Tây Lương Mạt gật đầu nhìn Hàn Quý Phi, sau đó tự tiện ngồi xuống ghế tử đàn khắc hoa: “Dì Quý Phi làm sao thế, ngươi có thai đấy, dù sao cũng là một việc vui cơ mà.”
Nàng hơi dừng, nhìn gương mặt chuyển từ khiếp sợ sang nổi sát ý của Hàn Quý Phi, cười khẽ: “Biểu cảm của ngài nhìn thế nào cũng giống muốn lấy mạng Mạt Nhi đấy nhỉ, Mạt Nhi sợ quá, có điều còn phải xem ngài có bản lĩnh kia không đã.”
Lời vừa dứt, hai xưởng vệ Tư Lễ Giám mặc áo bào thêu sen đỏ như xuất hiện từ không khí đứng phía sau Tây Lương Mạt, làm cho Hàn Quý Phi sợ ra một thân mồ hôi lạnh, không nhịn nổi run rẩy nhéo lấy Phương Quan bên cạnh.
Nàng biết tính tình Bách Lý Thanh, đối với cung tần là muốn giết thì giết, chưa bao giờ để ý vị phần đối phương, nàng không thể nào ngờ rằng bên cạnh Tây Lương Mạt lại có xưởng vệ của Tư Lễ Giám, Cửu Thiên Tuế để bụng nó thế sao?
Phương Quan cảm nhận được sự sợ hãi của Hàn Quý Phi, nhìn hai bóng người im lặng mà đầy sát khí phía sau Tây Lương Mạt, đáy mắt không khỏi lóe lên một tia sáng.
Vị biểu ca này của hắn thật làm người ta hâm mộ, muốn cái gì có cái đó, chẳng những thuần phục được một nữ tử khó nắm giữ như Tây Lương Mạt, ngay cả ảnh vệ bên cạnh cũng mạnh hơn thuộc hạ của hắn mấy lần.
“Ngươi… Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?” Hàn Quý Phi vực tinh thần dậy cười lạnh với Tây Lương Mạt: “Chớ quên Hàn gia coi như là quan hệ thông gia với phủ Quốc Công, nếu bản cung xảy ra chuyện, ngươi cho là phủ Quốc Công có thể thoát được quan hệ à?”
Tây Lương Mạt nhíu mày nhìn nàng ta, bỗng bật cười như nghe được chuyện gì thú vị lắm: “Quý Phi nương nương đã quên, có câu con gái gả ra ngoài như bát nước hắt đi rồi à? Hơn nữa, phủ Quốc Công gặp chuyện thì liên quan gì đến ta đâu?”
Hàn Quý Phi nhìn Tây Lương Mạt không dám tin, sau đó cắn răng nói: “Rốt cuộc ngươi muốn gì, nói đi, nếu ngươi ngồi ở đây mà không trực tiếp đi báo cáo với bệ hạ thì nhất định có thứ muốn lấy!”
Nha đầu thối này, quả là đáng giận!
Lại không thể động vào nó, làm thế nào cho phải đây?
Tây Lương Mạt nhìn nàng ta, nở nụ cười như tán thưởng: “Quý Phi nương nương quả là Quý Phi nương nương, đắm mình trong cung đình nhiều năm quả là không giống người thường.”
Nàng hơi dừng, chậm chạp nói: “Rất đơn giản thôi, Mạt Nhi chỉ muốn biết rốt cuộc Quý Phi nương nương ăn ý với Cửu hoàng tử hay Lục hoàng tử?”
Vẻ mặt Hàn Quý Phi lạnh tanh, nhìn nàng cứng rắn nói: “Bản cung không hiểu ngươi nói Cửu hoàng tử, Lục hoàng tử là thế nào, cung phi cấu kết với hoàng tử là tử tội.”
Khóe môi Tây Lương Mạt nhếch lên một nụ cười trào phúng: “Dì Quý Phi đừng quên, ngài mê hoặc cung đình càng là tội lớn tru di cửu tộc.”
Sắc mặt Hàn Quý Phi trắng bệch, im lặng một lúc lâu mới nghiên răng nghiến lợi nói: “Là Lục hoàng tử.”
Tây Lương Mạt nghe vậy nhướng mày: “Thật không? Nếu ta nhớ không nhầm, mẫu phi của Lục hoàng tử chết trong tay ngươi cơ mà, thế nào, không sợ Lục hoàng tử điện hạ đăng cơ xong gây khó dễ cho ngươi à?”
Hàn Quý Phi khinh miệt xì một tiếng: “Trước mặt thiên hạ và lợi ích, một người chết có là cái gì?”
Tây Lương Mạt nhìn Hàn Quý Phi một lúc lâu, nhìn đến khi Hàn Quý Phi trong lòng thấy sợ hãi, thì bỗng thấy nàng cười khẩy một tiếng: “Mặc kệ ngươi kết minh với Lục hoàng tử hay Cửu hoàng tử đều không sao cả, bởi dì Quý Phi, người cuối cùng mà ngươi ủng hộ nhất định là Thập Lục hoàng tử.”
