“Hiệu úy đại nhân, hắn đã mệt mỏi tới mức như vậy, xương cốt đều sắp rụng tới nơi, dù ngài có cưỡng ép kéo hắn đi, chỉ sợ sẽ muốn mạng của hắn!” “Hồng gia” ở một bên nói, đây chính là nhiệm vụ của bọn hắn, nhất định giúp đỡ Công Tôn Chỉ với Triệu Vân lưu ở lại chỗ cửa thành này.
“Quân tình khẩn cấp, nào có thể đợi?” Trương hiệu úy cũng không quay đầu lại, tiếp tục lôi kéo Triệu Vân đi vào trong!
“Tướng quân, ta không đi được!” Triệu Vân cũng cảm thấy buồn nôn, hắn nào ngờ bản thân mình sẽ rơi vào tình cảnh này. Lần đầu tiên hắn hiểu vì sao Công Tôn Chỉ luôn không khách khí đối với Bàng Bái. Loại chủ ý này thực sự tổn hại! Mà Công Tôn Chỉ càng sắp nứt vỡ cái bụng, hắn đã nín nhịn cực kỳ vất vả! Rốt cục có người chia xẻ nổi thống khổ của hắn rồi! Thật sự là thoải mái!
“Ngươi!” Khi nhìn thấy vị Trương hiệu úy này có vẻ sắp nổi giận, “Hắc mao” cũng lên tiếng nói: “Hiệu úy đại nhân, ngài trước tiên có thể đi thông báo cho Tưởng tướng quân. Chúng ta tìm một chiếc xe, sẽ đem người đến phủ tướng quân cho ngài, ngài thấy thế nào?” có đôi khi tiểu nhân vật cũng rất hiểu cơ biến!
“Ừ! Được rồi! Các người mau một chút, đừng làm cho tướng quân đợi lâu!” Sau khi quay nhìn Triệu Vân một lát, Trương hiệu úy miễn cưỡng gật đầu, hắn sải bước rời đi. Khi bỏ đi, hắn nghĩ rằng nếu như quân Hứa Thành đang vây công Dịch Kinh, nên tạm thời sẽ không đến tấn công Nghiệp Thành!
Trương hiệu úy rời đi, mọi người bên trong động cổng thành liếc mắt nhìn nhau, lặng lẽ nở nụ cười! Sau đó, Công Tôn Chỉ nói với Triệu Vân: “Trước kia chúa công nói cái gì mà một con bướm vỗ cánh có thể dẫn tới một cơn cuồng phong, một cái đinh có thể quyết định tồn vong của một quốc gia, ta không tin, hiện tại ta mới biết chúa công đến cùng là có ý gì!”
“‘Rầm Ào Ào’!” Tưởng Nghĩa Cừ hất thư sách trên án xuống rơi đầy đất, hắn gào lên: “Điều đó không có khả năng! Làm sao lại như vậy? Làm sao lại như vậy? Cao Lãm lại không thể giữ vững vị trí Phạm Dương. Nếu như xảy ra chuyện đó, chẳng phải Ký Châu đã nguy như chồng trứng sao?”
“Đúng vậy! Tướng quân, ngài xem chúng ta nên làm sao bây giờ?” quả thật Trương hiệu úy đổ đầy mồ hôi, một nửa là vì mệt mỏi, một nửa thì là vì căng thẳng!
“Ngươi, nhanh đi! Ngay lập tức đi tìm Thẩm Chính Nam, mời hắn tới đây!” Tưởng Nghĩa Cừ ra lệnh.
“Thẩm đại nhân đã bị chúa công cách chức rồi, như vậy. . .” Trương hiệu úy có chút mà chần chờ!
“Cái gì cách chức? Lúc này thì thời điểm quan trọng, nào còn chú ý được nhiều như vậy? Còn không mau đi đi!” Tưởng Nghĩa Cừ quát lớn.
“Ty chức tuân mệnh!” Trương hiệu úy thi lễ một cái, xoay người rời đi!
“Đợi một chút, hai người tới báo tin đâu?” Tưởng Nghĩa Cừ lại hỏi.
“Mấy tiểu binh canh cổng thành sẽ lập tức chuyển người tới, hai người đó mệt mỏi tới mức không thể đứng lên!” Trương hiệu úy trả lời.
