Tô Thụy nhìn bóng lưng của Văn Tư Tư, trong lòng vô cùng phức tạp.
Không phải là anh nghi ngờ, mà là bọn họ rất lâu rồi không ân ái, nhớ rõ lần cuối là tuần trước, nhưng vì sao tuần sau kiểm tra liền có thai rồi, chẳng lẽ hiện tại kỹ thuật y học phát triển như vậy sao?
Đột nhiên, nghe được tiếng khóc ròng, anh trực tiếp vứt bỏ những suy nghĩ đó, đem Văn Tư Tư ôm vào trong ngực.
“Tư Tư, thực xin lỗi, là anh không tốt, anh không nên nghi ngờ em, em đánh anh mắng anh cũng được, đừng khóc, khóc như vậy làm anh đau lòng.”
Văn Tư Tư không nói lời nào, để nước mắt tùy ý rơi xuống.
Như vậy cô ta khiến Tô Thụy càng thêm ảo não, rốt cuộc mình đang nghi ngờ cái gì, Văn Tư Tư không phải chỉ yêu một mình mình sao, làm sao cơ thể làm chuyện có lỗi với mình được, Tô Thụy, mày vẫn còn là đàn ông sao?
Anh ta nói: “Tư Tư, em không cần không để ý anh, anh thật sự biết sai rồi, tron khoảng thời gian này phát sinh nhiều chuyện như vậy, anh thật sự…”
Văn Tư Tư trực tiếp ngăn miệng của anh ta lại, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo nước mắt nhìn anh ta, “Anh Thụy, em đều biết hết, em rất hiểu.”
“Tư Tư…”
“Anh Thụy…”
Hai người gắt gao ôm lấy nhau cùng một chỗ, trên mặt Tô Thụy mang theo ý cười, mà anh ta lại không nhìn thấy đối phương, Văn Tư Tư yên lặng nhẹ nhàng thở ra.
***
Tầng mười sáu tòa Phong Thụy.
“Khuynh Thành, Khuynh Thành, không xong rồi!”
Mặc Khuynh Thành đang nghiên cứu kịch bản nghe được tiếng lo lắng của Lê An An, hỏi: “Làm sao vậy?”
Lê An An thở hổn hển, nói: “Sao cậu còn bình tĩnh như vậy, người của công ty chúng ta bị cắt đi rồi!”
Cắt đi?
Mặc Khuynh Thành: “Có ý gì?”
Lê An An hít sâu, đem đại khái chuyện xảy ra một hơi nói xong.
Hóa ra, trước khi minh tinh công ty đi tới chỗ ký hợp tác, đột nhiên bị cho hay là không cần đến, bên kia tình nguyện bội ước, cũng không nguyện dùng bọn họ, về sau rất không dễ dàng mới nghe được, là bởi vì bọn bọ đắc tội với người khác.
Mặc Khuynh Thành nghe thế, cười một tiếng, từ khi mở công ty tới giờ, muốn nói đắc tội, còn có năng lực lớn như vậy, có lẽ chỉ có Cát Thiên bang chủ Cát Bang thôi, chỉ là cô thật sự xem nhẹ ông ta rồi, trước khi phỏng vấn ông ta không có tới phá hoại, kết quả là đợi cô ở đây.
Chỉ là, chẳng lẽ ông ta không biết, mấy cái ký ước kia có bội ước, tiền bội ước cũng phải gấp ba, như vậy cũng tốt, người phía dưới không cần làm việc, không công được nhiều tiền bạc đến như vậy.
Lê An An nhìn Mặc Khuynh Thành tươi cười, tức giận nói: “Khuynh Thành, cậu sao lại vẫn còn cười vậy, còn như vậy tiếp, ai còn dám tìm công ty của chúng ta!”
Mặc Khuynh Thành cho cô một ánh mắt “An tâm đừng nóng nảy vội”, nói: “An An, cậu trước nói với những người đó, tạm thời không cần làm việc, chúng ta trực tiếp đi chơi vài ngày.”
