“Dạ đại nhân là mệnh quan triều đình, tháng trước vừa bị ám sát, thương thế còn chưa lành đã tùy tiện đi ra ngoài, thật không biết bảo trọng tính mệnh.” Thanh âm lạnh lùng mà rõ ràng từ sau lưng truyền đến, Dạ Vị Ương thấp giọng ngượng ngùng, cười nói: “Đúng vậy, là ta sơ suất, bất quá ngay tại hoàng thành giữa thanh thiên bạch nhật lại có kẻ lớn mật ám sát quan viên triều đình, thật sự quá mức ngông cuồng, cũng không biết người đứng phía sau muốn giết ta là ai, ngay cả hoàng thượng cũng không để vào mắt.”
“Việc này ta sẽ bẩm báo hoàng thượng, nhất định phải bắt được những kẻ sau màn trả lại sự bình yên hoàng thành.”
Mắt thấy sắp đến phủ đệ, Dạ Vị Ương vội nói: “Có phải trước kia chúng ta từng quen biết, bất quá hiện tại ta không nhớ rõ ai, hôm nay cũng coi như là chúng ta lần đầu gặp mặt, còn chưa biết tính danh của Lưu tướng quân?”
ââ¦â Ngưá»i sau lưng trầm mặc phút chá»c má»i lên tiếng, âLưu Bá Há».â
Nháy mắt Äã Äến trưá»c cá»a thượng thư phá»§, Lưu Bá Há» Äầu tiên nhảy xuá»ng sau Äó Äem Dạ VỠƯơng từ trên ngá»±a bế xuá»ng, há» vá» canh cá»a Dạ phá»§ vá»i chạy lại, má»t bên má» cá»a má»t bên giúp Lưu Bá Há» dắt ngá»±a.
âLưu tưá»ng quân, tháºt sá»± Äã là m phiá»n ngươi.â Nhẹ nhà ng dá»±a và o ngá»±c Äá»i phương, hai tay Dạ VỠƯơng ôm lấy bả vai Lưu Bá Há», từ tầm mắt cá»§a hắn cà ng thấy rõ Äôi mắt trong vắt dưá»i hà ng lông mi dà y ráºm góc cạnh cá»§a nam tá», và i sợi tóc theo gió bay vá» phÃa sau, tá»±a như má»t bức tranh xinh Äẹp.
âDạ Äại nhân khách khÃ.â Thản nhiên trả lá»i, Lưu Bá Há» Äem Dạ VỠƯơng ÄÆ°a Äến trong phòng, thá»i Äiá»m thân thá» bá» Äặt xuá»ng giưá»ng, Dạ VỠƯơng bá»ng dưng cảm thấy có chút không muá»n, so vá»i giưá»ng thì trong ngá»±c ngưá»i nỠấm áp thoải mái hÆ¡n.
ÄÆ°a Dạ VỠƯơng vá» nhà Lưu Bá Há» cÅ©ng ly khai, chẳng bao lâu tá»ng quản Lý Vá»nh Äã chạy vá», xác nháºn gia hắn Äã trá» vá» bình an má»i thá» ra má»t hÆ¡i.
âGia ngà i không có viá»c gì Äi?â Lý Vá»nh khẩn trương há» há» há»i.
âBây giá» thì không sao, vừa rá»i suýt chút nữa là quy thiên.â Dạ VỠƯơng nhÃu mà y, nghi hoặc nói, âLưu Bá Há» trong triá»u Äình có thân pháºn gì, ta có cảm giác tên nà y như Äã nghe qua á» nÆ¡i nà o Äó.â
Lý Vá»nh vá»i nói: âGia, Lưu tưá»ng quân chÃnh là Äá»ch thá»§ cá»§a ngươi a!â
Hết chương thứ tám