“Đã biết! Ngươi đi đi!” Tưởng Nghĩa Cừ hoàn toàn không nghi ngờ, hắn không thể ngờ rằng chính tiểu binh trong nhà mình đã bí mật quy hàng rồi!
“Không đúng! Không đúng!” Thẩm Phối vừa nghe nói U Châu thất thủ, hắn lập tức nhảy dựng lên! Thẩm Phối đi đi lại lại trong phòng khiến cho Trương hiệu úy cảm thấy tim mình đập hỗn loạn!
“Thẩm đại nhân, có cái gì không đúng?” Trương hiệu úy nhỏ giọng mà hỏi thăm. Tuy rằng Thẩm Phối đã bị cách chức, hiện tại chỉ là một bình dân, nhưng uy vọng vẫn còn, hắn tuyệt đối không thể vô lễ!
“Bàng Bái được người xưng là ‘ Bắc Địa Thương lang ’, giỏi dùng kỵ binh, cực kỳ nhanh chóng, nhưng hắn có thể đánh bại Cao Lãm hay sao? Cao tướng quân có thành trì làm lá chắn, hơn nữa luôn cẩn thận đề phòng Bàng Bái!” Thẩm Phối hỏi.
“Cái này ty chức không biết, hai sứ giả tới báo tin mệt mỏi không chịu nổi, ty chức cho mấy tiểu binh canh cổng thành tìm chiếc xe chuyển bọn hắn đến chỗ Tưởng tướng quân, cũng không biết đã tới chưa!” Trương hiệu úy nói.
“Là như thế này..!” Thẩm Phối thuận miệng lên tiếng, hắn nói: “Ngươi đi hỏi một chút, ai! Được rồi, ta cùng đi tìm Tưởng tướng quân với ngươi!”
“Tướng quân đại nhân cho ty chức tới mời ngài tới, ta dẫn ngài đi!” Trương hiệu úy vừa nói vừa đi trước dẫn đường! Hắn không biết, hắn đã vô tình coi chủ ý của “Hắc mao” chính là của mình mới không để cho Thẩm Phối sinh lòng nghi ngờ. Bằng không, một tiểu binh cổng thành lại vô cùng nhiệt tình với người mang tin tức, nói gì đi nữa cũng có chút kỳ quái. Huống chi lúc này lại là thời kỳ nhạy cảm! Những lời này của hắn cũng làm cho Nghiệp Thành rốt cục lại một lần nữa rơi vào trong tay quân Hứa Thành. Nhưng lần này, quân Hứa Thành chắc chắn sẽ không rời đi! Dù sao nói đi cũng phải nói lại, cho dù Thẩm Phối sinh lòng nghi ngờ, cũng không còn kịp rồi!
Tiếng kêu gào rốt cục vang lên. Dù Trương hiệu úy này đi hơi nhanh một chút, trong một tòa thành to lớn như này, chạy từ một nhà chạy đến nhà khác đã hết thời gian một nén nhang, tuy rằng hắn rất ra sức, thế nhưng, bất kể là Thẩm Phối hay là Tưởng Nghĩa Cừ, đều không thể lại ban thưởng cho hắn! Lúc Dương Nhị đến, chỉ có sáu vạn binh mã, Nghiệp Thành lại có vài chục vạn dân chúng với bốn vạn đại quân phòng thủ, mà lúc này, binh lực bên trong Nghiệp Thành có lẽ đã bị Viên Thiệu lấy đi hết, dân chúng càng đã sớm được Dương Nhị dạy bảo, nghe tiếng kêu sẽ lập tức đóng cửa. Dù sao quân Hứa Thành chắc chắn sẽ không vô cớ xâm nhập nhà dân, bọn hắn ngược lại muốn đề phòng binh sĩ Viên Thiệu chạy vào trong nhà! Về phần tại sao dân chúng sẽ biết quân đến chính là quân Hứa Thành, chỉ cần nghe khẩu hiệu kêu lên rung trời của vô sô binh sĩ là sẽ biết:
“Thủ hạ Phiêu Kỵ Đại tướng quân Hứa Thành, phụng mệnh công kích quân bản bộ Viên Thiệu, dân chúng Nghiệp Thành không được ngăn trở, tướng sĩ Ngiệp Thành lập tức đầu hàng!”