Lê An An trực tiếp lấy điện thoại cầm tay ra tuyên bộ liên tiếp tin tức, sau đó thu điện thoại lại, nói: “Được rồi, nói cho mình nghe một chút đi.”
Mặc Khuynh Thành cực kỳ hài lòng hiện tại cô ấy không cần hỏi mình trước nguyên nhân rồi mới truyền đạt tin tức.
Cô nói: “Cát Thiên muốn để cho chúng ta lộn xộn, nếu là chúng ta không làm như vậy, ông ta tự động đưa tiền bạc cho chúng ta, chúng ta liền mang lương đi nghỉ ngơi thật tốt.”
Lê An An vừa nghe, ánh mắt nhất thời sáng lên!
Cô đúng là đã lâu không có nghỉ ngơi, thi vào trường đại học xong, vốn đã vẽ ra một chuyến du lịch hoàn hảo đều bị Mặc Khuynh Thành một câu liền hủy bỏ, cả ngày căng mềm ở trong công ty làm liên tục, giờ tốt rồi, không cần lo lắng không có thời gian đi chơi, cũng không cần lo lắng không đủ tiền.
Nghĩ như vậy, bọn họ thật đúng là muốn cảm ơn Cát Thiên “Khẳng khái trợ giúp” !
Vì thế, trên dưới công ty đều biết lãnh đạo muốn tập thể đi chơi vài ngày, dẫn đến loại tình huống này thật sự phải cảm ơn Cát Bang chủ, làm cho bọn họ đối với ông ta thật sự mang ơn.
“Thật tốt quá, mỗi ngày mệt sống mệt chết, cuối cùng cũng có cơ hội đi chơi rồi.”
“Nên là cảm ơn Cát Bang đó, ngay từ đầu tôi còn lo lắng bọn họ khiến cho chúng ta không công tác tiếp được, công tử sẽ trách tội chúng ta, không nghĩ tới công tử trực tiếp cầm tiền bội ước để cho mọi người cùng nhau đi du lịch, quả thực thật tốt quá!”
“Không sai, công tử bình thường rất tốt, cô ấy không chỉ yêu cầu chúng ta lao động vui chơi kết hợp, còn nói nhất định phải đối tốt với bản thân một chút, mấu chốt nhất là, hiệp ước không biến thái như những công ty khác, đãi ngộ cho chúng ta đều khiến người khác hâm mộ.”
“Cậu nói đúng tình huống tôi cũng đã gặp qua, hiện tại tất cả mọi người đều ghen tị tôi có thể đi vào công ty của công tử, còn hỏi khi nào công ty thiếu người.”
“Cậu nói với bọn họ thế nào? Tôi cũng không biết phải trả lời như thế nào.”
“Tôi nói thẳng là toàn bộ xem ý tứ của công tử, tôi chỉ là người làm công, huống hồ công tử có Đại trang viên, bọn bọ đều nguyện ý làm việc không công cho công tử, quan trọng hơn là, không được hai lòng, không cần lo lắng sẽ đi ăn máng khác.”
Mặc Khuynh Thành ở xa nhìn đám người bọn họ nói chuyện, cô suy nghĩ, bản thân có thật sự cho bọn họ đãi ngộ tốt như vậy sao?
Lê An An trực tiếp đề cao âm lượng, nói: “Các người ở trong này nói cái gì vậy?”
Mấy người vừa thấy quản lý cấp cao ở phía sau đều đã ở đây, đến cả nhân vật chính đều đã đứng ở đằng kia nhìn bọn họ nồng nhiệt rồi.
“Công, công tử khỏe.”
Mặc Khuynh Thành vô tội nhìn về phía Lê An An, “Mình khủng bố như vậy sao?” Lá gan vừa rồi bọn họ thảo luận sau lưng cô đã đi đâu hết rồi.
Lê An An thẳng mắt trợn trắng, “Cậu không khủng bố, trong mắt bọn họ, cậu chính là một vị thần, bọn họ nhìn thấy cậu kích động đến nỗi không biết cha mẹ họ là ai nữa rồi.”
