Đường Lệ Từ khẽ cười: “Cũng đúng.”
Thẩm Lang Hồn càng nhíu mày sâu hơn, “Ta không nghĩ ra dâng con tin cho kẻ thù thì giúp ích gì cho mình?”
Đường Lệ Từ cuộn quyển sách lại, gõ nhẹ vào mép giường: “Nếu trong Kiếm hội trung nguyên có nằm vùng, nhất định sẽ biết chuyện thăm dò đêm nay. Nếu bắt giữ hai người này thì cứ điểm của Phong Lưu Điếm đương nhiên sẽ bị vạch trần, nếu để cho họ trở về thì cứ điểm cũng bại lộ hoàn toàn. Nếu kết quả giống nhau thì thà bắt sống hai người coi như tiền cược vẫn tốt hơn là thả cho họ về.” Khóe môi y khẽ cong lên, giống như cánh sen đầu hạ duyên dáng, “Nếu ta là Hồng cô nương, được kẻ nằm vùng báo tin kế cô lập núi Hảo Vân đã bị phá, phe ta lại có phương án đánh phủ đầu, thì vào lúc này tốt nhất là đi một nước cờ hiểm…”
“Cờ hiểm?” Thẩm Lang Hồn dường như đã hiểu ra, trầm ngâm nói, “Không lẽ…”
Đường Lệ Từ nhẹ nhàng đặt quyển sách xuống bàn, mỉm cười nói: “Nếu đã có ý định quyết chiến từ lâu, núi Hảo Vân lại mất đi hai viên đại tướng, mà chúng ta lại cứ đinh ninh bước tiếp theo của chúng sẽ nhằm vào hai môn phái nhỏ. Cơ hội tuyệt vời như thế, nếu không lập tức vùng lên thì chẳng lẽ đợi đến khi ta bắt tay với ‘Tiểu Đao Hội’ và ‘Ngân Thất Minh’ đánh phủ đầu rừng Tị Phong à?”
Thẩm Lang Hồn giật mình sợ hãi: “Ngươi… Ngươi… dâng hai con tin cho Phong Lưu Điếm, ép chúng phải lập tức hành động, tối nay quyết chiến trên núi Hảo Vân?”.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ
2. Tôi Là Ma Vương, Tôi Rất Sầu Vì Anh Hùng Quá Yếu
3. Hình Như Mèo Của Cậu Bị Ngốc
4. Trúc Mã Chọc Ghẹo Thanh Mai
=====================================
Kế hoạch lớn như vậy, y lại đơn phương quyết định không thương lượng với bất kỳ ai, chuyện này làm sao mà được?
“Nếu Kiếm hội có nội gián, thì đêm nay chính là đêm quyết chiến.” Đường Lệ Từ nhàn nhạt cười, “Còn nếu Kiếm hội không có nội gián, thì chưa biết chừng Dư Phụ Nhân và Tưởng Văn Bác có thể bình yên quay về, có điều… khả năng rất thấp.” Đôi mắt biết cười của y cong cong, liếc xéo tựa như mắt hồ ly: “Ta không tin Kiếm hội trung nguyên không có vấn đề gì. Thành Ôn Bào gặp phải hai tên tiểu đạo sĩ Võ Đang nói dối như Cuội, bị lừa lên phương Bắc leo Miêu Nha Phong, rồi còn bị người ta phục kích thân chịu trọng thương, chuyện này không đơn giản chỉ là trùng hợp. Nếu không phải người trong Kiếm hội thì làm sao biết hành tung của Thành Ôn Bào, đúng không?”
Thẩm Lang Hồn chậm rãi thở ra một hơi: “Ngươi không xác định được kẻ nào là nội gián, nên ngươi đơn phương quyết định, ngậm miệng không nhắc tới chuyện quyết chiến, khiến Kiếm hội không hề phòng bị… Ngươi không sợ thương vong nặng nề sao? Nếu đêm nay thua trận…”
“Kiếm hội không hề phòng bị à?” Đường Lệ Từ khẽ bật cười, giống như cười nhạo, lại giống đùa giỡn, cũng giống khiêu khích, “Thiệu Diên Bình là một con cáo già chính hiệu, ta muốn hắn đưa người đến Phong Lưu Điếm làm con tin, hắn lập tức phái Tưởng Văn Bác và Dư Phụ Nhân đi, như thế có nghĩa là sao?” Khóe mắt y khẽ nhếch lên, nhìn Thẩm Lang Hồn vô cùng giảo hoạt, “Đêm qua Dư Phụ Nhân đánh lén ta một kiếm, mà Tưởng Văn Bác lại đứng chung với Thành Ôn Bào, chắc chắn hai người họ có giao tình sâu nặng, muốn biết hành tung của hắn chắc là không khó… Thiệu Diên Bình phái hai người này đi, chứng tỏ hắn không hề tin tưởng bọn họ.”
Đôi mắt Thẩm Lang Hồn sáng lên: “Tức là hắn hiểu mưu kế ẩn giấu trong lời ngươi nói?”
Đường Lệ Từ nhẹ nhàng đáp, “Ừm,” thoáng ngưng lại rồi tiếp, “Hôm nay thượng sư Phổ Châu sẽ đến núi Hảo Vân à?”
Thẩm Lang Hồn hờ hững đáp: “Phải.”
Đôi mắt Đường Lệ Từ khép hờ: “Quả nhiên là vậy, đêm nay sẽ xảy ra một trận chiến ác liệt đây.”
Thẩm Lang Hồn nhíu mày, đêm nay sẽ xảy ra một trận chiến ác liệt thì liên quan gì đến chuyện thượng sư Phổ Châu có đến núi Hảo Vân hay không? “Không lẽ ngươi cho rằng Phổ Châu cũng là nằm vùng của đối phương?”
Đường Lệ Từ khẽ cười, “Đương nhiên là không rồi, thượng sư Phổ Châu nghiêm chỉnh đứng đắn, đại nghĩa cứu sinh, chuyện này chắc chắn không sai, khụ… khụ…”
Thẩm Lang Hồn bất ngờ hỏi: “Vết thương của ngươi sao rồi?”
Ngón tay Đường Lệ Từ nhẹ nhàng gõ lên trán, hỏi một đằng đáp một nẻo: “Mặt trời sắp lặn rồi, sao Thiệu Diên Bình còn chưa gõ chuông?”
Thẩm Lang Hồn kinh ngạc: “Gõ chuông?”
Đường Lệ Từ mở mắt ra: “Chẳng phải hôm nay cần ăn tối sớm hơn ngày thường một canh giờ à?”
Đúng lúc y đang mỉm cười thì nghe tiếng coong coong lanh lảnh vang lên, quả nhiên là tiếng chuông báo giờ cơm, Thiệu Diên Bình đã rung chuông gọi đi ăn tối rồi.
Buổi tối sắp xảy ra đại chiến, ăn cơm sớm hơn, phải ăn no bụng thì ban đêm mới có sức đánh nhau, quả nhiên Thiệu Diên Bình đã lo liệu mọi việc chu đáo. Mà lúc này đây, mặt trời dần lặn xuống, Dư Phụ Nhân và Tưởng Văn Bác đã lên đường, nếu Phong Lưu Điếm muốn đánh lén vào đêm nay thì ắt hẳn cũng đã xuất phát. Đại cục đã được định trước, cũng có thể nói cho mọi người biết những an bài và sắp đặt sau đó rồi.