Dương Nhị có thể công phá Nghiệp Thành là vì có nội ứng, hơn nữa đánh lén, mà Bàng Bái công phá Nghiệp Thành lại chỉ nhờ vào mấy tiểu tốt ở cửa thành, hai viên Đại tướng kịp thời ngăn cản quân phòng thủ lâu thành muốn đóng cửa thành, cùng với Bàng Bái hắn chỉ huy tám vạn của kỵ binh cùng gào to, sau đó, Bàng Bái cũng chỉ phải cho người tuần thành, thu nạp hàng binh là xong, chỉ có ở đánh chiếm Thẩm Phối với Tưởng Nghĩa Cừ thời điểm phí hết một chút khí lực, vốn Thẩm Phối muốn tự vận, hắn lại bị Tưởng Nghĩa Cừ ngăn lại, cuối cùng, đều bị bắt giữ!
“Hắn ***! Hai người các ngươi rõ ràng không nghĩa khí, cũng không nói giúp Lão Tử vài lời lời hữu ích, ta chạy đông chạy tây, mệt mỏi, các người thì ngược lại, chẳng qua chỉ nói giúp mấy câu, nửa đời sau đều không cần buồn nản!” Bàng Bái suất quân đánh chiếm Nghiệp Thành xong, từ trong miệng đồng bạn, “Bì Hầu” được biết chuyện đã xảy ra, lập tức hắn mắng to lên, hắn không thể ngờ rằng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, hai đồng sự lâu năm của hắn lại thu được chỗ tốt lớn như vậy, thật sự hắn cảm thấy bất bình, ghen ghét trong lòng!
“Ai da! Cái này. . .” “Hắc mao” gảy gảy lỗ tai, hắn nói: “Ai kêu ngươi chạy nhanh? Còn không phải muốn đi tranh công, kiếm tiền thưởng sao? Chẳng qua là vận khí không tốt lắm mà thôi, nhưng ngươi không oán chúng ta bỏ mặc ngươi được!”
“Ngươi. . .” Không thể ngờ “Hắc mao” rõ ràng được tiện nghi mà còn khoe mã, “Bì Hầu” lập tức đỏ mặt!
“Đúng vậy! Bì Hầu, không có vậy chuyện quan trọng mà! Chẳng phải lúc đó ngươi đã có giác ra có chuyện không đúng rồi sao? Nhưng ngươi cũng không làm gì, đúng không? Đây là công lao! Hiểu không? Hơn nữa, chúng ta chỉ là mấy tên lính quèn mà thôi, người ta là Đại tướng quân, còn có thể keo kiệt ban thưởng cho ngươi hay sao?” Hồng gia an ủi Bì Hầu!
“Ừ! . . .” Bì Hầu mất tự nhiên vặn vẹo, uốn éo thân thể, hắn thoáng thừa nhận lời Hồng gia nói, hắn cũng nghĩ thông suốt. Nếu không phải mình đi tìm Trương hiệu úy, quân phong thủ lâu thành khẳng định sẽ đi xuống dưới tra hỏi, như vậy Công Tôn Chỉ với Triệu Vân phải lập tức khai chiến, có thể đánh chiếm Nghiệp Thành hay không còn rất khó nói!
Vì vậy, Bì Hầu lập tức trấn địnhtâm tư, nhất định hắn phải đi tìm Công Tôn Chỉ với Triệu Vân nói rõ công lao của mình. Hắn tuyệt đối không có khả năng khiến cho cơ hội cứ như vậy không công mà chạy mất! Triệu Vân có thể cho hắn điều gì đó, nhưng hắn lạikhông biết, ở trong mắt Công Tôn Chỉ, hắn chẳng qua chỉ đang thực hiện chức trách của binh sĩ canh cổng thành nên làm một chuyện trùng hợp mà thôi mà hắn muốn thu được điều gì từ trên người Công Tôn Chỉ, tuyệt đối càng không có mắt, cho nên, khi hắn đi tìm Công Tôn Chỉ, Công Tôn Chỉ sai người bắt đuổi hắn đi. Nhưng điều khiến cho mọi người không ngờ tới là tên lính quèn tử Bì Hầu này lại rất quyết tâm, hắn không phải chỉ muốn đi theo Công Tôn Chỉ, mà là trực tiếp đòi tiền!
