“Hơn nữa, còn một điểm rất quan trọng đó là cả Backlund đều bị tên Ác Ma giết người liên hoàn làm cho hoang mang lo sợ. Những người phi phàm của ba giáo hội lớn đang tiến hành điều tra và rà soát toàn thành phố. Tiểu đội Trái Tim Máy Móc được phái đến buổi triển lãm không quan trọng này chắc chắn cực kỳ có hạn.”
“Ừm, vật đáng giá bảo vệ nhất nơi này chính là nhật ký của Russel. Có rất nhiều người phi phàm hoang dã cực kỳ sùng bái đại đế. Họ cho rằng những ‘Ký hiệu sáng tạo độc đáo’ ấy ghi chép về một bí mật sâu xa. Bọn họ có động cơ và năng lực để đánh cắp nó. Cho nên, trọng tâm của các bảo vệ chắc chắn sẽ ở sảnh triển lãm đặt nhật ký.”
“Trở về lên màn sương xám xem bói, kiểm chứng phân tích của mình xem sao.”
“Nhưng trước đó phải nghiệm chứng nó có phải là Lá bài Khinh Nhờn thật hay không đã. Bằng không, tự dưng liều mình vượt qua nguy hiểm, tốn rất nhiều sức lực, kết quả lại chỉ trộm về được một chiếc thẻ kẹp sách bình thường. Vậy chẳng thà mình mò về lại trong mộ mà nằm cho xong! Ừm, làm thế nào để nghiệm chứng đây? Việc này không thể nào đợi mình lần tiếp theo lẻn vào mới làm được, nhưng mà giờ cũng chẳng có cơ hội… Phải tìm người khác giúp đỡ thôi… Cần phải cẩn thận!” Klein đi theo đằng sau hướng dẫn viên với vẻ mặt chăm chú, như là đang lắng nghe rất nghiêm túc.
Tiểu thư Nhà Ảo Thuật. Cô ấy là Người Học Việc có thể xuyên tường vượt cửa, năng lực chẳng khác gì với ‘Chìa khóa vạn năng’, là một lựa chọn rất tốt… Nhưng cô ấy mới danh sách 9, nhiệm vụ lẻn vào nghiệm chứng này với cô ấy quá nguy hiểm…
Tiểu thư Hugh ư? Không được, cô ấy hoàn toàn không phù hợp với việc này… Bảo cô ấy tìm một kẻ trộm đến giúp đỡ? Cũng không được, ở đây có người phi phàm bảo vệ, kẻ trộm mà lẻn vào có tỉ lệ rất cao sẽ bị bắt ngay tại chỗ, từ đó lộ ra chuyện có người đang ngấp nghé thẻ kẹp sách của Russel…
Tiểu thư Sharon thì sao? Cô ấy có đủ thực lực, trạng thái cũng phù hợp với nhiệm vụ này. Nhưng vấn đề ở chỗ, Lá bài Khinh Nhờn là bảo bối đủ để khiến hầu hết người phi phàm chém giết lẫn nhau. Mà mình bây giờ vẫn còn chưa tin được cô nàng…
… …
Klein vận động đầu óc, phân tích những người giúp đỡ mà mình có thể tìm được.
Thời gian dần trôi qua, hắn tập trung vào một đối tượng:
Tiểu thư Chính Nghĩa!
Gia thế cô ấy không tầm thường, là một quý tộc, cô nàng có thể sử dụng tiền bạc và quyền thế, lấy cớ là vì cảm thấy hứng thú để chạm vào chiếc thẻ kẹp sách đó không nhỉ? Ừm, cơ hội không nhỏ, hơn nữa cách này còn sẽ không khiến ai chú ý, thuận lợi cho việc sau này mình lẻn vào đánh cắp… Klein càng nghĩ càng cảm thấy tính khả thi rất cao.
Còn việc làm sao để nghiệm chứng, bởi vì Lá bài Khinh Nhờn chống xem bói, chống tiên đoán nên tạm thời hắn chỉ có thể nghĩ được một cách:
Đó là thử phá hỏng chiếc thẻ kẹp sách đó!
Chống xem bói chống tiên đoán của Lá bài Khinh Nhờn không giống như mấy thủ đoạn được áp dụng cho các vật phẩm khác, khi xem bói hoặc tiên đoán sẽ nhận được kết quả thất bại hoặc bị quấy nhiễu. Làm vậy chẳng phải giống chưa đánh đã khai sao?
Ý nghĩa thật sự của câu đó là dù cho lấy được Lá bài Khinh Nhờn, xem bói nó thì cũng như đang xem bói một đồ vật bình thường, đang xem bói đồ vật mà nó đang ngụy trang thành thôi.
Dù sao mình cũng không đoán được đại đế đã cài đặt ‘Mật mã mở khóa’ là gì, thôi thì dùng cách xác nhận đơn giản mà thô bạo đó vậy. Nếu Lá bài Khinh Nhờn thực sự có thể bị phá hỏng, vậy thì chỉ có thể nói mình và nó tạm thời vẫn chưa có duyên… Ừm, với sở thích của đại đế, có lẽ mình nên thử bắt đầu bằng một câu chú văn…
Ông ta từng nói đùa trong nhật ký rằng: “Muốn kho báu của ta ư? Vậy hãy đến nơi tận cùng biển Sương Mù mà tìm đi”. Mà Lá bài Khinh Nhờn chính là một phần của kho báu!
