hắn suy tư một hồi, không hiểu Chu Du muốn làm gì, cuối cùng, hắn hạ lệnh: “Không cần để ý tới hắn, toàn quân tiếp tục nghỉ ngơi, đợi sau khi quân đội của Chu Trị đi qua, chúng ta lại đi Tứ Minh tìm thằng nhãi Chu Du!”
Không lâu sau vì không thể chặn đường quân kỵ binh của Hạ Hầu Uyên, Chu Trị dẫn đội quân của mình đuổi theo chủ lực quân Giang Đông, sau khi Hạ Hầu Uyên nhận được tin tức, hắn thấy thủ hạ cũng nghỉ ngơi khá tốt, hơn nữa lúc này lại là hoàng hôn, ánh sáng không rõ, đây chính là thời cơ tốt nhất cho kỵ binh tập kích quấy rối, vì vậy hắn lập tức hạ lệnh hành động, truy kích quân Giang Đông đang tiến về hướng Tứ Minh.
Nhưng lần này, sự việc vượt quá dự liệu của Hạ Hầu Uyên hắn, Chu Du cũng không dây dưa cùng hắn, không để ý tới việc hắn dẫn quân quấy rối, dẫn theo thủ hạ một đường tiến nhanh, dĩ nhiên cũng một đường thẳng vọt vào trong thành Tứ Minh nhỏ bé! Mà lúc này, trời đã sang đêm!
Đối với điều này, Hạ Hầu Uyên cảm thấy không thể hiểu được nguyên nhân vì sao, Chu Du không để ý tới hắn quấy rối cũng không tính, toàn bộ mười vạn đại quân lại tiến vào trong một thành Tứ Minh nhỏ bé, đầu óc Chu Du có lẽ đã xảy ra sự cố không phải bình thường! Nhìn quy mô thành Tứ Minh này, nếu phát động hỏa công, tối thiểu nhất cũng có thể thiêu hủy một phần năm binh lực quân Giang Đông!
“Thằng nhãi Chu Du này muốn làm gì?” Hạ Hầu Uyên quay đầu nhìn các bộ hạ bên người, trong ánh mắt hiện lên ý tứ dò hỏi.
“Nhìn xem tình hình những ngày này thì thấy thằng nhãi Chu Du căn bản cũng không hiểu quân sự. Tướng quân, sao ngài không báo cho Nhạc Tiến tướng quân gia tăng tốc độ hành quân, hợp binh một chỗ cùng chúng ta, một trận đại phá quân Giang Đông?” Một phó tướng tự cho mình là đúng lên tiếng nói, kết quả, hắn đã nhận được một cái trừng mắt của Hạ Hầu Uyên!
“Ngu ngốc, trong quân Giang Đông, tất cả tướng lãnh đều là Đại tướng kinh nghiệm sa trường đi theo Tôn Sách, nếu như Chu Du hoàn toàn không có năng lực, bọn chúng sẽ nghe theo lời của hắn sao? Đây chính là thời khắc sống chết tồn vong, không được phép có bất kỳ ý gì khác! Hơn nữa, quân Giang Đông không đủ lương thảo, lại hành quân một khoảng thời gian, chúng ta đợi lương thảo của bọn chúng hết sạch, có thể không cần tốn nhiều sức, một trận mà diệt, hà tất phải đánh nhau sống chết vào lúc nào? Cho nên, chúng ta chỉ cần ngăn chặn bọn chúng, để cho bọn họ trước khi lương thực hết không thể đi đến Từ Châu là được rồi!” Hạ Hầu Uyên đã lên tiếng giáo huấn tên phó tướng văn dốt vũ dát này.
“Vâng, mạt tướng đã hiểu rõ!” Tên phó tướng này không dám nói thêm nữa, hắn cẩn thận thúc mạnh vào bụng ngựa, để cho chiến mã mang hắn thoáng lui về sau một chút, hắn hy vọng làm như này có thể tránh thoát ánh mắt của Hạ Hầu Uyên.
“Hừ!” Hạ Hầu Uyên nhìn thấy hành vi mờ ám của tên phó tướng, hắn hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói gì nữa. Bộ hạ sợ mình, cũng không phải là một chuyện không tốt, hơn nữa từ điều này mà nói Hạ Hầu Diệu Tài hắn uy nghiêm hơn người!