“Thập Lục hoàng tử? Ngươi nói giỡn gì đấy, một đứa bé còn trong tã, mẫu thân còn là… còn là tiện nhân Kim Tiệp Dư kia, bản cung dựa vào cái gì mà phải nghe lời ngươi.” Hàn Quý Phi khinh bỉ cười nhạo.
Chỉ nói tới tiện nhân Kim thị kia, dựa vào cái gì mà ngồi cùng bàn với nàng, chỉ là thứ tiện tỳ xuất thân cung nữ mà thôi.
Nhớ tới gần đây Kim Tiệp Dư luôn tỏ vẻ đắc ý trước mặt mình, Hàn Quý Phi hận không thể lột da ả.
Tây Lương Mạt dùng nắp chén trà gẩy lá trà, cười khẽ: “Dì già nên hồ đồ đồ rồi à? Kim Tiệp Dư vì xuất thân hèn mọn nên phía sau mới không có ngoại thích, mà Thập Lục hoàng tử phải phụ thuộc vào ngươi, phụ thuộc vào Hàn gia mới ngồi vững vị trí Hoàng Đế, không phải sao?”
Hàn Quý Phi nghe vậy trong mắt thoáng qua một tia suy nghĩ sâu xa, sau đó lạnh lùng nói: “Ngươi nói nhiều như vậy cũng chỉ vì muốn để Cửu Thiên Tuế tiếp tục ép thiên tử làm chư hầu sau khi Hoàng Đế băng hà thôi.”
Nàng tình nguyện hợp tác với Lục hoàng tử cũng không muốn hoạn quan Bách Lý Thanh kia tiếp tục cưỡi lên đầu nàng làm mưa làm gió.
Tây Lương Mạt cười lạnh: “Ngài nghĩ ngài có cơ hội lựa chọn à? Thế nào, không đau lòng cho tình nhân dịu dàng tuấn mỹ của ngươi sao? Mệ hoặc cung đình, sau khi bị thiến sẽ bị thiên đao vạn quả tại chỗ đấy.”
Trên mặt Hàn Quý Phi lập tức có vẻ sợ hãi, ôm chặt lấy Phương Quan.
Phương Quan nhìn về phía nàng ta, muốn nói gì, nhưng đối diện với con mắt lạnh như dao của Tây Lương Mạt, trong lòng chấn động, sau đó hạ tầm mắt không lên tiếng nữa.
Chỉ yên lặng ôm lấy Hàn Quý Phi.
Mà cái yên lặng ôm chặt này lại làm cho Hàn Quý Phi hạ quyết tâm: “Được, ta có thể lựa chọn giúp Thập Lục hoàng tử, nhưng mà…”
“Nhưng mà vị tình nhân tuấn mỹ này của ngài phải tạm thời đi cùng cháu gái một chuyến.” Tây Lương Mạt thản nhiên ngắt lời nàng ta.
Phương Quan ngẩn ra, hoài nghi nhìn về phía nàng.
Mà cơ thể cứng nhắc của Phương Quan lại khiến Hàn Quý Phi tưởng hắn đang lo lắng, giận dữ gào lên với Tây Lương Mạt: “Ngươi nằm mơ, đừng khinh người quá đáng, tiện nha đầu ngươi bức tử muội muội ta, ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu!”
Mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân gì, nàng sẽ không để nhược điểm lớn là Phương Quan rơi vào tay Tây Lương Mạt.
Huống hồ Hàn Nhị phu nhân và Hàn Quý Phi từ bé đã giúp đỡ lẫn nhau, tỷ muội tình thâm, Tây Lương Tiên từng tố cáo tất cả tội trạng của Tây Lương Mạt với nàng, nàng đương nhiên biết Tây Lương Mạt đã làm gì.
Có điều kiêng kỵ thân phận của Tây Lương Mạt không giống ngày xưa cho nên mới nhịn hết lần này đến lần khác, ý đồ ra tay với Tây Lương Mạt từ chỗ khác.
Tây Lương Mạt nhìn nàng ta, bỗng cười lạnh một tiếng: “Đúng vậy, nếu Quý Phi nương nương thức thời thì phải ngoan ngoãn hợp tác, còn không, Nhị nương và Nhị muội muội của ta nhất định rất thích ý ở dưới lòng đất chờ ngươi tới đoàn tụ, mùi vị chết chìm trong thùng phân cũng không tệ đâu!”
Có vài người, nói miệng một cách vô nghĩa với nàng ta căn bản không có tác dụng.
