Một chiêu này làm đám người đều cảm thấy kinh diễm, nhưng Hoàng Lỗi hiển nhiên cũng không phải người tầm thường. Trường thương không ngừng vũ động, mỗi lần khẽ động liền đánh nát một đầu ánh sáng, cuối cùng đem tất cả ánh sáng tiêu diệt sạch.
Mộ Chỉ Ly nhìn chiêu thức của Hoàng Lỗi cũng có chút kinh ngạc. Thương pháp thật tinh xảo, nhất định phải học rất lâu, bằng không sẽ không có khả năng đạt tới sự ảo diệu và tinh chuẩn như thế.
Trường thương – Đối với loại vũ khí này nàng rất lạ lẫm. Trước đây, nàng một mực cảm thấy loại vũ khí này không có gì tốt, sử dụng cũng bất tiện. Nhưng hôm nay nhìn Hoàng Lỗi, nàng đối với loại vũ khí này đã có nhận thức hoàn toàn mới.
Hai người giao thủ hơn mười chiêu nhưng lại chưa từng phân ra cao thấp. Xét thưc lực, Mộ Hàn Mặc tuy nhỏ tuổi nhưng so với Hoàng Lỗi lại mạnh hơn. Đáng tiếc Hoàng Lỗi thuộc tính là kim, kim khắc mộc, nguyên nhân vì thuộc tính áp chế, nên dẫn đến tình trạng ngang tay. Nếu không Mộ Hàn Mặc đã sớm thắng.
Hoàng Lỗi sắc mặt ngày càng khó coi, trong lúc giao thủ hắn đã xác định tiểu tử này so với hắn thực lực không chênh lệch, thậm chí còn mạnh hơn. May mắn đã có thuộc tính áp chế, hắn muốn lợi dụng tốt điểm này. Trước đó hắn tự cao, lại còn khoa trương hạ hải khẩu * (nói khoác), nếu thật sự thua, hắn còn mặt mũi nào tiếp tục lăn lộn?
Mộ Hàn Mặc lại không nghĩ phức tạp như vậy. Trong mắt chỉ có sự kiên định, bất luận như thế nào, hắn nhất định phải đả bại Hoàng Lỗi. Hắn muốn chứng minh thực lực của mình. Hắn nhất định phải làm được.
Hoàng Lỗi biến đổi thế công, trường thương trong tay bắt đầu lăn mình quay cuồng. Thiên Lực màu vàng kim tràn ngập bao phủ trường thương màu đỏ, đầu thương phản xạ ánh mặt trời phát ra hào quang chói mắt.
Trường thương múa vũ động biến ảo thành nhiều đóa kiếm hoa xinh đẹp, tràn đầy khí thế, lại thêm tràn đầy hơi thở bén nhọn làm cho người người khiếp sợ không dám lại gần.
Nhìn thấy một màn này, Mộ Hàn Mặc biết Hoàng Lỗi muốn sử dụng tuyệt chiêu. Ánh mắt kiên định không đổi nhưng cũng không dám khinh thường, bảo kiếm tràn ngập Thiên Lực màu xanh trong tay hắn phảng phất như đang sống. Cùng lúc đó, khí thế toàn thân Mộ Hàn Mặc cũng chậm rãi tăng lên. Kiếm kia giống như vừa mới khai phong trở nên sáng bóng đẹp mắt.
Khí thế hai người tăng lên một cách nhanh chóng. Đám người chung quanh nhìn tình huống đều là biết rõ thành bại hoàn toàn ở lần này. Qua chiêu này là có thể biết rõ kết quả.
Mặc cho người khác khẩn trương, Mộ Chỉ Ly trong mắt lại lộ vẻ bình tĩnh. Nàng tin tưởng Mộ Hàn Mặc nhất định sẽ chiến thắng. Không có lý do nào khác, chỉ có tin tưởng. Chỉ như vậy là đủ rồi.
Trong tầm mắt của nọi người, cả hai bắt đầu áp sát vào nhau. Trong lúc nhất thời, cát bay đá chạy, một mảnh hỗn loạn, hoàn toàn không thể thấy rõ đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.
Tiên thiên cao thủ giao đấu bởi vì uy lực quá lớn sẽ tạo thành biến hóa như thế. Đổi lại Hậu Thiên cao thủ vô luận như thế nào đều không có cách nào tạo thành loại cảnh tượng này. Cao thủ càng cường đại, động tĩnh dĩ nhiên càng lớn.
Sau nửa ngày, mọi người mới thấy rõ: Hoàng Lỗi khóe miệng tràn ra máu tươi, trường thương bị kiếm Mộ Hàn Mặc chém thành hai nửa.
