Đối mặt với sự đau đớn Mộ Chỉ Ly cắn chặt hàm răng, loại tình huống này căn bản không cho nàng thời gian để suy nghĩ. Bởi vì một khi tốc độ của nàng chậm lại, nàng sẽ phải hứng chịu thêm nhiều đau đớn.
Trong tầm mắt ngoại trừ hắc ám vẫn là hắc ám, Mộ Chỉ Ly trực tiếp nhắm mắt lại, dựa vào giác quan cảm thụ hết thảy. Nàng bắt đầu vận dụng linh thức tản ra xung quanh. Trong không gian hắc ám, mọi giác quan phối hợp với nhau một cách nhịp nhàng, chặt chẽ. Đặc biệt là thính giác ngày càng trở nên linh mẫn.
Nếu Mộ Tuần Quân biết cách làm hiện tại của Mộ Chỉ Ly nhất định sẽ càng thêm kinh ngạc. Bởi vì lần huấn luyện này mục đính chủ yếu là tăng khả năng phản ứng, tốc độ cùng với năng lực ứng biến của nàng nhưng không ngờ lại giúp nàng phát triển linh thức. Trong bóng tối, thông qua linh thức ngăn cản cánh sắt KiếnBay không thể nghi ngờ chính là phương pháp tối ưu nhất.
Cách làm này của Mộ Chỉ Ly rất hiệu quả, đem huấn luyện kỹ năng phụ trợ thành huấn luyện kỹ năng chuyên biệt.
Loại tình huống này, trong tương lai mộ Chỉ Ly cũng chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu. Một người bình thường sợ nhất chính là cái gì? Sợ nhất chính là nhìn không thấy. Thế giới một mảnh hắc ám như vậy không chỉ làm người ta lâm vào sợ hãi, càng quan trọng hơn là năng lực chiến đấu sẽ bị hạ thấp. Nhưng để tu luyện linh thức, đây là phương pháp tốt nhất.
Tình trạng Mộ Chỉ Ly hôm nay muốn tốt hơn hôm qua nhiều, thời gian cầm cự cũng lâu hơn, nhưng kết quả cuối cùng vẫn đồng dạng, té ngã xuống mặt đất, lâm vào hôn mê.
Đồng dạng, Mộ Tuần Quân nghe bên trong không có tiếng binh khí va chạm liền đem tảng đá đẩy ra, mang Mộ Chỉ Ly đi.
Mộ Chỉ Ly khi tỉnh lại, phát hiện mình đang ngâm trong dược tuyền. Đã có kinh nghiệm, Mộ Chỉ Ly trước tiên tu luyện. Ở chỗ này tu luyện đích thực là làm chơi ăn thật.
Kế tiếp, huấn luyện như thế mỗi ngày tiến hành, nhưng lại tăng thêm một hàng mục: đối phó với các loại ma thú. Mỗi sáng sớm, Mộ Tuần Quân hướng dẫn Mộ Chỉ Ly cách nhận biết các loại ma thú cùng đặc tính với nhược điểm của chúng. Sau đó mang Mộ Chỉ Ly đi thực chiến.
Buổi chiều thì tới huyệt động cánh sắt KiếnBay tiến hành huấn luyện. Huấn luyện đến khi Mộ Chỉ Ly hôn mê mới thôi. Sau đó buổi tối tu luyện tại dược tuyền. Tât cả thời gian Mộ Chỉ Ly cơ hồ đều dùng để tu luyện, không có thời gian dư thừa.
Đương nhiên, lúc tu luyện ban đêm, Mộ Chỉ Ly vẫn có nghiên cứu Thiên Huyền châm pháp. Thậm chí đan dược nàng cũng có luyện chế, dù sao ở chỗ này cần đan dược số lượng cũng không ít, huống chi nàng cũng không muốn vứt bỏ cái này.
Thực lực rất trọng yếu, nhưng là tại Thiên Huyền Đại Lục đan dược cũng ắt không thể thiếu. Chẳng qua thời gian quá ít ỏi, mỗi ngày phải giành giật từng giây nhưng Mộ Chỉ Ly lại không cảm thấy mỏi mệt. Nàng chỉ cảm thấy phi thường cao hứng, thậm chí so với trước kia mỗi ngày đắm chìm trong y thuật còn muốn thú vị hơn.
Thỉnh thoảng cảm thấy mỏi mệt, trong đầu Mộ Chỉ Ly hiện lên một thân ảnh yêu thương, luôn bên cạnh nàng từ khi nàng còn nhỏ, cha của nàng! Nàng muốn trở nên cường đại, cứu sống cha, tìm được mẹ, vì cha báo thù!
Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng hết thảy thời thời khắc khắc đều ghi tạc nơi đáy lòng của nàng, một khắc cũng không quên.