Hàn Quý Phi bị lời nói kiêu ngạo của Tây Lương mạt làm cho tức đến mức muốn hộc máu, những năm gần đây chưa từng có kẻ nào dám giáp mặt chống đối nàng, nghe thấy thảm trạng của muội muội mình, cộng thêm những chuyện hôm nay khiến tinh thần nàng gần như tới cực hạn, lập tức nhảy xuống giường, cầm một cái bình hoa hai tai màu phấn hồng trên bàn ném mạnh về phía Tây Lương Mạt.
Trong lòng Phương Quan thầm mắng nữ nhân ngu xuẩn, lúc này cũng dám chọc giận nha đầu Tây Lương Mạt ngoan độc kia, thật sự không muốn sống nữa à.
Nhưng hắn không kịp giữ Hàn Quý Phi lại.
Bình hoa kia bay thẳng tắp về phía Tây Lương Mạt, Tây Lương Mạt nheo mắt đang định đánh tan bình hoa kia, không biết trông thấy cái gì lại bỗng nghiêng mình, để bình hoa đập lên đầu mình, đương nhiên nàng có giơ tay ra cản, bình hoa hẳn là không có uy lực gì, nhưng Tây Lương Mạt vẫn lập tức ngã xuống ghế dài.
Hàn Quý Phi không ngờ mình có thể đập tới Tây Lương Mạt, nhất thời choáng váng, muốn đi qua xem nàng đã chết thật chưa.
Không ngờ ngay lúc này, ngoài cửa điện vang lên một tiếng rống giận dữ: “Hàn Uyển Ngữ, tiện nhân ngươi rốt cuộc đang làm gì?”
Hàn Quý Phi cực kỳ quen thuộc với giọng nói mang tới cho nàng vô số vinh hoa phú quý này, vừa quay mặt đã thấy gương mặt tối tăm tái nhợt của Tuyên Văn Đế, cảm thấy như bị sét đánh trúng đầu, ngã ngồi xuống đất.
Trong đầu đều là, xong rồi, xong rồi, bệ hạ đã biết cả rồi.
Toàn thân nàng lạnh run.
Còn Tuyên Văn Đế đi qua hoàn toàn không liếc nhìn nàng ta lấy một cái, chỉ vội vàng nâng Tây Lương Mạt dậy, thấy trên trán nàng có chút tím bầm, trong mắt đầy đau lòng: “Mạt nha đầu, sao ngươi không tránh đi, rõ ràng ngươi có võ nghệ cơ mà!”
Tây Lương Mạt nhìn Tuyên Văn Đế, cười tái nhợt: “Quý Phi là dì của Mạt Nhi, có câu trưởng giả ban thường không thể từ chối, Mạt Nhi sao có thể làm trái được?”
Tuyên Văn Đế ôm Tây Lương Mạt thở dài: “Nha đầu ngốc này!”
Sau đó hắn hung tợn trừng mắt với Hàn Quý Phi: “Độc phụ nhà ngươi, Mạt Nhi là nha đầu thuần hiếu tới mức nào, sao ngươi có thể ra tay với nàng được!”
Hàn Quý Phi run rẩy hoàn toàn không nói nên lời, nàng chỉ biết oán độc nhìn Tây Lương Mạt, tiện nha đầu này lại dám lấy cớ chặn lại tất cả sơ hở khi biết võ mà cũng bị thương, làm cho nàng không thể phản bác.
Hơn nữa đầu óc nàng giờ đang rất loạn, căn bản không biết nên trả lời thế nào cho phải, Phương Quan còn đứng phía sau nàng, Hoàng Đế bệ hạ đã phát hiện ra chưa?
Phương Quan đã sớm đứng bên chân giường phía xa xa, giả mạo thái giám, chỉ là nhìn thấy Tây Lương Mạt diễn trò không nhịn được buông tầm mắt lạnh lùng trào phúng.
Thuần hiếu?
Quá mức ti bỉ vô sỉ mới đúng!
“Bệ hạ đừng trách tội dì, nàng chỉ vô tình mà thôi.” Tây Lương Mạt nhìn Hàn Quý Phi, thở dài một tiếng như rất bất đắc dĩ.
“Vô tình cái gì, ả và tiện nhân Hàn thị kia đều là độc phụ, lúc trước Hàn thị không tốt với ngươi, nay tiện nhân này còn cá mè một lứa!” Tuyên Văn Đế trong lòng có áy náy với Tây Lương Mạt, cộng thêm Lam Linh phu nhân đã qua đời, hắn đối với Tây Lương Mạt càng thêm thương tiếc. Chính sự áy náy và thương tiếc này làm cho hắn không thể tha thứ hành vi của Hàn Quý Phi, cảm thấy vị sủng phi mỹ mạo trước kia nay nhìn không cách nào vừa mắt.
“Bệ hạ… Ta hầu hạ ngài nhiều năm rồi, ngài nhìn ta như vậy sao?” Hàn Quý Phi run run muốn nói lại không biết mình cần nói gì, chỉ có thể rơi nước mắt như mưa.