Mộ Hàn Mặc không nói gì, chỉ là chậm rãi xoay người đi về phía người Mộ gia. Tuy không nói, nhưng tất cả mọi người cũng đã biết kết quả.
Hoàng Lỗi đứng nguyên tại chỗ, cầm trường thương bị cắt thành hai đoạn, trong mắt lộ vẻ không thể tin: “Không có khả năng, điều đó không có khả năng!” Chỉ là không có ai trả lời hắn.
Tôn Lâm càng thêm vui vẻ nhảy lên, chạy đến bên người Mộ Hàn Mặc dáng vẻ tươi cười: “Hàn Mặc ca, ca thật lợi hại, thắng rồi!”
Mộ Hàn Mặc nhẹ gật đầu nhưng lại đưa mắt nhìn sang Mộ Chỉ Ly. Thấy thế, Mộ Chỉ Ly cũng cười nói: “Tiến bộ rất lớn, lúc nào đột phá Tiên Thiên cảnh giới?”
Nghe Mộ Chỉ Ly tán thưởng, Mộ Hàn Mặc trong mắt tràn đầy vui sướng nói: “Một năm trước đột phá.” Ở trong mắt hắn, không gì có thể làm hắn vui vẻ hơn so với lời tán thưởng của Mộ Chỉ Ly.
“Ha ha, ta biết ngay đệ nhất định sẽ làm được, những ngày này chắc chắn tu luyện vô cùng khắc khổ đúng không?” Nếu không khắc khổ tu luyện, tốc độ tiến bộ cũng không thể nhanh như vậy. Nàng liếc mắt là có thể nhìn ra.
Tôn Lâm thấy Mộ Hàn Mặc chỉ lo nói chuyện cùng Mộ Chỉ Ly lại không để ý đến mình, trong lòng có hơi buồn bực. Bất quá nàng cũng hiểu, Mộ Hàn Mặc đã lâu không gặp Mộ Chỉ Ly, làm như vậy cũng là bình thường.
Nàng nghĩ người có thể làm cho Mộ Hàn Mặc quan tâm nhất định là không tệ. Mộ Chỉ Ly vóc dàng người rất đẹp hơn nữa rất có khí chất, nàng thấy cũng rất ưa thích. Hàn Mặc ca quan tâm nàng như vậy, mình cũng phải làm cho nàng tiếp nhận mình mới được. Chỉ có như vậy Hàn Mặc ca mới có thể tiếp nhận mình.
Nghĩ vậy, Tôn Lâm đi tới bên cạnh Mộ Chỉ Ly, kéo tay Mộ Chỉ Ly nói: “Chỉ Ly tỷ, tỷ lớn lên thật là xinh đẹp, ta trước kia thường nghe được Hàn Mặc ca bọn hắn nhắc tới tỷ.”
“Ha ha, vậy sao? Muội lớn lên cũng rất đẹp.” Mộ Chỉ Ly khóe mắt có chút cong lên, nàng đối với Tôn Lâm ấn tượng cũng không tệ lắm, huống chi tiểu cô nương này còn thích đệ đệ của nàng.
Nghe vậy, Tôn Tâm có chút không ý tứ: “Cùng Chỉ Ly tỷ so, ta còn kém xa, bất quá đều là người một nhà, Chỉ Ly tỷ xinh đẹp cũng là ta xinh đẹp!”
Nghe Tôn Lâm nói, Mộ Chỉ Ly chỉ cảm thấy buồn cười, Tôn Lâm này thật sự coi mình là người quen a: “Người một nhà?”
“Đúng vậy, tương lai ta chính là đệ muội của tỷ rồi, Chỉ Ly tỷ cần phải chiếu cố ta nhiều hơn a.” Tôn lâm cười hì hì nói, nàng cảm thấy Mộ Chỉ Ly là người không tệ, rất dễ thân cận.
Nhưng mà, sau một khắc Mộ Hàn Mặc mặt đen lại, nhìn Tôn Lâm tức giận nói: “Ngươi lại nói bậy bạ gì đó!”
Tôn Lâm thấy Mộ Hàn Mặc rống lên như vậy,hoảng sợ, nói: “Ta… Ta không có…”
Mộ Hàn Mặc trực tiếp cắt đứt lời Tôn Lâm nói: “Cái gì đệ muội? Ta và ngươi thậm chí ngay cả bằng hữu cũng đều không phải, hi vọng ngươi đừng tự mình đa tình. Ta không có nhiều thời giờ như vậy đến xử lý những phiền toái này.”