Thiên Nhi nhìn Mộ Chỉ Ly như vậy huấn luyện, trong lòng có chút bội phục. Trước kia, nàng tại phương diện tu luyện cũng rất khắc khổ, nhưng cũng không như Mộ Chỉ Ly dốc sức liều mạng. Đương nhiên, Mộ Chỉ Ly càng mạnh, nàng càng cảm thấy vui vẻ.
Trong mấy ngày này, Thiên Nhi cũng nhận được không ít chỗ tốt. Mộ Chỉ Ly đánh chết yêu thú, yêu linh toàn bộ đều bị nàng cắn nuốt. Vốn yêu linh có chút hư ảo giờ phút này đã trở nên ngưng thực, thực lực của nàng cũng khôi phục được một ít.
Dốc sức liều mạng trong suốt quá trình huấn luyện nên thực lưc Mộ Chỉ Ly cũng được đề thăng với tốc độ kinh người. Một người một thú đều là đã tiến bộ không ít.
Một năm rưỡi sau.
Mộ Tuần Quân đứng trước mặt Mộ Chỉ Ly, bộ áo màu đen theo gió phiêu lãng, một vài sợi tóc đã điểm hoa râm bay bay trong gió, lưng thẳng tắp, một thân ngông nghênh ngạo nghễ giữa đất trời, im im lặng lặng đứng ở đó lại làm cho người có loại cảm giác cao thâm mạt trắc.
“Trong thời gian một năm rưỡi, cháu đã học xong rất nhiều thứ, rất nhiều kinh nghiệm ta cũng đã truyền cho cháu, còn lại phải do chính bản thân cháu tự mình cố gắng tìm hiểu. Ta tin tưởng cháu có thể làm tốt. Hãy nhớ bất luận rơi vào hoàn cảnh nào tâm của cháu cũng phải kiên trì. Tăng thực lực tuy rất trọng yếu, nhưng tuyệt đối không thể nóng lòng. Đây là điều tối kỵ trong tu luyện.”
Một năm rưỡi, Mộ Chỉ Ly cũng đã xảy ra biến hóa rất lớn. Thân thể của nàng cao hơn so với trước kia nửa cái đầu, bộ dáng cao gầy. Sự non nớt trên gương mặt giờ phút này đã biến mất toàn bộ thay vào đó là vẻ nhu hòa làm người đối diện dễ phát sinh hảo cảm, Nhưng ánh mắt của nàng nhưng lại tố giác nàng không tầm thường.
Trải qua đợt huấn luyện cường hóa lâu như vậy, cùng với việc ngâm trong dược tuyền, Mộ Chỉ Ly so với trước kia càng thêm xinh đẹp động lòng người. Làn da sáng bóng mê người, tuy vẫn thon thả, nhưng mỗi một phần cốt cách, mỗi một cái giơ tay nhấc chân đều tràn đầy năng lượng.
Vẫn một thân bạch y nhưng lại nhiều thêm vài phần thành thục, vài phần mị lực. Nếu trước kia Mộ Chỉ Ly làm người ta cảm thấy kinh diễm, nàng bây giờ lại làm người ta hít thở không thông, không thể dời ánh mắt đi nơi khác.
Từ khi đi theo Mộ Tuần Quân tu luyện, nàng đã khôi phục dung mạo vốn có. Nàng căn bản cũng không muốn che dấu lão sư của mình.
Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly gật đầu: “Đa tạ lão sư chỉ điểm, đệ tử nhất định ghi nhớ.”
Trong thời gian này, Mộ Chỉ Ly đã triệt để tiếp nhận Mộ Tuần Quân. Tuy mỗi lần huấn luyện đều rất biến thái rất thống khổ, nhưng nàng cũng có thể cảm nhận rõ ràng được tiến bộ của mình. Quả thật là xưa không bằng nay.
Mà nàng đã sớm không gọi Mộ Tuần Quân là trưởng lão nữa, mà gọi là lão sư. Nàng đã xem Mộ Tuần Quân chính là lão sư của nàng. Dạy bảo nàng nhiều thứ như vậy, không phải lão sư thì là cái gì?
“Kế tiếp ta phải trở về Mộ gia, mà cháu còn thừa nửa năm thời gian. Hãy tự trải nghiệm và huấn luyện chính mình. Nhớ rõ thời gian diễn ra giải đấu toàn quốc, cháu nhất định phải trở về, không thể muộn.”
“Vâng” Mộ Chỉ Ly cung kính trả lời, trong lòng cũng là có chút chờ mong. Giải đấu toàn quốc đã đến gần, nàng còn nửa năm thời gian, nhất định phải toàn lực huấn luyện chính mình. Nàng nhất định phải thành công gia nhập môn phái. Chỉ có như vậy, những chuyện nàng muốn làm mới có thể làm được.