Mặc dù nhiều lần bị xua đuổi, bị đánh, nhưng hắn sống chết cũng không đi, Công Tôn Chỉ lại thật sự không muốn làm thịt hắn. Đối mặt với một tên cứng cỏi như này, Công Tôn Chỉ cũng đành chịu để cho hắn đi theo. Sau một thời gian ngắn, bởi vì vấn đề cuộc sống, Bì Hầu rốt cục không thể tiếp tục kiên trì, không tiếp tục đi theo sau lưng Công Tôn Chỉ! Mà khi Công Tôn Chỉ đang cảm thấy vô cùng may mắn, Bì Hầu rõ ràng lại xuất hiện, nhưng lần này, gã này đã trở thành một thành viên trong quân đội Công Tôn Chỉ, hơn nữa chính Bàng Bái cho phép hắn trở thành một thân vệ! Thì ra Bì Hầu vốn có ý định buông tha, nhưng tin tức về hắn lại để cho Bàng Bái biết được. Một chuyện hay ho như này sao có thể không được dùng làm trò chơi? Vì vậy, dưới sự trợ giúp của Bàng Bái, hắn lại đã trở về! Cứ như vậy, hắn và Công Tôn Chỉ, hai người bắt đầu chương trình chạy Ma-ra-tông dài đến hơn hai mươi năm, tổng số tiền đòi hỏi càng liên tiếp tăng trưởng. Theo như Bì Hầu nói, số tiền tăng lên chính là tiền lãi. Trong hai mươi năm này, phương thức mà Bì Hầu sử dụng có thể nói bịp bợm chồng chất, mỗi ngày ba lượt, tựa như ba bữa cơm trong một ngày, rất đúng giờ. Chỉ đến đêm đại hôn của Công Tôn Chỉ, vì ăn mừng đại hôn Công Tôn Chỉ, cũng xem như đã quen biết đã lâu, hắn nắm chặt bàn tay, trừ đi ba phần tiền trong sổ ghi nợ!
*********************************
“Ta cười đắc ý, ta cười đắc ý. . .” Hứa Thành nhìn các bộ hạ đều đang hắn mà xì xào thì thầm đấy, cũng không biết đang nói chuyện gì,
“Chúa công, phía trước chính là Trường An rồi! Có cần bắt đầu tiến công không?” Từ Hoảng thay thế Dương Nhị, thành người đầu tiên lên tiếng hỏi!
“Không cần phải gấp gáp! Ngươi cũng không phải không biết, Vương Việt sư phó của ngươi cách chỗ này cũng không tới một trăm dặm, hiện tại ngươi muốn tiến công, không sợ sau này hắn tìm ngươi tính sổ sao?” Hứa Thành nhìn hỏi hắn.
“Ha ha! Đúng, sao mạt tướng lại quên mất chuyện này nhỉ? Vậy hãy đợi chút đi!” Từ Hoảng lắc đầu, cười cười lui ra! Trương Tú, Diêm Hành Đem đi theo bên cạnh Hứa Thành không xa nhìn thấy cảnh này mà ngây người! Ở chúa công trước mặt, hành động này thật sự quá tùy tiện! Khi lui ra thậm chí còn không cả hành lễ! Chủ công mà bản thân mình nhận không khỏi hơi thiếu uy thế một chút!
“Chúa công từ trước đến nay không nặng nghi thức xã giao! Hai vị cũng không cần ngạc nhiên!” Chứng kiến thái độ của hai người, Tào Tính nói với hai người, hắn và Hác Manh, từ sau khi mấy người Lã Bố bị vây, đã có liên lạc cùng với Hứa Thành, cho nên, khi Lã Bố quay lại Trường An, đi ngang qua Vũ Công cùng Hàm Dương, hắn và Hác Manh đóng cửa thành không ra, chỉ tặng một tí thức ăn và ngựa!