“An An, mình đột nhiên phát hiện không thể để cho cậu làm công tác tuyên truyền.”
Mặc Khuynh Thành đột nhiên nghiêm túc lệnh Lê An An sửng sốt.
“Vì sao?” Cô cảm thấy được bản thân đã làm cực kì tốt.
“Bởi vì cậu khiến cho người khác cảm thấy được cậu là cha mẹ của bọn họ.”
“Ha ha…”
Lê An An giương nanh múa vuốt về phía Mặc Khuynh Thành, “Được lắm, cậu cũng dám cười nhạo mình, Khuynh Thành, lá gan cậu càng lúc càng lớn rồi đấy!”
Mặc Khuynh Thành thoải mái tránh thoát, trên mặt mang theo đương nhên, “Lá gan không lớn ai dám để cho bọn cậu làm xằng làm bậy một năm.”
MD!
Tới cùng là ai bốc đồng trực tiếp rời đi đem công ty vứt cho bọn họ! Là ai chỉ biết tìm cho bọn họ một đống lớn thiên tài mới trở về! Hiện tại ai mắt cũng không chớp nói thẳng là bọn bọ làm xằng làm bậy!
Bọn họ cảm giác tức giận đến toàn thân, làm sao có thể có người không biết xấu hổ đến như vậy.
Lê An An cảm thấy được nếu sau cùng lý trí không ngăn cô lại, cô tuyệt đối sẽ trực tiếp xông lên đánh, bản thân lúc trước làm sao có thể nhận thức được Mặc Khuynh Thành đã đi đâu, hiện tại là người nào đã đánh tráo, xuất hiện, cô tuyệt đối đánh chết người đó!
“Hắt xì…”
Công Thủy đang dạy bảo người ở tầng hầm Hồng lâu, đột nhiên hắt hơi một cái.
“Lâu chủ, người không sao chứ?”
“Không sai, xem ra là có người nhớ ta rồi.”
Lão Vương bên cạnh nói thẳng: “Rõ ràng là có người mắng lâu chủ.”
Công Thủy không cho là đúng nói: “Vậy cũng là sức quyến rũ của ta, làm cho bọn họ nhớ mãi không quên.”
Bên này, Cát Thiên biết được Mặc Khuynh Thành chuẩn bị dùng tiền bội ước kia để tập thể đi chơi, tức giận đến trực tiếp thổ huyết hao mắt chóng mặt.
“Đại ca!”
Chân Nghĩa tiến lên đỡ lấy Cát Thiên, lo lắng hỏi: “Đại ca, anh sao rồi, bác sĩ, các người còn thất thần làm gì!”
Cát Thiên giữ chặt tay ông ta, đứt quãng nói: “Ta, chúng ta cũng đi!”
Nói xong câu này, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Chân Nghĩa tiếp tục phân phó, xem ra không cần lo lắng tình huống thân thể của Cát Thiên, đã nhanh hôn mê vậy còn muốn theo sau.
Thành phố J, phía tây nam của Đế Đô, nơi đó lưu giữ lại nhiều cổ vật kiến trúc văn hóa, dưới chân giẫm lên đá lát, trên tay bung dù, bước chậm rãi như vậy trên đường phố, giống như xuyên về quá khứ.
Lần này bọn người Mặc Khuynh Thành là đi đến chỗ này.
Kỳ thật Đế Đô không phải không có vật kiến trúc như vậy, nhưng mà tuyệt đối không có nhiều như chỗ này, kia hàng loạt một hàng nhà mái ngói, san sát nối tiếp nhau.
Lê An An đứng ở dưới cầu nhỏ, nhìn dòng suối nhỏ chậm rãi chảy, không khí tươi mát hòa lẫn với hương vị cỏ xanh, tất cả tâm tình đều đã sung sướng.
“Thành phố J, ta tới rồi!”
“…” Được rồi, đây là phương thức đặc biệt.
