“Cô nương cũng thật trùng hợp, ta đây vừa bắt được một tiểu hồ ly, da lông rất tốt! Trắng hơn cả tuyết, so với tơ lụa hoàng đế mặc còn trơn nhẵn mềm mại hơn nha! Đem về làm quần áo là tốt nhất!” Thợ săn kia cực lực chào hàng Dạ Vị Ương.
A, thật đúng là muốn đem ta lột da làm quần áo a?!
Dạ Vị Ương nhẹ giọng nức nở, ta không cần bị lột da, Đại tướng quân ngươi đang ở đâu, mau đến cứu ta.
Nữ tử nở nụ cười: “Hắc, đúng là một tiểu hồ ly xinh đẹp, bất quá sao lại khóc thành như vậy, hay là ngươi có thể nghe hiểu được tiếng người? Hồ ly có ý tứ này, ta mua.”
Thanh âm này, thanh âm này nghe như thế nào có điểm quen tai?
Dạ Vị Ương nâng móng vuốt nhẹ nhàng xoa xoa mắt, sau khi thích ứng với ánh sáng đầu tiên là nhìn đến đoàn hỏa hồng kia, sau đó dần dần thấy rõ diện mạo của nữ tử mặc xiêm y hỏa hồng, khủng hoảng trong mắt hắn phút chốc bị kinh hỉ thay thế.
Bắc Phương Nguyệt [1]!
Tiểu hồ ly được Bắc Phương Nguyệt mua từ tay thợ săn, lúc này đang bị Bắc Phương Nguyệt ôm trong lòng ngồi trên xe ngựa sạch sẽ lại ấm áp sáng ngời.
“Ngao ngao~” Biến thành hồ ly không thể nói tiếng người, Dạ Vị Ương há mồm chính là tiếng kêu ngao ngao của hồ ly.
Có điểm giống tiểu cẩu cẩu, nhưng thanh âm ngược lại còn yếu ớt hơn.
Dạ Vị Ương càng ưu thương, người quen thì thế nào, Bắc Phương Nguyệt đâu có nghe hiểu lời hắn.
“Tiểu bộ dáng rất đáng yêu, đem đi lột da không khỏi đáng tiếc, hoàn hảo ngươi gặp ta.” Bắc Phương Nguyệt nhìn móng vuốt Dạ Vị Ương còn đang chảy máu, sách một tiếng: “Thật là tiểu khả liên (đáng thương), người tới a, đem tiểu hồ ly này tinh tế băng bó một chút, phỏng chừng nó cũng đói bụng rồi, thuận tiện lấy chút thức ăn cho nó.”
Dạ Vị Ương “Ngao ngô” hai tiếng rời khỏi ôm ấp của Bắc Phương Nguyệt, được vài hầu nữ dẫn xuống dùng nước ấm lau người, tiếp theo có người xử lý miệng vết thương thật cẩn thận băng bó lại.
Đại khái do Dạ Vị Ương bị thương đi đường liền khập khiễng, người của Bắc Phương Nguyệt cũng không nhét hắn vào trong lồng sắt, chính là để hắn trên tấm thảm vừa dày vừa ấm, cho hắn chút nước cùng thức ăn.
Ngó miếng thịt máu chảy đầm đìa trước mặt, Dạ Vị Ương quyết định uống ngay hai ngụm nước, ăn chút quả nho rồi ôm đầu gục xuống, hắn quá mệt mỏi, vừa từ dòng sông đi lên lại rơi vào bẫy rạp của thợ săn, bây giờ khó có được nghỉ ngơi, hai mí mắt nặng như chì dần khép lại.
…
…
Dạ Vị Ương lại nằm mơ, hắn vẫn là ở trong nhà nhìn thấy chính mình trong gương dài ra lỗ tai và đuôi hồ ly, chín cái đuôi vẫy vẫy.
Đột nhiên trong gương xuất hiện một người, gương mặt quen thuộc làm cho hắn thiếu chút nữa hô lên, hắn chạy tới trước gương dùng sức nện vào mặt gương: Bá Hề!
Đại tướng quân trong gương tựa hồ không phát hiện ra sự tồn tại của hắn, ngày thường bất luận gặp phải sự tình gì Đại tướng quân đều trấn định tự nhiên, bây giờ lại ở trong dòng nước lạnh như băng không ngừng tìm kiếm gì đó, khuôn mặt giống như dây cung bị kéo căng, tựa như chỉ cần gảy một cái sẽ hoàn toàn đứt.
Mùa đông nước lạnh thấu xương làm hai tay Lưu Bá Hề đỏ ửng, người bên cạnh bờ sông liên tục hô gì đo, Lưu Bá Hề giống như không nghe thấy không ngừng từ dưới đáy sông trồi lên mặt nước, cả người ướt sũng, sắc mặt tái nhợt như mắc bệnh nặng, làm sao còn bộ dáng tuấn lãng vô song tướng quân.