Lã Bố vốn muốn cướp đoạt binh quyền trong tay hai người, tự mình nắm giữ, buông tha Hàm Dương cùng Vũ Công, quay lại Trường An, như vậy trong tay mình đã có binh, cũng dễ nói khi quay về! Nhưng Lã Bố không thể ngờ rằng hai người bọn họ lại đã sớm đầu hàng Hứa Thành, như vậy hắn cũng chỉ còn lại có tam tướng với mười mấy tiểu binh bên người, chính thức trở thành tư lệnh không quân!
Vì thế, Lã Bố mắng chửi hai người từ Vũ Công mắng Hàm Dương, nhưng hai người này trốn trong thành, không gặp hắn! Dù Lã Bố có mắng cũng không nghe thấy! Rốt cục, Lã Bố không chịu được, xám xịt mà quay về Trường An!
Khi Hứa Thành dẫn đại quân tới đây, hai người dâng thành trì, cũng giao binh quyền, Hứa Thành cũng không khách khí, chọn mấy tướng lãnh tạm thời thống lĩnh hai địa phương này, mang hai người bọn họ đi theo bên người!
“Vương Việt muốn tới?” Sau khi ngạc nhiên đối với hành vi “Vô lễ” của Từ Hoảng, hai người Trương Tú với Diêm Hành lập tức nhớ tới câu nói kia của Hứa Thành: Vương Việt sư phó của ngươi cách chỗ này không tới một trăm dặm!
Vương Việt tới làm gì? Chẳng lẽ Hứa Thành đích thân lĩnh quân đội còn không thể đánh hạ Trường An sao? Hơn nữa, không từng nghe nói Vương Việt có thể lãnh binh!
“Đệ nhất thiên hạ!” Trương Tú nhớ tới lúc mình thảm bại trong tay Vương Việt khi còn ở Đồng Quan! Nhớ tới kiếm quang lúc đó, trong lòng của hắn vẫn đôi chút lo sợ bất an, tuy rằng lúc này đã là người một nhà, nhưng sợ hãi của hắn đối với Vương Việt vẫn không giảm!
“Vương Việt cùng Lã Bố, đến cùng ai mạnh ai yếu? Lúc này cũng có thể có một kết quả!” Diêm Hành nói khẽ với Trương Tú, rất dễ dàng đoán được mục đích Vương Việt tới đây.
“Ngươi cho rằng bọn hắn có bao nhiêu phần thắng?” Trương Tú lại nhìn Diêm Hành hỏi.
“Mặc dù ta đã gặp Lã Bố, chưa từng gặp Vương Việt! Không biết!” Diêm Hành rất thông minh mà lảng tránh vấn đề này! Trả lời không đúng chẳng phải mình sẽ mất mặt sao? Nói gì đi nữa mình cũng được coi là một cao thủ, ánh mắt cũng không thể thấp!
“Nếu như là ngươi, đều gặp hai người, hơn nữa, cũng còn đã giao thủ, ngươi cho rằng bọn hắn sẽ có bao nhiêu phần thắng?” Diêm Hành hỏi ngược lại.
“Ta cho rằng Vương Việt sẽ thắng!” Trương Tú nhìn vào ánh mắt hỏi dò của Diêm Hành, đáp: “Ta có thể đối địch hơn trăm hiệp cùng Lã Bố, mà ta, ở trong tay Vương Việt, vẫn không nắm chắc có thể đánh hơn năm mươi hiệp!”
“Không thể nói như thế! Hai người có chiến pháp khác nhau, ngươi đối địch cùng bọn hắn, kết quả tự nhiên cũng sẽ không giống nhau, nhưng điều này cũng không thể đại biểu cho việc ngươi dùng làm giới tuyến mà phân thắng bại giữa hai người!” Diêm Hành lắc đầu nói.
“Ta cũng cho rằng Vương Việt sẽ thắng!” giọng nói của Hứa Thành đột nhiên vang lên ở bên cạnh hai người!
“A…! ? Chúa công!” Hai người cả kinh, vội vàng thi lễ! Bọn họ cũng không phải là Từ Hoảng. Người ta nói gì đi nữa cũng là đại tướng thân tín của Hứa Thành, mình cũng không thể học người ta!