Mặc Khuynh Thành tiếp nhận mọi người tới khách sạn đặt trước, đẩy cửa lớn cổ kính ra, gỗ lim chế thành hai giường đặt ở bên trong, bên cạnh đặt hai ngọn đèn ở đầu giường, phong cách hiện đại và cổ đại xen lẫn nhau, hài hòa ngoài dự liệu.
Hai tầng lâu, Mặc Khuynh Thành cùng nữ sinh ở tầng hai, nam sinh ở tầng một, đương nhiên, Mặc Dận đi theo cô sẽ ở cùng một phòng.
Đóng cửa phòng, Mặc Khuynh Thành nằm ở trên giường, trong đầu nhớ lại mọi người nhìn bọn họ hoặc cười gian hoặc vẻ mặt cổ quái, sau đó biến thành tiếng thở dài, khi nào thì mới có thể để cho bọn họ biết sự thật đây?
Lúc này, trên vai Mặc Khuynh Thành có thêm hai bàn tay, đang dùng lực vừa vặn nắm bắt vai cô.
Cô thoải mái nheo hai mắt lại, thả lỏng cơ thể, hưởng thụ “Thợ đấm bóp chuyên thuộc” chính mình.
Nghỉ ngơi một chút, giữ trưa bọn họ liền trực tiếp ăn cơm tại khách sạn.
Bởi vì nhiều người, chia thành hai bàn lớn.
Mặc Khuynh Thành bàn kia trừ bỏ quen thuộc bọn người Lê An An ra, còn có ba người Đồng Ôn Luân ở trong đó.
Vốn là chỗ ngồi cực kì bình thường, chỗ cho bốn người ăn khỏe ngồi cùng một chỗ hậu quả để cho cô thời điểm ăn hoàn toàn không hết cơm, cô quyết đoán chuyển qua bàn khác.
“Mọi người đừng khẩn trương, coi như tôi không tồn tại đi, nên ha ha nên uống uống.”
Sau khí cô nói xong câu đó, trực tiếp ăn đồ ăn Mặc Dận gắp cho cô.
Mọi người ngay từ đầu vẫn khẩn trương, tuy nhiên lúc làm việc ở công ty, tuy ngày thường có thể nhìn thấy nhưng số lần rất ít, bọn họ còn nhìn thấy đám người Lê An An nhiều hơn, tất cả càng miễn bàn nói qua với cô, tối đã chỉ là thời điểm đi qua bên người chào hỏi một cái thôi.
Đúng là không giống hiện tại, cô với bọn họ ngồi cùng một bàn, ăn cùng loại đồ ăn, khoảng cách tiếp xúc rất gần, nhưng dần dần, cô giống như trước nói ra nói như vậy, cúi đầu không nói một tiếng ăn cơm, bọn họ cũng chậm rãi thở ra.
Thậm chí có người có gan hỏi: “Công tử, sao người không ăn cùng Lê tổng?”
Hỏi xong anh ta liền bị người bên cạnh kéo kéo một phen, sau đó mới phản ứng kịp vừa này mình nói cái gì, khẩn trương liếc mắt nhìn Mặc Khuynh Thành một cái, hi vọng cô không có cảm thấy không vui.
Nhưng mà Mặc Khuynh Thành chỉ đem thức ăn nuốt xuống, nhìn về phía bàn bên cạnh, nhăn mày lại nói: “Tôi cướp không lại bọn họ.”
“…” Là bọn họ nghe lần đi, vì sao trong giọng điệu lại mang theo oán hận vậy?
Chỉ là nghe được cô trả lời, lá gan người kia càng lớn hơn.
“Công tử, bọn họ không cho người?”
Mặc Khuynh Thành nghe được vấn đề này, trực tiếp lỗ mãng ném đũa.
“Bốp.”
Cô nói: “Này, mình là bà chủ, sao các cậu có thể cướp đoạt ngay trước mắt mình như vậy!”