Mộ Hàn Mặc nói ra lời này phi thường không khách khí. Tôn Lâm mắt ửng đỏ ngân ngấn nước mắt, khóe miệng nhúc nhích nhưng lại nói không ra lời, cuối cùng la lên một câu: “Ngươi quá đáng!” Rồi khóc chạy đi.
Mộ Chỉ Ly cũng ngây ngẩn cả người, cùng Hàn Mặc nhận thức nhiều năm đây là lần đầu tiên nhìn thấy hắn như vậy. Trước kia, tính cách hắn rất tốt, chưa bao giờ biết nói những lời đả thương người. Chẳng lẽ trong một năm rưỡi, tính cách Hàn Mặc lại cải biến nhiều như vậy?
Nhìn bóng lưng chạy đi một cách đáng thương của Tôn Lâm, Mộ Chỉ Ly cũng cho rằng Mộ Hàn Mặc xử sự quá mức liền lôi kéo Mộ Hàn Mặc rời khỏi tầm mắt của mọi người đi đến một mảnh đất trống: “Đệ vừa rồi thật sự là quá đáng, người ta là một cô gái, đệ nói như vậy không phải một chút thể diện đều không lưu cho nàng sao?”
Mộ Hàn Mặc nhìn Mộ Chỉ Ly, trong mắt lộ vẻ phức tạp: “Nàng ta nói vớ vẫn, ta cùng nàng ấy căn bản là không có cái gì, ta không thích như vậy!”
“Đệ không thích nàng cũng không thể nói như vậy. Người ta đối với đệ một mảnh chân tình, đệ lại như vậy, đệ nói đi Tôn Lâm có cái gì không tốt? Người đáng yêu, tính tình lại cởi mở.” Mộ Chỉ Ly cau mày nói ra
“Tỷ không hiểu, tỷ cái gì cũng đều không hiểu!” Mộ Hàn Mặc rống lớn nói, nghe Mộ Chỉ Ly khen nữ nhân khác tốt hắn cảm thấy rất không vui. Chẳng lẽ nàng thật sự cho là hắn ưa thích Tôn Lâm sao?
“Ta không hiểu cái gì? Tôn Lâm là cô nương tốt, đệ về sau nhất định sẽ thích nàng ấy.” Nếu như hai người bọn họ có thể ở cùng một chỗ, cũng là một chuyện tốt. Tôn gia tại thành La Thiên cũng là một đại gia tộc, có thể nói là môn đăng hộ đối.
Nghe vậy, trên mặt Mộ Hàn Mặc hiện lên thần sắc thống khổ: “Ta nói tỷ không hiểu! Ta sẽ không thích Tôn Lâm, bởi vì người ta yêu chính là tỷ!”
Những lời này Mộ Hàn Mặc nói rất chậm, lâu như vậy, hắn rốt cục cũng đem những điều trong lòng nói ra. Trước kia, hắn chỉ biết là Mộ Chỉ Ly đối với hắn rất trọng yếu, nhưng vẫn không rõ ràng lắm tình cảm của mình. Chỉ biết hắn không thể mất đi nàng mà thôi.
Nhưng từ lúc Mộ Chỉ Ly rời đi, hắn phát hiện mình lúc nào cũng tưởng niệm nàng nên mới dốc sức liều mạng tu luyện. Hắn muốn dùng hết toàn lực của mình để rút ngắn khoảng cách chênh lệch giữa hai người.
Nhưng mà, thời điểm Tôn Lâm xuất hiện, nàng hỏi người mình thích là ai? Hắn đột nhiên ý thức được, không biết bắt đầu từ lúc nào, trong lòng hắn đã có hình ảnh của Mộ Chỉ Ly. Có lẽ từ lúc còn bé, khi nàng ngăn cản ở trước mặt hắn, một khắc này đã bắt đầu tiến vào trong lòng của hắn. Chỉ do hắn phản ứng chậm chạp nên đến bây giờ mới phát hiện ra.
“Tỷ nói ta tổn thương Tôn Lâm, như vậy tỷ có biết hay không khi tỷ nói lời nói này, đem lại cho ta bao nhiêu khổ sở?” Người mình thích một mực nói muốn mình thích người khác, loại cảm giác này thực khó chịu không tả được.
Nói xong, Mộ Hàn Mặc không nhìn Mộ Chỉ Ly liền quay người rời đi. Hắn cần thời gian yên tĩnh một chút.
Mộ Chỉ Ly sững sờ đứng tại nguyên chỗ, phản ứng tựa hồ vẫn không theo kịp lời nói của Mộ Hàn Mặc. Nhìn bóng lưng Mộ Hàn Mặc ly khai, cổ họng của nàng như bị phong bế. Cái gì cũng đều nói không nên lời.