Bộ dạng lạc phách vừa đấu tranh vừa sụp đổ này khiến cho Dạ Vị Ương bên ngoài gương nhất thời khóc lớn, hắn biết Đại tướng quân đang làm gì.
Ta không chết! Bá Hề, ta không chết! Ngươi mau đi lên đi, van cầu ngươi…
Dạ Vị Ương dùng sức mà đập tấm gương, Lưu Bá Hề rõ ràng cách hắn gần như vậy, nhưng đối phương không nhìn thấy hắn, không nghe được hắn nói.
【Dạ Vị Ương, ngươi sao có thể biến mất như vậy, ngươi sao có thể nhẫn tâm bỏ lại một mình ta…】
Đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy, đã không còn thể lực để chống đỡ Đại tướng quân gắt gao bắt lấy tảng đá giữa sông, dường như không thể chịu nổi mà dùng sức nhắm hai mắt lại, một giọt lệ chậm rãi theo khóe mắt chảy xuống.
Giọt lệ kia giống như đọng lại ở trong lòng Dạ Vị Ương, nhìn hắn đau lòng không thôi, hắn chưa từng thấy Lưu Bá Hề chật vật lạc phách như thế, chưa từng thấy Lưu Bá Hề giữa dòng nước buốt căm như phát điên mà tìm kiếm, chưa từng thấy Đại tướng quân kiên nghị cũng sẽ rơi lệ.
【Ngươi nghĩ chết liền chết vậy sao?! Lưu Bá Hề, ngươi tỉnh lại cho ta, Vị Ương còn chưa tìm được, nói không chừng hắn còn sống, ngươi nếu tính toán đi tìm chết, vừa lúc sau này tìm được Dạ Vị Ương hắn liền là của ta!】
Một người từ trên bờ nhảy xuống nước, cư nhiên là Tịch Thiên Thương.
Tịch Thiên Thương một phen nói tựa hồ làm cho Lưu Bá Hề đang lâm vào tuyệt vọng bừng tỉnh lại, khẽ cắn chặt răng, Lưu Bá Hề tuy không nói gì nhưng vẫn là dưới sự trợ giúp của Tịch Thiên Thương bơi về phía bờ.
Một màn này khiến Dạ Vị Ương thoáng nhẹ nhàng thở ra, nếu như đây là mộng, vì sao lại chân thật như vậy?
“Tiểu hồ ly đang gặp ác mộng sao? Nỉ non không ngừng, thật sự hữu việt.” Thanh âm rõ ràng bên tai làm Dạ Vị Ương đang ngủ mạnh mẽ tỉnh dậy.
Hắn mở mắt nhìn quanh bốn phía, phát hiện mình bị người ôm vào ngực, nhuyễn ngọc ôn hương, chính là trong ngực Bắc Phương Nguyệt, thân mình vừa lúc chạm vào địa phương mềm mại của nữ tử.
Ý thức được vừa rồi mình làm sao ngủ, Dạ Vị Ương lập tức mặt có chút đỏ giãy dụa muốn thoát ra, Bắc Phương Nguyệt ôm càng thêm chặt, oanh oanh cười nói: “Tiểu hồ ly ngoan ngoan, ta mang ngươi đi gặp hoàng huynh!”
Hoàng huynh?
Cái gì hoàng huynh?
Dạ Vị Ương an phận, hắn nhìn về phía trước, liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho sửng sốt.
Đội ngũ thanh thế cực lớn giống như một con trường long cự đại nhìn không thấy đầu cũng không thấy đuôi, binh lính khôi giáp hắc sắc mang theo khí thế sát nhân tựa như bức tượng yên lặng bất động, một người lại một người, này rõ ràng là một nhánh quân đội.
Cờ xí liệt liệt giữa gió Bắc bay phấp phới Dạ Vị Ương không biết, chí ít, nhánh quân đội này khẳng định không thuộc về Thiên quốc.
Bắc Phương Nguyệt ôm Dạ Vị Ương tiến đến xe ngựa hắc sắc thật lớn, xe ngựa kia nhìn bên ngoài ước chừng như một ốc tử lớn, màu đen trầm ổn lộ ra một cỗ ẩn ẩn sát khí, dưới xe ngựa là một bánh xe cự đại vững vàng chống đỡ.
Mà tiền phương, có hơn hai mươi người mạnh mẽ đang kéo xe ngựa hắc sắc.
Cửa sổ xe ngựa đột nhiên mở ra, một thứ gì đó máu chảy đầm đìa từ bên trong ném ra ngoài nện trên mặt đất, khi nhìn rõ đống huyết nhục mơ hồ kia lông Dạ Vị Ương đều nhanh dựng đứng lên.
Đó rõ ràng là một con hồ ly chết!