“Tướng quân, chúng ta phải làm gì bây giờ?” Phó tướng này không nói, phó tướng khác lại hỏi.
“Mặc kệ thằng nhãi Chu Du muốn cái gì, chúng ta cứ theo như ý của mình mà xử lý, hắn muốn tránh ở trong thành, ta sẽ khiến cho hắn không được an bình! Mệnh lệnh cho các tướng sĩ, lớn tiếng quát mắng cho ta, mắng bọn chúng cay độc một chút, sau đó bắn hỏa tiến vào trong thành, cho dù không thể thiêu hủy tòa thành này, ta cũng muốn khiến cho thằng nhãi Chu Du sứt đầu mẻ trán!” Hạ Hầu Uyên cũng không nói ra chính điều hắn đang nghĩ, quân Giang Đông một đường đi nhanh, lại bị hắn quấy rối không nhẹ, lúc này khẳng định đã rất mỏi mệt tới mức không chịu nổi. Hơn nữa quân Giang Đông cũng không có bao nhiêu kỵ binh, cho dù trong chuyện này có quỷ kế gì, cũng khó có thể tạo thành tổn thương gì đó đối với hắn, cùng lắm thì hắn cho quân chạy là được!
“Tướng quân, chúng ta không kiêng nể gì mà đốt thành, nếu như ngày sau bị người tuyên dương ra ngoài, chẳng phải dân chúng Từ Châu sẽ căm hận chúng ta sao?” Phó tướng cẩn thận hỏi lại, tên phó tướng này đi theo Hạ Hầu Uyên thời gian không ngắn, hắn biết rõ một việc : tuy nói Từ Châu đã là địa bàn của Tào Tháo, nhưng cũng không phải tất cả người Từ Châu đều dứt khoát đi theo Tào Tháo. Trong dân chúng Từ Châu còn không ít kẻ chần chừ, nếu như người có ý đồ cố ý truyền bá sự việc Hạ Hầu Uyên cho đốt thành ra cho dân chúng Từ Châu nghe, điều này sẽ tạo thành hậu gì quả thật rất khó nói!
Nghe xong phó tướng nói, Hạ Hầu Uyên nhìn hắn một cái, cười nhẹ một tiếng, không thèm quan tâm nói: “Một thành Tứ Minh nhỏ bé mà thôi, chỉ thường thôi, đốt thì đốt đi, có cái gì đáng tiếc hay sao? Cho dù có người truyền bá ra ngoài thì sao nào? Chẳng lẽ chúng ta sẽ sợ bọn chúng sao? Hơn nữa, đội kỵ binh này chính là quân đội thân vệ của chúa công, ngươi cho rằng bọn chúng sẽ nói là chính chúng ta đốt thành hay sao?”
Nhìn đôi mắt léo ánh sáng lạnh lẽo của Hạ Hầu Uyên, tên phó tướng lắc đầu liên tục. Đúng vậy, đốt một thành nhỏ mà thôi. Thậm chí Đổng Trác còn đốt cả thành Lạc Dương, cũng không thấy bách tính Lạc Dương nói hắn là người thế nào. Mặc dù nghe nói cuối cùng Đổng Trác có kết cục không tốt lắm, nhưng. . . Phì phì phì! Nghĩ tới đây, tên phó tướng suýt chút nữa cho mình một cái tát. So sánh với người nào không so sao lại so sánh tên Đổng béo mập với chủ công của mình, đây cũng không phải là điềm tốt!
“Ha ha ha, chính là như thế!” Hạ Hầu Uyên cũng không biết tên phó tướng của mình đang thầm so sánh không hay với chủ công của mình, hắn chứng kiến tên phó tướng không ngừng lắc đầu, biết rõ ý kiến phản đối của đối phương đã bị chính mình đè xuống, trong lòng đôi chút cảm thấy đắc ý, hắn nói: “Phóng hỏa chính là quân Giang Đông, là thằng nhãi Chu Du, bọn chúng đã bị quân ta quấy rối, không thể vượt quan dân chúng Từ Châu chạy nạn phía trước, không thể đoạt được lương thảo, trong cơn tức giận, hắn mới bắn hỏa thiêu thành Tứ Minh này, ngươi nói có đúng hay không?”