Chú văn mở khóa được cài đặt là ‘One piece’ trong tiếng Hermes cổ ư? Không đúng, vậy thì sẽ chẳng ai có thể lấy được nó, trừ khi xuất hiện người xuyên việt thứ hai. Nó không phù hợp với ý tưởng muốn gây hỗn loạn, phá hoại trật tự của đại đế. Phải chăng là ‘Vua hải tặc’ trong tiếng Hermes hoặc tiếng Hermes cổ?
Những suy nghĩ chậm rãi thành hình trong đầu Klein, hắn càng thêm chú ý đến bố cục của sảnh triển lãm.
Đi theo nữ hướng dẫn viên nọ, bọn họ rời khỏi phòng sách được hoàn nguyên, tiến vào sảnh triển lãm khác.
Chờ đến khi tham quan hết toàn bộ thì có thể hoạt động tự do, Klein hỏi với vẻ xấu hổ:
“Xin lỗi, cho tôi hỏi nhà vệ sinh ở đâu vậy? Trên lầu ư?”
“Không phải, trên lầu là khu vực làm việc. Anh cứ đi thẳng dọc theo con đường này, sau đó quẹo trái là thấy.” Nữ hướng dẫn viên chỉ đường một cách lễ phép.
Nhân cơ hội này, Klein mò mẫm rõ hết vị trí của nhà vệ sinh và các sảnh triển lãm lớn. Hắn kết hợp mọi thứ lại, phác họa sơ bộ ra một tấm sơ đồ bố cục tổng thể trong đầu.
Giữa trưa, hắn rời khỏi viện bảo tàng Vương Quốc mà không làm gì cả, quay trở về số 15 phố Minsk.
Klein vốn là định trực tiếp dùng thân phận Kẻ Khờ để nói cho tiểu thư Chính Nghĩa biết rằng ‘Bề tôi’ của mình đang cần sự giúp đỡ. Nhưng sau khi hắn suy nghĩ kỹ, thấy nếu làm vậy thì sẽ phá hỏng hình tượng của ngài Kẻ Khờ mất.
Klein đang đóng vai một nhân vật lớn cao thâm khó dò, nhất định phải biểu hiện ra vẻ hờ hững chút xíu. Hắn đâu thể nào suốt ngày đi xin sự giúp đỡ thay ‘Bề tôi’ của mình được, ít nhất thì không thể hết lần này đến lần khác chính miệng nhắc đến mấy chuyện kiểu này… Klein suy tư một lát, nhanh chóng nghĩ ra cách khác.
Hắn quyết định trực tiếp truyền âm thanh và hình ảnh khẩn cầu giúp đỡ từ ‘Bề tôi’ sang cho tiểu thư Chính Nghĩa.
Trong quá trình này, ngài Kẻ Khờ sẽ không hé răng nửa lời!
Phù, Klein thở phào, kéo màn cửa lại, xoa nhẹ hai má, bắt đầu tự mình khẩn cầu mình:
“Hỡi Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này”
“Chúa tể thần bí phía trên màn sương xám”
“Vị vua Hoàng Hắc nắm giữ vận may”
“Tôi khẩn cầu sự trợ giúp”
“Khẩn cầu ai đó giúp tôi tiếp xúc với chiếc thẻ kẹp sách bên trong tập bản thảo sáng chế của Russel.”
“Giúp tôi phá hỏng nó ở mức độ nhỏ mà khó ai phát hiện được, sau đó nói cho tôi biết nó có phản ứng thế nào. Trong lúc đó có thể đọc thầm từ ‘Vua hải tặc’ bằng tiếng Hermes hoặc tiếng Hermes cổ.”
“Bất cứ ai nhận lời trợ giúp, cho dù không xuất hiện bất cứ phản ứng nào, tôi vẫn nguyện ý trả 500 bảng làm thù lao. Số tiền này sẽ được khấu trừ vào trong khoản tiền 5000 bảng chưa được thanh toán.”
“Nếu như có phản ứng, tôi sẵn lòng trả nhiều hơn.”
… …
Klein làm xong mọi việc, chờ đợi chốc lát rồi mới lên màn sương xám, nhìn thấy màn sáng hình ảnh khẩn cầu của bản thân hiện ra.
Sau khi Klein xem bói ra được chuyện ‘Đêm khuya lẻn vào viện bảo tàng Vương Quốc đánh cắp thẻ kẹp sách’ có nguy hiểm nhưng không quá cao. Hắn bèn rút tin tức khẩn cầu nọ ra, bỏ thêm một lớp hiệu ứng ‘Làm nhòe’ dày đặc, điều chỉnh giọng nói hơi lệch đi, sau đó ném vào trong ngôi sao hư ảo tượng trưng cho tiểu thư Chính Nghĩa.