Lê An An đầu cũng không ngẩng lên nhanh hơn tốc độ trên tay, “Bà chủ? Khuynh Thành, cậu phủi tay quản lý lại vẫn còn không biết xấu hổ nói hai chữ này.”
Đới Thiên bề ngoài nhàn nhã nhưng công lực ở tay cũng không giảm xuống, “Phủi tay quản lý? A, An An, hóa ra công tử là người như vậy, xem ra cô ấy hoàn toàn không có địa vị, này! Hà Gia Tường, kia là chân gà của tôi!”
Hà Gia Tường tránh thoát thế công của anh ta, bình tĩnh nhét vào trong miệng, sau đó nói: “Đới Thiên, dù sao công tử cũng là người bao cơm chúng ta, nói chuyện phải khách khí một chút, không thì sẽ cắt xén lương thực của cậu vậy.”
Đới Thiên vừa nghe xong, cũng bất chấp thức ăn trên bàn, hướng về phía Mặc Khuynh Thành nói: “Bà chủ, cô là tốt nhất cực kì có uy tín rồi! không cần cắt lương thực của tôi, tốt nhất mỗi bữa cơm tăng thêm nhiều chân gà vào!”
“…”
Mọi người ở bàn khác miệng giật giật nhìn về phía Mặc Khuynh Thành bất đắc dĩ mở tay.
Cô nói: “Xem đi, tôi cũng chỉ ở trước mặt Đại trang viên mới có thể tìm được uy nghiêm của chính mình, nhìn bọn họ xem, bọn Lê An An không sợ tôi liền thôi đi, sao đến cả ba người mới vào cũng không tôn trọng tôi.”
Lâu Kỳ Thâm ngồi cạnh cô cười cực kỳ đôn hậu, nói ra mà nói cũng rất độc, “Đó là bởi vì cô làm.”
“Ồn ào…”
“Bang bang.”
Mặc Khuynh Thành trực tiếp ném chén trà đi.
Lâu Kỳ Thâm không nghĩ lời nói thật của mình sẽ gặp phải kết cục như vậy, theo bản năng ngồi xổm người xuống.
“Khuynh Thành, cậu ném chén trà có thể nhìn trước hay không!” Trên mặt Cam Triết một bên đầy lá trà, trong lòng thầm nghĩ, may mà không phải nước nóng, nếu không thì bị hủy dung mất.
Mặc Khuynh Thành lay hai mắt, lơ đễnh nói: “Không phải là không trúng cậu thôi, vô nghĩa cái gì!”
Cam Triết vừa định nói, chiếc đũa gắp thịt cá liền bị gắp đi.
“Cậu đã không ăn, mình liền ăn.”
Anh hiện tại lại vẫn không quản chuyện chén trà, vội vàng nói: “Trả thịt cá lại cho mình!”
“Không trả!”
“…MD!”
Lâu Kỳ Thâm nhìn cảnh này, nói: “Có một loại cảm giác may mắn không cùng bàn với bọn họ.”
Mọi người không tiếng động mà gật đầu.
Cơm no rượu say xong.
Lê An An xoa xoa bụng, hỏi: “Khuynh Thành, chúng ta tới chỗ nào chơi?”
Mặc Khuynh Thành nói: “Người của chúng ta quá đông, trời xế chiều liền tự do hoạt động, đợi ngày mai chúng ta tập chung hoạt động tập thể.”
“Được.”
“Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc.”
Mặc Khuynh Thành cùng Mặc Dận mười ngón tay đan xen, mặc cùng kiểu quần áo, đi ở trên đường.
Xung quanh phần lớn đều là quán trà, quán bar, cửa hàng công nghệ thủ công.
Bọn họ tùy ý bước vào một của hàng thủ công, trên xà nhà treo các loại hà bao, trên quầy đặt rất nhiều trang sức.
Mặc Khuynh Thành nhìn nhìn xung quanh, sau đó cầm lấy một cái ngân trâm, quơ quơ trước mặt Mặc Dận, hỏi: “Đẹp không?”