“Sao không hỏi xem vì sao ta lại có loại suy nghĩ này?” Hứa Thành cười hỏi. Nói gì đi nữa luận về thế giao, Hứa Thành hắn có vai vế ngang hàng với Trương Tế. Nếu bàn về chuyện này, Trương Tú còn phải thấp hơn hắn! Loại cảm giác này khiến cho hắn rất thoải mái!
“Cái này. . .” Trương Tú với Diêm Hành cùng nhìn nhau, không biết trả lời như thế nào!
“Được rồi, được rồi! Vẫn nên đợi sau này hãy nói!” Hứa Thành mỉm cười lắc đầu, lại trở về vị trí của mình!
Đám người Hứa Thành vui vẻ cười đùa nói chuyện, mà trước mặt bọn họ, trong thành Trường An, bầu không khí vô cùng khẩn trương!
Sau khi Lã Bố trở về, bởi vì không có binh mã, vị trí Đại tướng quân chỉ khiến người ta chê cười. Vì không muốn bị tức giận, hắn thậm chí không lên triều, cả ngày trốn ở trong nhà mình, bừa bãi tầm hoan cùng mấy thiếp xinh đẹp!
Mà sau khi vượt qua việc kiểm tra đo lường trung thành của Vương Doãn với Chu Tuyển, Công Dã Kiền, ngay tiếp theo cũng không ngờ cả Bao Bất Đồng, đều đã chiếm được ân sủng của triều đình. Nếu như không phải hai người bọn hắn bại binh mà quay về, một lần nữa thăng quan tiến tước cũng không phải là chuyện mộng tưởng! Nhưng dù vậy, lúc này hai người đã vinh quang tột đỉnh! Ít nhất, ở trong mắt Vương Doãn thì là như vậy!
“Nếu muốn phá địch, lúc này biện pháp duy nhất của chúng ta, chính là thủ, phòng thủ đến khi tin tức thắng lợi của các lộ chư hầu truyền tới!” Công Dã Kiền ở trên triều đình chậm rãi nói. Thời khắc khẩn cấp này, ngay cả Hiến Đế, vì tuổi không lớn, một mực không hỏi triều chính, cũng xuất hiện ở trên triều đình, nhưng Hoàng Đế như hắn cũng không ngồi trên ghế mà ngồi quỳ! ( lại không có ghế, đương nhiên phải quỳ! Những người khác đều giống nhau! )
“Chúng ta có thể thủ ở sao? Hơn mười vạn đại quân mà còn thất bại, bị bại mà ngay cả một tiếng động cũng đều không nghe thấy. Sao ngươi có thể xác định chúng ta có thể thủ thành Trường An?” Phục Hoàn, vị này là quốc trượng, bởi vì Vương Doãn lo lắng một lần nữa xuất hiện chuyện ngoại thích chuyên quyền, hắn một mực đã bị áp chế. Lúc này hắn lần đầu tiên xuất hiện ở trên triều! Nhưng biểu hiện của hắn lại cực kỳ kiêu ngạo! Có thể thấy Vương Doãn lo lắng quả không thừa!
“Ty chức không thể xác định!” Công Dã Kiền hồi đáp.
“Vậy ngươi còn nói như vậy sao?” Lúc này Quốc cữu Đổng Thừa cũng là võ tướng. Đây chính là cái gọi là trong núi không hổ, hầu tử xưng đại vương! Hắn có bản lĩnh bình thường, nếu không hắn cũng sẽ không biểu hiện gấp gáp như vậy!
“Vậy không biết quốc trượng với quốc cữu còn có thượng sách gì sao?” Công Dã Kiền thầm than một tiếng, hỏi ngược lại.
“Lập tức phái người đi cầu viện Thái thú Hán Trung Trương Lỗ, hứa dùng quan to lộc hậu, tất nhiên hắn sẽ đến!” Phục Hoàn nói: “Hứa Thành chịu trong ngoài giáp công, tự nhiên lui bước!”
“Hừ! Chê cười!” Vương Doãn cả giận nói: “Trương Lỗ vốn xuất thân Mễ tặc, là một dạng cùng giặc Khăn vàng, triều đình không truy cứu tội lỗi của hắn, phong hắn làm Thái Thú, hắn lại chiếm lấy Hán Trung, không chỉ đã cắt đứt liên hệ của triều đình cùng Ích Châu, còn không nghe mệnh lệnh thiên triều, tự thành một hệ. Loại người này, quốc trượng đưa hắn đưa tới, chẳng phải là dẫn sói vào nhà sao?”