“Vâng, tướng quân nói rất đúng!” Phó tướng được dạy bảo, hắn vội vàng gật đầu.
“Ai!” Hạ Hầu Uyên lại thở dài một tiếng, hân hoan nói: “Kỳ thật quân Giang Đông đốt thành cũng là vì chúng ta kém cỏi. Vì để đảm bảo tính mạng của số đông dân chúng Từ Châu, chúng ta không đếm xỉa đến quân Giang Đông có quân lực cường đại, liên tục tập kích quấy rối, mới chọc cho chúng thẹn quá hoá giận mà tạo thành tai họa này, đây là lỗi của chúng ta! Ha ha ha •!”
“Vâng, đúng là như thế, thành Tứ Minh này chính là bởi vì chúng ta mới bị đốt! Tướng quân, ngài nói thật sự quá đúng!” Lúc này tên phó tướng nhìn thấy hai mắt Hạ Hầu Uyên đều tỏa ánh sáng, hắn lại phát hiện mình chênh lệch rất nhiều so với Hạ Hầu Uyên, tâm không đủ đen! Về phần những mặt khác, theo thứ tự là: thiếu một lão đại tốt ( Tào Tháo trên thực tế là họ Hạ Hầu, là ca ca của mấy người Hạ Hầu Uyên), gia thế không tốt, võ nghệ không bằng, đảm lượng kém, tinh cách nóng nảy không bằng…!
“Ừ, ” Hạ Hầu Uyên cảm thấy cực kỳ thoả mãn đối với biểu hiện của tên phó tướng này, hắn còn nói thêm: “Sáng sớm ngày mai, ngươi hãy an bài người tuyên truyền ra ngoài, tuyên truyền những lời ta vừa mới nói ra ngoài, nghe rõ chưa? Đây chính là cái gọi tiên hạ thủ vi cường! Tránh cho người ta nói chúng ta phóng hỏa trước!”
“Vâng, mạt tướng hiểu rõ!” Phó tướng gật đầu vâng mệnh nói.
Tiếp đó, mệnh lệnh của Hạ Hầu Uyên bắt đầu thấy hiệu quả. Vốn sau khi quân Giang Đông tiến vào thành nhỏ Tứ Minh, toàn bộ ngoài thành lập tức an tĩnh rất nhiều. Lúc này thời gian cũng đã vào đêm, cho nên, Hạ Hầu Uyên chỉ huy các tướng sĩ kỵ binh gióng trống khua chiêng mắng to, âm thanh lập ngay lập tức truyền vào trong thành Tứ Minh, đệ ngay cả một góc nhỏ cũng không bỏ qua, dù sao năm ngàn người hô to, âm lượng cũng đủ to!
Mà bên trong thành Tứ Minh thì sao, ngay khi vừa nghe thấy các tướng sĩ quân bản bộ Hạ Hầu Uyên chửi mắng, thiếu chút nữa tất cả đều bùng nổ! Điều này không phải là bởi vì năng lực cầm quân của Chu Du không tốt, cũng không phải các tướng sĩ quân Giang Đông không nghe quân lệnh, mà nguyên nhân bùng nổ chính là Chu Du! Vì cái gì? Quân của Hạ Hầu Uyên mắng quá lợi hại!
Suốt dọc đường Hạ Hầu Uyên mang theo kỵ binh truy kích, cũng ít nhiều dùng tới một chiêu nhỏ mắng chửi người này, hắn đã sớm bội phục đầu rạp xuống đất đối với mức độ tu dưỡng của Chu Du, cho nên lần này hắn cho thủ hạ nhất định phải mắng chửi càng độc ác, đã độc ác thì lại càng độc ác hơn, nhất định phải tìm ra được giới hạn chịu đựng cuối cùng của Chu Du, kết quả, lần này, hắn đã tìm được!
Kỵ binh quân Tào mắng như sau: “Thằng nhãi Chu Du, tướng quân Tào Nhân nói, vợ của ngươi không chỉ mặt xinh đẹp, mùi vị cũng không tệ, hắn rất ưa thích, ha ha ha!”
. . .