“Đẹp.”
Cô cầm lấy cái kia, hỏi: “Cái này?”
“Cũng được.”
“Cái này?”
“Ừ, đẹp.”
Mặc Khuynh Thành mất hứng đặt cây trâm xuống, “Dận, anh đang ứng phó em!”
“Không có nha.”
“Anh có, anh nói những thứ này đều đẹp!”
“Đúng là rất đẹp.”
Mặc Khuynh Thành nhụt chí, hỏi: “Vậy anh cảm thấy cái nào đẹp nhất.”
Mặc Dận đáng giá một hồi, nói: “Em đẹp nhất.”
Mặc Khuynh Thành nhíu đôi lông mày lại, nói: “Mặc Dận, anh trêu chọc em.”
Hai tay Mặc Dận đặt trên eo của cô, từ từ để sát vào, mang theo chút hấp dẫn.
“Nếu như anh nói đúng thì sao?”
Tay phải Mặc Khuynh Thành nắm cằm của anh, khóe miệng mang theo nụ cười xấu xa, “Từ trước tới nay đều là bổn công tử trêu chọc người, không nghĩ tới có một ngày lại bị trêu lại, loại cảm giác này quả thực là.”
Cô ngừng lại một chút, không tiếp tục nói hết.
Mặc Dận cũng không nóng nảy, cúi đầu nhẹ nhàng hôn trên môi cô một cái, sau đó lời khỏi, hỏi: “Cảm giác như thế nào?”
“Không tệ.”
Mặc Dận cười nhẹ, nhìn qua một loạt ngân châm, sau đó dừng lại ở một cái trâm cài tóc đơn giản, tay cầm lên, cuộn tóc Mặc Khuynh Thành lại, xuyên vào bên trong.
“Liền lấy cái này đi.”
Mặc Khuynh Thành nhìn bản thân trong gương, mấy sợi tóc ở trên trán, hai bên má thả mấy sợi tóc, tóc dài bị một cái ngân trâm cố định lại, mà cây trâm kia.
Ánh mắt của cô sửng sốt, không giống với mấy cây trâm mình tùy ý cầm lên, cây ngân châm này xung quanh có vụn hoa bao quanh, phía trên là chạm trổ hoa văn bao lấy một ngọc châu màu tím.
Lúc này, Mặc Dận lại cầm bộ vòng tai tới cho cô đeo, hoa văn giống nhau, ngọc châu giống nhau, đơn giản lại mang theo chút thần bí, phối hợp với váy dài trắng trên người cô, quả thực giống như người từ bức tranh bước ra.
Cánh tay Mặc Dận ôm eo cô không khỏi chặt thêm, có phải mình làm chuyện gì sai không, chỉ là thêm một đôi vòng tai cùng một cái trâm cài tóc, sao lại cảm giác không giống rồi.
Mặc Khuynh Thành cực kỳ hài lòng Mặc Dận chọn cho cô hai cái này, lại nhìn hoa văn trên vòng tay trên quầy.
“Đeo cho em.”
Mặc Dận tiếp nhận, yên lặng cầm tay trái của cô, đeo vào.
“Đẹp không?”
Mặc Dận không có trực tiếp trả lời, trực tiếp ôm cô vào lòng, thì thầm bên tai cô nói: “Đẹp.”
Mặc Khuynh Thành cười rất đắc ý, còn có cái gì so với bạn trai nói chuyện khiến cho cô vui vẻ.
Sau đó, bọn họ chọn thêm một số trang sức khác, đóng gói mang đi.
Trở lại khách sạn, chỉ thấy trừ bọn họ ra, những người khác đều ở đây.
“Xì xào.”
Mọi người thấy hai người, quả thực là kim đồng ngọc nữ.
Mặc Dận kia thân áo trắng sơ mi quần thường, vốn cho là đơn giản không thể hiện ra thời điểm soái khí ở công ty, không nghĩ tới không chỉ có thành thục, mà còn hơn một tia soái khí.