“Hán Trung Trương Lỗ, cho dù hắn dốc hết Hán Trung quân mà đến, cũng không phải đối thủ của Hứa Thành. Hơn nữa sao Hứa Thành lại không phái người đi phòng thủ quan ải đi thông Hán Trung? Hắn có thể tới được không?” Chu Tuyển cũng chậm rãi nói.
“Trương Lỗ cùng Ích Châu Lưu Chương, đánh lẫn nhau đã nhiều năm, hắn vừa ra binh, còn không nói có thể cứu được Trường An hay không, chẳng phải chính hắn tự dẫn lửa thiêu thân sao?” Công Dã Kiền cũng lại đưa tin.
“Vậy. . .” Phục Hoàn cũng không biết nên nói như thế nào nữa!”Chúng ta cũng có thể mời binh Khương Để Lương Châu, chỉ cần cho bọn hắn chút ít vàng bạc châu báu là có thể mời bọn chúng xuất binh! Chỉ cần chúng ta có thể kiên trì một thời gian ngắn, chờ bọn hắn vừa đến, Hứa Thành dĩ nhiên sẽ bị bại lui!”
“Xem ra quốc trượng còn không biết!” Công Dã Kiền tiếp tục hành động lính hầu của Vương phái.
“Cái gì mà chúng ta không biết?” Đổng Thừa hỏi.
“Vừa mới nhận được tin tức, Lương Châu đã bị bộ tướng Từ Vinh, Bàng Đức của Hứa Thành liên thủ đánh hạ. Về phần các bộ tộc Khương Để theo như lời của quốc trượng, đã là một trong những đội quân chủ lực dưới tay Bàng Đức! Hơn nữa, nghe nói những binh mã man di này, bị Bàng Đức huấn luyện khiến quân kỷ nghiêm chỉnh, thậm chí ngay cả việc quấy rối dân chúng đều rất ít! Cũng không biết có phải là thật sự hay không!” Công Dã Kiền mà nói ra một vài điều khiến cho những đại thần không rõ chân tướng cực kỳ sợ hãi! Lương Châu man di luôn luôn cương quyết bướng bỉnh lại sớm đã bị Hứa Thành chinh phục. Chẳng lẽ ngày nay mặt trời mọc từ phía tây hay sao? Chẳng lẽ trước kia mấy lần triều đình dụng binh ở Lương Châu đều vô ích sao? Sao thành quả thu được lại khác vậy?
“Vương Tư Đồ, vậy trẫm nên làm cái gì bây giờ?” Rốt cục Hiến Đế cũng không kiềm chế được, hắn lo lắng hỏi.
“Bệ hạ, không cần phải gấp, thành Trường An cao, hào sâu, dù Hứa Thành có trăm vạn đại quân cũng đừng mơ tưởng đánh hạ thành. Hơn nữa, dân chúng trong thành từ khi chúng ta tru sát Đổng Trác đến nay, đều trung thành kính yêu bệ hạ, chỉ cần triều đình lên tiếng hô hào, mấy chục vạn dân chúng đều có thể giúp đỡ triều đình, cần gì phải sợ Hứa Thành hắn!” Vương Doãn chắp tay nói.
Chương 116: Không chiến có quả
“Đúng vậy, xin bệ hạ bớt buồn phiền. Hứa Thành nói gì đi nữa vẫn là Phiêu Kỵ tướng quân do triều đình phong. Không nói hắn có thể công phá Trường An hay không cho dù hắn có thể công phá được, hắn cũng tuyệt không dám bất kính đối với bệ hạ, trừ phi hắn muốn trở thành kẻ thù của thiên hạ!” Thái Thường Chủng Phật, từ sau khi Phục Hoàn với Đổng Thừa xuất hiện ở trên triều đình, địa vị của hắn cực kỳ hạ thấp thế nhưng hắn rốt cục cũng tìm được cơ hội nói chuyện!