Tiểu tiện nhân Tây Lương Mạt kia sao đột nhiên lại thành điểm chí mạng của Hoàng Đế bệ hạ rồi?
Hàn Quý Phi chỉ biết có lẽ Tây Lương Mạt là con gái riêng của Hoàng Đế, có điều chỉ là một nữ nhi mà thôi, quan trọng đến mức nào được?
Hàn Nhị phu nhân luôn tâm cao khí ngạo, không chịu nói khúc mắc giữa phu quân của mình và Lam Linh phu nhân cho tỷ tỷ như nàng biết, làm cho Hàn Quý Phi luôn nghĩ Lam Linh phu nhân chỉ là một ả lẳng lơ, một nữ nhân thất bại trong trạch đấu dưới tay muội muội mình.
Tuyên Văn Đế cười lạnh: “Biết người biết mặt không biết lòng, độc phụ như ngươi không cần tốn võ mồm, nể mặt Hàn gia nhà ngươi coi như trung thành với trẫm, trẫm chỉ tước bỏ vị trí Quý Phi nhất đẳng của ngươi, giáng làm Hàn Phi để răn đe!”
“Bệ hạ, lẽ nào thần thiếp hầu hạ ngài nhiều năm, ngài không nhớ một chút tình cảm nào sao? Sao có thể vì một tiểu tiện nhân Tây Lương Mạt kia mà…” Hàn Quý Phi đối với Hoàng Đế không phải không có một chút tình cảm, dù sao sống chung nhiều năm như vậy, là con chó con mèo cũng có tình cảm, cho nên nàng càng không thể chấp nhận Tuyên Văn đế muốn lột bỏ vị trí Quý Phi của nàng vì Tây Lương Mạt!
Làm cho nàng sắp một bước lên trời thoáng chốc đã ở dưới Thục Phi và Hiền Phi!
“Thế nào? Còn không biết hối cải à?” Tuyên Văn Đế cười lạnh, ngoại trừ Lam Linh phu nhân, tất cả nữ nhân đối với hắn mà nói đều là đồ chơi mà thôi, chỉ xem ai hợp khẩu vị của hắn hơn.
Thấy Hàn Quý Phi như vậy hắn âm trầm liếc nàng ta một cái: “Ngươi đã không muốn bị lột bỏ vị trí Quý Phi thì cũng không phải không thể, nhưng từ hôm nay trở đi, chỉ cần Mạt Nhi tiến cung, ngươi phải thay nàng…”
Hắn vốn muốn để nàng ta hành lễ thần tử với Tây Lương Mạt, nhưng ánh mắt bỗng liếc thấy cái bô mạ vàng, hắn cười lạnh một tiếng: “Ngươi đổ bô cho Mạt Nhi một tháng đi!”
Lúc này không riêng gì Hàn Quý Phi hoàn toàn ngẩn ra, ngay cả Tây Lương Mạt cũng sửng sốt, suýt chút nữa không nhịn được mà cười ra tiếng, khó khăn lắm mới nhịn được liền nhẹ giọng nói: “Như vậy không tốt…”
Tuy nàng rất muốn thấy Hàn Quý Phi đổ bô cho nàng, nhưng vẫn cần làm dáng chút.
Tuyên Văn Đế tức giận khoát tay: “Được rồi, trẫm đã quyết rồi!”
Dứt lời, hắn nâng Tây Lương Mạt dậy đi ra ngoài, vừa đi còn vừa nói: “Đập vào đầu có thể là chuyện lớn có thể là chuyện nhỏ, lát nữa nhất định phải gọi vài Thái Y qua xem.”
Tây Lương Mạt cảm giác được sau lưng bắn tới ánh mắt oán độc và tuyệt vọng, nàng quay đầu lại cười với Hàn Quý Phi, nụ cười lạnh lùng tàn nhẫn như một con dao đâm thẳng vào lòng Hàn Quý Phi, nàng ta bỗng nhớ tới khi bị Bách Lý Thanh nhìn thẳng, chân mềm nhũn xuống, làm sao dám đối diện với Tây Lương Mạt nữa.
Nàng biết Tây Lương Mạt liếc mắt nhìn là có ý gì, nàng vô lực phản kháng, nay chính là thịt trên thớt gỗ của người ta.
Phương Quan lạnh lùng nhìn mọi chuyện, sau đó cúi đầu như có điều suy nghĩ.
— Ông đây là đường ranh giới Hàn Quý Phi phải đổ bô nước tiểu —
Trong tiểu viện thanh u, người đàn ông trung niên thân hình cao lớn đang múa bút trên giấy tuyên thành, đó là một bức tranh đại bàng sải cánh bay vọt khỏi vách núi, lực bút mạnh mẽ khiến người thanh niên đứng bên không khỏi có phần khen ngợi.