Hàn Mặc thích nàng? Điều này sao có thể? Việc này mang lại cho Mộ Chỉ Ly rung động quá lớn. Nàng cho tới bây giờ đều không có nghĩ tới phương diện này. Mặc dù nàng không phải Mộ Chỉ Ly nguyên bản, nhưng nàng lại chân chính đem Mộ Hàn Mặc trở thành đệ đệ của nàng.
Hắn quan tâm nàng, hắn đối tốt với nàng, nàng biết điều đó. Tất cả đều sâu sắc khắc ghi ở trong lòng nàng. Nàng đã xem Mộ Hàn Mặc là thân nhân của nàng, là người nàng quan tâm nhất, là người vô luận như thế nào cũng không thể mất đi.
Hiện tại, hắn nói hắn thích nàng? Nghĩ đến lời nói lúc nãy, nàng đã hiểu tại sao Mộ Hàn Mặc lại tức giận như vậy. Nguyên lai hắn nói ra những lời quá đáng như vậy không phải vì tính cách của hắn thay đổi, mà là bởi vì nàng…
Nàng hiện tại phải đối mặt với Hàn Mặc như thế nào đây? Nàng chỉ xem hắn là đệ đệ, người nàng quan tâm nhất. Nàng không hi vọng quan hệ hai người bọn họ vì thế mà bất hòa
Mộ Hàn Mặc giờ phút này trên mặt cũng là tràn đầy ảo não. Hắn đã nói ra, Chỉ Ly sẽ nghĩ như thế nào? Có thể hay không không để ý tới hắn nữa?
Thời điểm đó hắn không khống chế được cảm xúc, lại nghe Tôn Lâm ở trước mặt Chỉ Ly nói nàng là đệ muội Chỉ Ly, hắn đã rất không cao hứng rồi. Nhưng Chỉ Ly vậy mà còn có thể bật cười, hắn cảm thấy trong lòng bị ngăn chặn tựa như muốn phun trào. Lúc nãy mới làm như vậy.
Nàng một chút cũng không để ý, còn nói hắn nhất định sẽ thích Tôn Lâm, điều này sao có thể? Trong lòng hắn đã có nàng, làm sao có thể dung nạp thêm những nữ nhân khác?
Thân ảnh Mộ Chỉ Ly trong lòng của hắn dừng lại đã hơn mười năm, lại làm sao có thể biến mất? Mộ Hàn Mặc nội tâm rất là khổ sở. Chỉ Ly không thích hắn, hắn nên làm thế nào cho phải? Tương lai hai người bọn hắn sẽ trở thành cái dạng gì nữa hả trời?
Trở lại căn cứ Mộ gia, nhìn đám người Mộ Tử Hạm, Mộ Hàn Mặc chưa nói câu nào liền tiến nhập vào trong lều vải. Hắn muốn được yên lặng một chút, cái gì cũng không muốn nói.
Đám người Mộ Tử Hạm liếc lẫn nhau một cái, trong lòng âm thầm suy đoán chuyện gì đã xảy ra? Rất nhanh sau đó, Mộ Chỉ Ly cũng trở về. Ngay lúc bọn hắn chuẩn bị hỏi Mộ Chỉ Ly đã thấy sắc mặt Mộ Chỉ Ly có chút phức tạp đồng dạng cùng Mộ Hàn Mặc chưa nói câu nào đã tiến vào trong lều vải rồi.
Những người khác vẻ mặt nghi hoặc, đây rốt cuộc là làm sao vậy? Bọn hắn sau khi rời khỏi liền biến thành như bây giờ.
Ngồi ở trong lều vải, Mộ Chỉ Ly trong đầu vô cùng phức tạp. Trên đời này, người nàng không nguyện ý tổn thương nhất chính là Mộ Hàn Mặc, nhưng hết lần này tới lần khác nàng lại tổn thương hắn. Lòng nàng hiện tại phức tạp hơn có thể nghĩ.
Từng phút từng giây trôi qua, Mộ Chỉ Ly duy trì một tư thế trọn vẹn mấy canh giờ. Trong đầu không ngừng tự hỏi chuyện này phải xử lý như thế nào, trong nháy mắt đã đến nửa đêm.
Thời điểm Mộ Chỉ Ly trầm mặc, Mộ Hàn Mặc cũng là không có gì khác biệt, tiến vào xong cũng không có có bất cứ động tĩnh gì.
Đột nhiên, Mộ Chỉ Ly phá vỡ yên lặng, tựa hồ đã hạ quyết tâm lẩm bẩm nói: “Bất luận như thế nào, cũng không thể tiếp tục tình trạng này.”
Nghĩ vậy, Mộ Chỉ Ly hướng về phía lều vải của Mộ Hàn Mặc đi tới…