“Hừ! Tự mình đa tình!” Công Dã Kiền nghe xong Chủng Phật nói mà cười nhạo trong lòng. Hắn thầm nói: “Kẻ thù của thiên hạ? Chúa công cũng sớm đã tính hết rồi, cũng không cần mấy người các người coi chúa công là người như thế nào. Còn không phải các ngươi bị chúa công nắm trong tay, muốn dẹt thì dẹt, muốn tròn thì tròn sao?” Không chỉ có Công Dã Kiền hắn mà ngay cả Vương Doãn với Chu Tuyển cũng cảm thấy khó chịu với những điều Chủng Phật nói, nhất là Vương Doãn nếu không phải Chủng Phật đã trải qua điều tra xem xét nội gian, bằng vào mấy câu nói đó của hắn, Vương Doãn sẽ lập tức ra lệnh tru sát hắn!
“Nếu như thế trẫm an tâm!” Hiến đế nói khiến cho Chu Tuyển với Vương Doãn lại một lần nữa nhíu mày. Đây rõ ràng cũng không phải là điềm tốt!
“Bệ hạ, hiện nay trong triều mặc dù có Chu Thái úy có thể chưởng binh nhưng chúng ta vẫn thiếu mãnh tướng nên biết rằng trong quân có chủ soái, không tướng thì chiến lực cũng không cách nào đi lên được!” Công Dã Kiền lại nhìn Hiến đế tấu.
“Không phải có Đại tướng quân Lã Bố sao? Không phải Trẫm nghe nói hắn trở về rồi sao?” Hiến đế hỏi.
“Cái này. . .” Công Dã Kiền biểu lộ khó xử nhìn về phía Vương Doãn! Lã Bố không lên triều, một mặt vì đại bại trên chiến trường, không gánh chịu nổi trách nhiệm, một phương diện khác chính là vì Vương Doãn không muốn binh quyền lại một lần nữa bị loại người bướng bỉnh như Lã Bố nắm giữ! Như vậy đối với triều đình mà nói chính là tai họa!
“Không bằng như vậy! Thần đi tới thành thực mời Đại tướng quân xuất chiến. Hơn nữa dưới trướng Đại tướng quân còn có ba viên Đại tướng có thể dùng. Đây cũng có thể coi là một trợ lực lớn!” Chu Tuyển thấy sắc mặt xấu hổ của Vương Doãn biết rõ suy nghĩ của Vương Doãn, hắn biết rõ bản thân mình phải ôm việc này mà làm. Bây giờ không phải là lúc đề phòng Lã Bố, không có dũng tướng dẫn đầu, những binh lính mới đưa tới không lâu trong thành Trường An sao có thể chống đỡ cùng đại quân Hứa Thành?
“Ngươi hãy cầm thánh chỉ của Trẫm đi!” Hiến đế ngây thơ nói.
“Cái này cũng không cần thiết. Bệ hạ, Lã Bố chính là Đại tướng triều đình, phân ưu vì Bệ hạ chính là bổn phận cần gì phải hạ chỉ nhắc nhở?” Chu Tuyển cũng không muốn làm theo chủ ý rối bời của Hiến đế đi mời Lã Bố. Nói đùa, có lúc nào Lã Bố coi trọng cái gọi là Thiên tử Đại Hán không? Cầm lấy thánh chỉ của Hiến Đế hắn đi tìm Lã Bố nói không chừng sẽ có phản tác dụng!
Trong khi đang nghị sự thì từ bên ngoài đại điện đột nhiên có một thị vệc chạy vào, hình như có chuyện khẩn cấp phải báo cho Công Dã Kiền. Sau khi tên thị vệ thì thào một hồi vào lỗ tai, Công Dã Kiền khoát tay chặn lại, cho hắn đi xuống!
“Công Dã ái khanh có chuyện gì?” Hiến Đế hỏi.
“Bệ hạ!” Công Dã Kiền mỉm cười khom người đáp: “Lần này Lã Phụng Tiên không muốn ra chiến cũng không được!”
“Hả? Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì vậy? Ái khanh mau mau nói đi!” Hiến đế lập tức hứng thú!
” Vương Việt, người cùng được xưng ‘ vô địch thiên hạ ’ cùng Lã Bố đã tới trong quân Hứa Thành. Hắn tranh tài một trận cùng Lã Phụng Tiên vì cái danh hiệu này!” Công Dã Kiền nói.