Mà Mặc Khuynh Thành, váy dài trắng trên mang theo hoa văn, tóc dài cuốn lại, tăng thêm một tia tiên khí, lại thêm vòng tai cùng vòng tay nữa, quả thực liền như người cổ đại tới.
Lê An An mắt sắc nhìn tay hai người đang nắm nhau, trong lời tràn ngập mùi dấm.
“Các người vẫn biết trở về.”
Mặc Khuynh Thành nói: “Hóa ra có người không chào đón chúng ta trở về, Dận, chúng ta đi thôi, em nhớ một nơi có cái này rất đặc sắc, chúng ta đi xem đi.”
“Được.”
Lê An An vội ngăn bọn họ lại, mất hứng nói: “Làm sao các người có thể như vậy, bỏ xuống nhiều người như vậy đi hẹn hò!”
Mặc Khuynh Thành buông tay nắm tay Mặc Dận ra, nắm cổ áo của anh kéo đầu anh xuống, trực tiếp đem môi son áp xuống.
“Chụt.”
Mọi người kinh ngạc nhìn Mặc Khuynh Thành cười đặc biệt đắc ý.
“Thế nào, chúng tớ đi hẹn hè đấy, các người không phảu đều biết đạo, An An, cậu đây là oán khí độc thân quá nặng sao?”
Lê An An một hơi không nâng lên tới, thiếu chút nữa nghẹn chết.
Cô độc thân quá lâu thì làm sao, độc thân quá lâu liền muốn bị ngược sao! Ai quy định, dựa vào cái gì mà đi du lịch rồi vẫn còn bị ngược, dựa vào cái gì!
Mặc Khuynh Thành tiếp tục nói: “Dận, em mệt rồi, chúng ta trở về phòng đi ngủ đi.”
“Được.”
Mặc Dận ôm lấy thắt lưng của cô chạy lên lầu.
Mọi người loáng thoáng có thể nghe được đối thoại của bọn họ.
“Dận, em ngược bọn họ sao?”
“Không có.”
“Đúng vậy, em là người tốt như vậy làm sao có thể ngược bọn họ.”
“Cục cưng tốt nhất, là bọn họ độc thân quá lâu không thể xem chúng ta như vậy.”
“Dận, anh nói, có phải chúng ta không thể thân thiết với họ rồi không.”
“Cục cưng, không sao, anh hiểu bọn họ độc thân quá lâu, ngược nhiều là được.”
“Thật là như vậy?”
“Ừ.”
…
Cái gì ngược nhiều là được!
Mọi người hung hăng nhìn về phía Lê An An, chính là cô ấy không kiên nhẫn, bằng không sẽ không thành kết cục như bây giờ, lại còn liên lụy đến bọn họ cùng bị ngược.
Cam Triết đồng cam cộng khổ đập vai Tống Tiểu Bảo, nói: “Tiểu Bảo, cuộc sống say này vất vả cậu rồi.”
Tống Tiểu Bảo đẩy đẩy kính, xem Lê An An xem đã không vừa ý, nói: “Quen rồi.” Thói quen cản trở gia hỏa này.
“Giải tán đi, hôm nay nghỉ ngơi dưỡng sức.” Duy nhất không bị ảnh hưởng là Tô Nhạc Thiên, cảnh tượng như vậy thường xuyên nhìn thấy ở nước ngoài, cũng là trong truyền thuyết ngược đến mình đồng da sắt.
“Được.”
Lê An An một nình tại chỗ, quát: “MD, các người một đám gia hỏa vong ân phụ nghĩa!”
Ban đêm một mảnh yên lặng, trên trời ánh trăng cùng sao hòa lẫn.
Đột nhiên, một bóng dáng xuyên qua.
“Mọi người đâu nhanh lên, nhanh.”
“Mau cùng lên.”
Tiếng bước chân nhỏ bé yếu ớt từng chút từng chút tiếp cận lầu hai, cuối cùng dừng ở trước cửa phòng của Mặc Khuynh Thành.