Giống như thấy được sự dao động dưới đáy mắt hắn, Lục Thừa Tướng vừa vẽ vừa nói: “Thái Tử điện hạ cảm thấy bức tranh này thế nào?”
“Đại bàng giương cánh, ngày vượt ngàn dặn, quát sát thiên hạ, bút lực của cữu cữu đương nhiên không tầm thường, ngài vốn tinh thông thi họa mà, không phải sao?” Thái Tử Tư Thừa Kiền trầm ngâm nói, bản vẽ của Lục Thừa Tướng ở trên thị trường hiện nay đã có giá trăm lượng vàng một bức, là đại họa sĩ tiếng tăm lừng lẫy.
Lục Thừa Tướng thản nhiên nói: “Thái Tử chớ quên, đại bàng muốn giương cánh cũng cần từ vách núi đen bay lên.”
Tư Thừa Kiền im lặng không nói gì, đáy mắt hiện lên một tia ưu phiền, chuyện của mẫu hậu đến giờ còn chưa có tin tức, hắn thật sự không có tâm tư thưởng thức hội họa.
Lúc Tướng gia liếc nhìn hắn, bỗng lạnh nhạt đổi một chủ đề khác: “Ngươi cảm thấy thế nào về chuyện Hàn Quý Phi vô tình làm Trinh Mẫn Quận Chúa bị thương, bị bệ hạ ép phải đổ bô cho Trinh Mẫn Quận Chúa?”
Tư Thừa Kiền nghe được cái tên này, trong lòng chú ý, khẽ gật đầu nói: “Danh tiếng của Trinh Mẫn ở trong cung hiện nay đã không ai dám vượt qua nữa.”
“Vậy ngươi cảm thấy Cửu Thiên Tuế có tâm tư thế nào đối với Trinh Mẫn Quận Chúa?” Lục Thừa Tướng lại hỏi.
Nghe được ba chữ Cửu Thiên Tuế, trong mắt Tư Thừa Kiền hiện lên sát ý lạnh lẽo, hắn lạnh giọng nói: “Hoạn quan kia căn bản chỉ muốn dâm ô nữ tử mới ép Trinh Mẫn gả cho hắn, có thể tốt với Trinh Mẫn ở chỗ nào được.”
“Thật không, ha ha.” Lục Thừa Tướng thản nhiên nói: “Ngươi không biết năm đó Cửu Thiên Tuế từng có một đoạn khúc mắc với Lam Linh phu nhân phải không?”
Lục Thừa Tướng cũng không hiểu tình hình cụ thể trong đó, nhưng lời đồn đại năm đó hắn nghe thấy cũng nhiều.
Tư Thừa Kiền sửng sốt, sau đó nghi hoặc nói: “Ngài nói Cửu Thiên Tuế cưỡng ép Trinh Mẫn chính vì di tình?”
Đôi mắt Lục Thừa Tướng thoáng qua một tia sáng lạnh: “Đúng vậy, bất kể về tình về lý, trước khi chết rất có thể Lam Linh phu nhân đã phó thác Trinh Mẫn cho Bách Lý Thanh.”
Đêm đó, khi Lam Linh chết, Bách Lý Thanh cũng ở đó.
Tư Thừa Kiền nghe khúc mắc giữa Tây Lương Mạt và Bách Lý Thanh chỉ thấy phiền muộn, hắn nhăn mày: “Cữu cữu, ngài nói chuyện này làm gì, dù thế nào Bách Lý Thanh cũng là một hoạn quan, có thể cho Trinh Mẫn hạnh phúc đến già hay sao?”
Hắn không hứng thú nghe những lời như Bách Lý Thanh sẽ đối tốt với Tây Lương Mạt gì đó.
Lục Tướng gia liếc nhìn hắn, thản nhiên nói: “Đứa nhỏ này suy nghĩ sao không biết chuyển biến một chút. Muốn cứu mẫu thân ngươi, chúng ta nói không có tác dụng gì, nhưng Cửu Thiên Tuế nói thì có vẻ còn được.”
Tư Thừa Kiền không cho là đúng, cười khẩy một cái: “Chưa nói tới chuyện bản cung tuyệt đối không đi cầu xin tên hoạn quan kia, chỉ nói tới hoạn quan kia vốn chẳng có tình thầy trò gì với bản cung, sẽ có một ngày bản cung phải thiên đao vạn quả hắn!”
Lục Tướng gia nhìn Thái Tử gia, lắc đầu cười lạnh: “Cữu cữu làm sao có thể để ngươi đi cầu xin hắn, cữu cữu đang nói làm cho hắn không thể không cứu mẫu thân ngươi!”