Cái này còn không nổi giận sao? Mấy lần trước cho dù kỵ binh quân Tào mắng Tôn Sách là một kẻ vô dụng gì đó cũng không thể khiến cho Chu Du phát nổ, nhưng lần này không thể như vậy, Chu Du suýt chút nữa đã rút kiếm ra, lao ra một mình đơn đấu với năm nghìn lẻ một tên khốn kiếp. Tuy rằng bây giờ hắn là chủ tướng một đội quân, một mình hắn có quan hệ đến sống chết của mười vạn các huynh đệ Giang Đông, càng biết rõ cho dù Tào Nhân dẹp xong Thọ Xuân cũng không vượt qua được Trường Giang, không thể đánh đến Kiến Nghiệp, không thể đánh tới thành Sài Tang, còn không đến mức lỗ mãng như thế, nhưng những câu nói này không ngừng tiến về trong lỗ tai hắn, dù hắn là Giang Đông Chu Lang độ lượng rộng rãi cao thượng, ý chí rộng rãi, cũng thiếu chút nữa không chịu nổi. Tính cách nóng giận nổi lên, hắn tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. Nếu như hắn tính toán Hạ Hầu Uyên là vì công chuyện, hiện tại vừa lại cộng thêm cả mối thù riêng này. Hạ Hầu Uyên cũng dám cho người ta lên tiếng vũ nhục vợ Chu Du hắn, dù chết một trăm lần cũng không thể chuộc tội!
Đối với điều này, các tướng Giang Đông cũng cực kỳ phẫn nộ, tuy rằng Chu Du còn không được bọn họ hoàn toàn ủng hộ, mà vì thủ đoạn đối xử phi phàm của Chu Du với mọi người khiến các tướng ít nhất đã không có ý tứ bài xích hắn, cũng đã nhìn nhận hắn có thể đảm nhận chủ soái. Không ít người còn lén làm bằng hữu với hắn, bọn họ sao có thể thờ ơ đối với hành vi đáng giận, hèn hạ này? Mà một càng tồi tệ hơn chính là, Chu Du, trên gương mặt tuấn tú của hắn cũng thường trực một nụ cười, lần đầu tiên ở trước mặt chúng tướng, khoác lên một tầng sương lạnh, khiến cho chúng tướng nhìn thấy mà cảm thấy có một loại cảm giác nguội lạnh trong lòng khó tả. Lúc này bày tỏ đôi chút ý tứ oán hận của mình, chậm rãi khiến cho tâm trạng mình căng thẳng hơn một chút, cũng tốt mà!
Vì vậy —- mắng!
Ai sợ ai nào?
Bên trong quân Giang Đông cũng có nhân tài! Không phải quân Tào mắng Chu Du sao, vậy quân Giang Đông chúng ta liền mắng Tào Tháo!
Kết quả Tào Tháo còn chưa tới nơi mà đã bắt đầu xui xẻo! Các tướng sĩ quân Giang Đông mắng hắn là hoạn quan, sau này tuyệt đối sẽ không còn đời sau, con lớn nhất của hắn, Tào Ngang chẳng phải chết ở Huỳnh Dương sao? Về sau, người họ Tào nhất định sẽ tiếp tục chết, mà người chết là nam nhi, chết thành xâu chuỗi, chết đến mức Tào thị nhất tộc hoàn toàn không còn người mới thôi. Ngụ ý chính là tất cả nam nhi của Tào Tháo đều phải làm hoạn quan, mới có thể có một hy vọng sống sót! Mà những câu mắng chửi này cũng không thể bỏ qua Hạ Hầu gia. Ai bảo binh sĩ ngoài thành chính là do Hạ Hầu Uyên mang đến! Các tướng sĩ quân Giang Đông mắng Hạ Hầu thị đi theo hậu nhân của hoạn quan xong, cuối cùng nhất định trở thành người nam chẳng ra nam nữ chẳng ra nữ, cuối cùng tạo thành loại người nào thì có trời mới biết!
Hai bên cùng chửi mắng, trình độ tu dưỡng của hai bên biểu hiện cao thấp khác nhau. Không giống như Chu Du còn có khả năng cưỡng ép nín nhịn, Hạ Hầu Uyên lập tức không còn dáng vẻ bình tĩnh thong dong như trước, chỉ nghe mệnh lệnh của hắn vang lên, từng nhánh hỏa tiễn bắn về phía trong thành Tứ Minh, những hỏa tiễn này lại rất nhanh gây ra những ngọn lửa liên tiếp, tiếp theo, là đại hỏa!