Tư Thừa Kiền sửng sốt: “Chuyện đó…”
“Bệ hạ yêu thương Tây Lương Mạt chỉ căn cứ vào nàng ta là nữ nhi của Lam Linh phu nhân và bệ hạ, nhưng nếu Tây Lương Mạt là con gái của Tĩnh Quốc Công và Lam Linh phu nhân, không liên quan gì tới bệ ha, ngươi đoán xem bệ hạ sẽ có phản ứng gì với người đã lừa gạt mình lâu như thế?” Lục Thừa Tướng vuốt chòm râu ngắn trên cằm, mắt lóe lên ánh sáng âm lạnh.
“Nhưng chúng ta làm thế nào chứng minh Trinh Mẫn không phải con của Lam Linh phu nhân và bệ hạ, lấy máu nghiệm thân à? Hơn nữa chuyện này liên quan gì tới việc Bách Lý Thanh có ra tay cứu mẫu thân hay không?” Tư Thừa Kiền nghe nói sẽ phải ra tay với Tây Lương Mạt, không hiểu sao bản năng sinh ra một cảm xúc kỳ quái, hắn cũng nói không thành lời.
Lục Thừa Tướng chậm rãi cuộn bức tranh đại bàng lại: “Chứng minh thế nào cữu cữu tự nhiên có cách, khi bệ hạ có lòng nghi ngờ Trinh Mẫn Quận Chúa chính là lúc chúng ta buộc Cửu Thiên Tuế phải ra tay cứu mẫu thân ngươi. Nếu hắn bằng lòng cứu mẫu thân ngươi thì căn cứ chứng minh Trinh Mẫn Quận Chúa không phải con gái ruột của bệ hạ có lẽ không còn hiệu quả, nhưng nếu hắn không chịu, thì chứng cứ trong tay chúng ta sẽ chứng minh Tây Lương Mạt hoàn toàn không phải con gái của bệ hạ. Bị lừa gạt lâu như vậy, Hoàng Đế bệ hạ sao có thể tha nhẹ cho Tây Lương Mạt, hy vọng càng lớn thất vọng càng lớn, còn Cửu Thiên Tuế nể mặt Lam Linh phu nhân cũng không thể nào không ra tay giúp đỡ mẫu thân ngươi.”
Tư Thừa Kiền nhìn Lục Thừa Tướng, không biết vì sao trong lòng luôn có vài lời khó nói ra miệng, làm cho hắn biết chủ ý này rất tốt, có hy vọng rất lớn, nhưng mà…
Hắn im lặng.
Lục Thừa Tướng nhìn hắn, thản nhiên nói: “Thừa Kiền, ngươi nhớ cho kỹ, ngươi là Thái Tử, đừng giống phụ thân ngươi, vì một nữ nhân mà mặc quốc mặc dân mặc chính mình, huống hồ, nếu ngươi muốn Trinh Mẫn Quận Chúa, đầu tiên phải đánh bại Cửu Thiên Tuế, đánh bại tất cả những người ngăn ngươi đi lên ngôi cửu ngũ chí tôn.”
Trong đôi mắt lạnh lùng của Tư Thừa Kiền hiện lên một tia dao động, sau đó hắn buông tầm mắt, chắp tay nói: “Vâng!”
Bóng đêm dày đặc, một đêm này mưa như trút nước.
Bên trong Tu Hành Điện cũng không còn sự yên tĩnh âm u như ngày xưa.
Liên công công đứng ngoài cửa lo lắng nhìn cửa lớn đóng chặt, Lục Tướng gia dẫn ai đó vào trong, Hoàng Đế bệ hạ đuổi hắn ra ngoài, tới nay đã một canh giờ!
Điều này làm cho hắn cảm thấy bất an, lại không thể nói rõ vì sao có cảm giác bất an kỳ lạ này.
Tiếng một chén trà vỡ tan bỗng vang lên làm Liên công công nhảy dựng, chỉ chốc lát sau, hắn thấy cửa lớn màu son cọt kẹt mở ra, Lục Tướng gia dẫn một nữ tử đội mũ trùm đầu đi ra.
“Ngài đây là…” Liên công công nhìn Lục Tướng gia, bắt chuyện lấy lòng, ý đồ muốn nhìn ra điểm gì đó.
Lục Thừa Tưởng chỉ nhìn hắn một cách kỳ lạ một lúc, cười lạnh nói: “Liên công công vất vả, vạn tuế ở bên trong chờ ngươi hầu hạ đấy.”
Dứt lời, hắn xoay người rời đi.
Liên công công nhìn cô gái đội mũ trùm đầu kia, gió lớn bỗng thổi tung màn che trên mũ của nàng, lộ ra gương mặt có thể coi như tuyệt lệ.
Hắn không khỏi ngẩn ra, nàng kia rất quen mắt, hắn nhíu mày suy nghĩ rồi bỗng nhớ ra, nữ tử kia rất giống Hàn Quý Phi, hình như… hình như là Tứ tiểu thư, con gái Hàn Nhị phu nhân của phủ Tĩnh Quốc Công – Tây Lương Đan?
Vài ngày trước nghe nói nàng ta sẽ có đám hỏi với Đức tiểu Vương gia, một người hỏng thanh danh, một công tử bạch y bị biến thành khí phu, còn có tiền duyên, coi như xứng đôi rồi.
Nhưng sau đó Tư Lưu Phong dẫn người xâm nhập hoàng cung, gây ra hỏa hoạn trong cung cấm, ý đồ mưu phản, tuy chạy thoát khỏi tay Cửu Thiên Tuế nhưng đã bị truy nã toàn quốc nội.
Giờ vị Đan tiểu thư này tiến cung làm chi?
Liên công công có chút ngờ vực, lại nghĩ không ra nguyên do gì, chỉ nhìn hàng liễu ngả nghiêng trong Tu Hành Điện bỗng cảm thấy như mưa gió sắp ập tới.
Ngay khi Liên công công đang định đi vào hầu hạ Hoàng Đế bệ hạ, thuận tiện dò xét một chút thì nghe giọng nói âm trầm lạnh giá của Tuyên Văn Đế vang lên: “Đi, đi mời Cửu Thiên Tuế tới đây, trẫm có chuyện quan trọng thương lượng với hắn.”
Liên công công sửng sốt, đành lo sợ đáp lời rồi lui ra ngoài.
Khi nhận được tuyên triệu, Tây Lương Mạt còn đang nằm trên người Bách Lý Thanh ngủ say, mơ mơ màng màng cảm giác bên cạnh có tiếng sột soạt, nàng giữ tay áo hắn theo bản năng, mơ màng lẩm bẩm: “A Cửu, ngươi đi đâu thế?”
Bách Lý Thanh nhìn dáng vẻ kia trong lòng khó thể nào không thương tiếc, hắn cúi đầu hôn lên trán nàng: “Không có gì, nha đầu ngoan, ngủ tiếp đi, lát nữa vi phu sẽ trở về.”
Tây Lương Mạt không hài lòng lầu bầu vài tiếng nữa, trở mình ngủ tiếp.
Bách Lý Thanh bật cười, xoay người đứng dậy thay quần áo tiến cung.
Trên đường đi, hắn nghe Liên công công kể lại không khỏi cười lạnh: “Lão thất phu kia lại có ý đồ gì, đúng là chán sống rồi, hừ.”
Lão thật sự cho rằng Bách Lý Thanh hắn ăn không ngồi rồi à!
Có điều ngay lúc này, ngay cả Bách Lý Thanh và Lục Tướng gia đều không ngờ sự tình sẽ phát triển theo một hướng hoàn toàn thoát khỏi dự đoán của bọn họ.
Bách Lý Thanh chầm chậm đi vào Tu Hành Điện, Hoàng Đế đang ngồi trên vị trí, ngẩn người nhìn bức trang luôn treo trên vách tường, trên đó là Lam Linh phu nhân khi còn là thiếu nữ xinh đẹp.
“Ngươi đến rồi?” Nghe tiếng bước chân Bách Lý Thanh, Hoàng Đế bỗng khàn khàn nói.
“Vâng, không biết bệ hạ tuyên vi thần suốt đêm vào cung vì đại sự gì?” Bách Lý Thanh lười biếng nói, đối với Hoàng Đế bệ hạ hắn chưa từng có lòng tôn kính.
Hoàng Đế bỗng quay sang nhìn về phía Bách Lý Thanh, đột ngột nói: “Mạt Nhi khỏe chứ?”
Trong lòng Bách Lý Thanh có chút quái dị nhưng vẫn thản nhiên nói: “Nhờ hồng phúc của bệ hạ, Mạt Nhi rất khỏe.”
Hoàng Đế nhìn hắn rất lâu, bỗng thốt ra một câu: “Trẫm… muốn cho Mạt Nhi tiến cung.”
Bách Lý Thanh nhíu mày: “Không phải Trinh Mẫn Quận Chúa thường xuyên tiến cung đấy sao?”
Hoàng Đế bỗng nở nụ cười, cười cực kỳ cổ quái: “Không, trẫm muốn Mạt Nhi trở thành phi tử của trẫm, ban phong hào Thần, vị trí ngang trung cung.”
Lời này vừa thốt ra, không khí đông cứng lại. Bách Lý Thanh gần như tưởng mình nghe nhầm lời Tuyên Văn Đế vừa nói.
Nhưng sau đó, Bách Lý Thanh sửng sốt, ánh mắt tối sầm xuống, hắn cười lạnh: “Lẽ nào bệ hạ điên rồi à, Mạt Nhi là nữ nhi của ngươi!”
Nụ cười quái dị trên mặt Hoàng Đế càng rõ ràng, hắn bỗng giơ tay nắm lấy bức tranh vẽ Lam Linh phu nhân, âm trầm nói: “Nàng thật sự là nữ nhi của trẫm à, hay là nữ nhi của Lam Linh và Tây Lương Tĩnh?”
Bách Lý Thanh nhìn Tuyên Văn Đế, nói từng chữ một: “Nàng đương nhiên là nữ nhi của bệ hạ và Lam Linh phu nhân, vi thần không biết bệ hạ bị kẻ nào mê hoặc mà lại nói ra những lời nghe rợn người này.”
Hoàng Đế nheo mắt lại, bỗng đứng lên cười ha hả như điên: “Các ngươi đều là kẻ lừa đảo, tất cả các ngươi đều lừa gạt ta, ngươi nghĩ ta không biết à, Mạt Nhi căn bản không phải nữ nhi của ta, ta biết rồi, biết cả rồi!”
Hắn điên cuồng siết chặt bức tranh kia, giống như đang nắm lấy Lam Linh phu nhân, đôi mắt đỏ ngầu, hắn gào lên: “Lam Linh, ngươi gạt ta, ngươi lừa ta thật khổ, ngươi khiến ta cho rằng giữa chúng ta vẫn còn hồi ức để nhớ lại, thì ra tất cả những gì ngươi làm, cho dù đến chết cũng chỉ vì tên khốn Tây Lương Tĩnh kia. Hắn có chỗ nào tốt, hắn làm sao có thể mạnh hơn ta, ta là thiên hạ chí tôn, những gì ta làm cho ngươi còn chưa đủ hay sao!”
Bách Lý Thanh nhìn Tuyên Văn Đế gần như lâm vào trạng thái điên cuồng, ngay cả tự xưng trẫm cũng không dùng, không khỏi nhăn mày lạnh lùng nói: “Bệ hạ, ngài còn chưa nói cho vi thần biết, ngài dựa vào cái gì cho rằng Mạt Nhi không phải con ngài, ngay cả Tùy Dương Đế cũng phải nói người sinh ta và người ta sinh là không thể, bệ hạ đang muốn làm chuyện trái với thiên luân hay sao!”
Hoàng Đế bỗng quay sang, nhìn Bách Lý Thanh chằm chằm, một lúc sau nở một nụ cười quái dị: “Thế nào, ái khanh, ngươi cũng không quên được Lam Linh à? Ta biết ngươi cũng không quên được nàng, không chỉ ngươi, tất cả chúng ta đều không quên được nàng, có phải không?”
Bách Lý Thanh lạnh lùng thốt: “Bệ hạ nghĩ nhiều rồi, vi thần sớm đã quên quá khứ, chỉ có bệ hạ vẫn còn ở trong quá khứ không chịu thoát ra.”
Hoàng Đế cười “hắc hắc”, giống như không nghe thấy lời Bách Lý Thanh nói, chỉ lầm lũi tự nhủ: “Cho dù không chiếm được Lam Linh, chiếm được nữ nhi của nàng cũng vậy!”
Bách Lý Thanh không biết vì sao Hoàng Đế bỗng nhiên điên cuồng đến thế, hắn lạnh nhạt nói: “Bệ hạ đã quên rồi à, Mạt Nhi là thê tử của vi thần, ngài muốn động nàng là không muốn dùng bạch linh phấn nữa phải không?”
Nghe tới bạch linh phấn, Hoàng Đế bỗng ngừng cười, sắc mặt trắng bệch.
Nhưng sau đó hắn bước khỏi long ỷ, đi tới trước mặt Bách Lý Thanh, mắt bắn ra những tia sáng nhọn và sắc bén: “Phải không? Ái khanh đừng quên, đất trong thiên hạ này đều là vương thổ, người trong thiên hạ này đều là vương thần!”
Rồi ngón tay hắn ngả ngớn khều lọn tóc dài trước ngực Bách Lý Thanh, khẽ ngửi mùi hương lạnh trên đó, cười quỷ quyệt: “Ngay cả ngươi, Thanh Nhi của ta, ngươi cũng là của ta. Ngươi quên rồi à, đệ đệ đáng yêu của ta, ta vẫn còn nhớ ngươi ở trên giường hầu hạ vi huynh mất hồn đến nhường nào, không thua gì nữ tử đâu.”
P/s: Edit đến đoạn trên đột nhiên nghĩ, nếu Mạt Mạt là con gái của lão hoàng đế thật, A Cửu lại là em trai của lão hoàng đế, vậy 2 đứa chúng nó là chú cháu rồi. Đờ mờ. May mà không phải :v
Cái truyện này cũng kỳ tài, thể loại gì cũng có, nào là đại thúc, sư đồ luyến, tỷ đệ luyến, ngụy incest, thật incest, đam mỹ, bách hợp, trạch đấu, cung đấu, giang hồ đấu, xuyên không, trọng sinh, bla bla bla… Tôi còn kể thiếu cái gì không nhỉ =))